Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017



Tôi biết em
Nhưng chúng ta
chưa hề gặp mặt
Tôi đi bên em.
Nhưng không biết tên em.
Tôi biết mình đang mơ.
Nhưng tôi cảm giác nó còn hơn là mơ.
Nó giống như một ký ức.
Sao có thể như vậy?


1. Đừng bao giờ thay đổi mình quá nhiều vì người khác. Nếu họ không thể tiếp nhận một con người có điểm xấu là bạn, thì cũng không xứng để có được một con người với nhiều điểm tốt là bạn.
2. Phụ nữ không có sức hấp dẫn mới cảm thấy đàn ông trăng hoa.
Vì không phải chỉ đàn ông thích nhiều gái đẹp, phụ nữ cũng muốn xung quanh mình nhiều trai đẹp.
Đàn ông không có thực lực mới cảm thấy phụ nữ thực dụng! Vì không phải chỉ phụ nữ thực dụng, mà cả xã hội đều đang thực dụng như thế.
3. Phụ nữ, không cần phải nghiêng nước nghiêng thành, chỉ cần một người đàn ông nghiêng về cô ấy cả một đời!
4. Để tâm nên mới nghĩ ngợi linh tinh. Nếu đã không để tâm, đến nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ!
5. Khi con người ta vẫn còn trên đời, tưởng rằng còn nhiều thời gian, nhiều cơ hội. Thực ra cuộc đời là phép trừ, gặp nhau một lần, ít đi một lần.
6. Không nghe không hỏi không nhất định là đã quên, song chắc chắn là đã xa cách. Cả hai trầm lặng quá lâu, đến chủ động cũng cần có dũng khí.
7. Đừng nên dùng những lời tuyệt tình để làm tổn thương đến người mà bạn yêu vào lúc tâm tình tồi tệ nhất.
8. Người đàn ông tình nguyện vì bạn mà theo đuổi mọi thứ chưa hẳn đã thật lòng yêu bạn, bởi vì thứ mà anh ta theo đuổi được không hẳn thuộc về bạn.
9. Người đàn ông tình nguyện vì bạn mà từ bỏ tất cả mới là người thật tâm yêu bạn, bởi vì những thứ mà anh ta vứt bỏ đều là những thứ thiết thực nhất gắn liền với cuộc đời anh ta. Nhưng có điều, trên đời sẽ không có thằng đàn ông nào chấp nhận rủi ro lớn như thế chỉ vì một người phụ nữ.
10. Có lẽ cần phải trải qua tuổi thanh xuân mới có thể hiểu được tuổi xuân là khoảng thời gian ta sống ích kỷ biết chừng nào. Có lúc nghĩ, sở dĩ tình yêu cần phải đi một vòng tròn lớn như vậy, phải trả một cái giá quá đắt như thế, là bởi vì nó đến không đúng thời điểm. Khi có được tình yêu, chúng ta thiếu đi trí tuệ. Đợi đến khi có đủ trí tuệ, chúng ta đã không còn sức lực để yêu một tình yêu thuần khiết nữa.
-st-
#Kato


Trong chúng ta ai cũng có một thời trẻ nhiều hoài bão nung nấu, tự mình đặt ra nhiều dấu hỏi tương lai. Rồi khi mà thằng đàn ông bước chân qua ngưỡng cửa của sự nghiệp, bắt đầu nghe được một số điều mà những người tiêu cực phán xét như "thành công là chỉ dành cho bọn con ông cháu cha", "không có ô dù vững thì mày có làm 10 năm cũng vứt sọt rác".
Những lúc ấy là ta bắt đầu cảm thấy hoang mang hơn về thói đời, thế chẳng lẽ khi sinh ra không ở điều kiện tốt thì đồng nghĩa với cả đời lụi bại? Thế thì cố gắng để rồi được gì?
Rồi khi đi qua cái ngưỡng cửa sự nghiệp một đoạn xa, ta nhìn lại mới nhận ra rằng, quả thật thành công luôn trải sẵn cho người có điều kiện tốt, nhưng không có nghĩa không có cơ hội nào cho người kém may mắn hơn.
Một mẫu số chung cho tất cả đó là sự nỗ lực. Dù chẳng ai dám chắc được nỗ lực thì đồng nghĩa với thành công, nhưng chắc chắn nếu không có điều kiện sẵn, mà lại còn không nỗ lực thì chẳng bao giờ thành công cho nổi.
Hãy bình tĩnh tiến bước và tin vào năng lực của bản thân, mặc kệ người khác ra sao! Kỳ thực thì bạn luôn có thể giỏi hơn nữa nếu bạn muốn!
#PQ


Khi bạn lớn lên đến một mức nào đó, bạn sẽ nhận ra mọi thứ đều không bằng phẳng như những gì bạn nghĩ.
Bạn yêu một cô gái và cuối cùng lại nhận ra cô ấy yêu người khác. Bạn lên kế hoạch cho một công việc và nó chẳng suôn sẻ chút nào. Đời là thế chẳng có nhiều màu hồng như chúng ta mơ tưởng.
Nhưng chẳng sao cả chúng ta lớn lên mỗi ngày để đối đầu với những khó khăn và vượt qua nó.
#Nép

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017


Đối với đàn ông, việc mang theo quá nhiều những nỗi đau từ tuổi trẻ đến một ngày sẽ cầm chân họ lại. Khi đó người ta sẽ hành xử theo xu hướng chạy trốn những nổi sợ của bản thân. Tuy nhiên, có những nỗi đau cực kỳ đáng để mang theo mãi mãi.
Mất một công việc dạy họ về việc bản thân mình chưa đủ chuyên nghiệp. Mất một người bạn không chỉ là bài học chết người về việc nhìn rõ đâu là thù; đâu mới thực sự là bạn. Mất mát về những mối quan hệ chỉ cho mỗi người về định mức khuây khoả mà hai bên luôn phải tôn trọng. Mất một người đàn bà, là nỗi đau về việc bản thân chưa đủ để được có một nửa còn lại.
Sự thật trên đời là con người nhớ những nỗi đau nhiều hơn hạnh phúc. Thế nên tất cả hạnh phúc qua đi đến một ngày rồi sẽ nguôi ngoai, còn đau đớn lại là bài học bạn mang theo (có thể là) cả đời. Miễn rằng bài học ấy khiến bạn làm mọi thứ tốt lên, biết cách cân bằng mọi thứ, biết làm, biết yêu, biết sống thì nó là có ý nghĩa.
Đến một lúc, mỗi người rồi cũng sẽ phải đối mặt với nỗi sợ ở trong lòng để mà vượt qua chính mình. Tuy nhiên, đó là câu chuyện khi bạn đã tích luỹ đủ để “lên level”.
Còn lại, cuộc đời của đàn ông muốn làm kẻ mạnh, là phải biết đứng lên và tiếp tục CHẠY.
– Wick –


Ngày này năm trước, cô ấy nói với tôi lời chia tay.

Cô ấy bảo không muốn yêu lúc này, muốn được một mình toàn tâm lo công việc, muốn cuộc sống sau này không cần phải lo nghĩ. Cô ấy bảo tính tôi nghệ sĩ quá, cô ấy thì thực tế, chúng tôi lại chẳng có nhiều thời gian cho nhau. Và với đồng lương của tôi lo thêm cô chỉ càng tăng gánh nặng.
Rồi như sợ tôi từ chối, cô ấy còn bắt tôi hứa khi nào công việc của hai chúng tôi tốt hơn và hai đứa còn thương nhau, cô ấy sẽ quay lại cùng tôi yêu từ đầu.

Tôi chấp nhận, và điên cuồng lao vào công việc.
Cô thì vài tháng sau bỏ luôn việc về theo gã người yêu mới.

Người yêu cô là một nghệ sĩ ảnh nghiệp dư, công việc bất ổn nhưng có vẻ có nhiều thời gian cho cô hơn. Ngày ngày đều thấy cô đăng ảnh đi phượt khắp nơi cùng hắn, và theo như cô bảo, bây giờ cô chỉ cần sống bằng tình yêu.

Và thế là tôi hiểu. Không phải cô không muốn yêu, mà chỉ là không muốn yêu tôi.

#Lucas's

Trên đời có một loại khổ đau gọi là khủng hoảng về ý nghĩa tồn tại (existential crisis).

Khi dần nhận ra thế giới là một góc nhìn đa chiều, người ta bắt đầu hoang mang không biết đâu mới là "đúng".

Về bản chất, "đúng" hay "sai" cũng chỉ là hai từ mang tính định hướng chung chung để một người lựa chọn xem sẽ trôi dạt về đâu trong dòng chảy số phận. Mà đời người thì... giải pháp của người này chưa chắc đã áp dụng được cho người kia. Nên thứ gọi là "đúng", "sai" gần như - không tồn tại.

Con người cũng thế, không có người tốt hay kẻ xấu, chỉ có nhiều kiểu người khác nhau. Có kẻ chọn dùng lừa lọc, thủ đoạn để tiến thân. Người khác dùng thực lực để phấn đấu. Điểm chung của tất cả là ai cũng muốn đạt được mục đích, để cảm thấy cuộc đời của mình là "có ý nghĩa".

Rút cuộc thì chính nghĩa là gì? Đóng vai người tốt hay làm kẻ xấu? Những câu hỏi vô nghĩa ấy thực chất chả quan trọng. Bởi sau cùng thì xấu tốt còn tuỳ hoàn cảnh và tuỳ thời điểm.

Khi lạc lõng, người ta mới cần một thứ chứng tỏ rằng mình "đúng". Còn khi đủ tự tin và nhìn thấy lựa chọn của mình sẽ đi về đâu thì "đúng" hay "sai" chả quan trọng.

Thế nên đừng bận tâm giải thích cho bất cứ ai. Người tin bạn không cần nghe chúng còn kẻ thù thì dù có thành tâm bộc bạch thế nào họ cũng chả tin.

- Lu -

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...