Hiển thị các bài đăng có nhãn Mr & Mrs. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mr & Mrs. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016



Hai đứa yêu nhau bảy tháng, cãi nhau trên ba trăm lần, lần nào cũng toàn những chuyện vặt vãnh, chẳng đâu vào đâu.

Có lần em trễ hẹn, trời nắng gắt nên tôi cáu bẳn. Vừa thấy em tôi liền than: "Em làm gì mà lâu thế? 2h anh còn có hẹn!". Thế là em giận dỗi, "Vậy anh đi đi, không cần ăn trưa cùng em đâu!". Tôi đến mệt với tính khó chịu của em, chán chẳng buồn dỗ. Cứ thế kệ em bỏ về, cất công tôi đợi cả tiếng, giờ nói không ăn là không ăn, xem ra tôi nên dứt khoát cho em hiểu.

Có lần đang nói chuyện vui vẻ, tự dưng em ngắt quãng: "Muộn rồi thôi em ngủ đây. Anh ngủ ngon nhé!". Thế là tôi nổi điên, "Em nói chuyện với anh thấy chán quá chứ gì? Hay em còn tâm sự với ai khác?". Thế là em tắt phụp máy đi, bỏ tôi trơ vơ trước màn hình điện thoại.

Cãi nhau nhiều như cơm bữa nhưng một ngày không gặp em là tôi rồ dại, chẳng thiết tha gì, chỉ muốn gây sự với em, em nói gì cũng được, chỉ cần không lặng im, thế là tôi đủ vui rồi.

Từ đó tôi hiểu, tình yêu cũng giống như mầm xanh, để nó lớn lên, chúng tôi phải vun trồng và chân thành chăm sóc.

Sau những lần cãi vã, có lần lên cao trào đỉnh điểm, chúng tôi lại nói lời chia tay, dù trong lòng đau đến tột độ.

Bữa trước, thấy em giận, nước mắt lưng tròng, tôi vừa thương vừa xót. Dùng dằng mạnh dạn ôm em một cái, một hồi gạt tay tôi ra, rồi em cũng để yên cho tôi siết chặt lại. Tim cùng nhịp tim, bao giận hờn quên hết, em với tôi lại huề.

Giờ mỗi lúc ồn ào, tôi chủ động im lặng, ngồi một lúc cho cơn thịnh nộ nguôi lắng, lại thủ thỉ với em: "Cho anh ôm thêm một cái nha!". Thế là em lại rúc vào ngực tôi, tôi được thể hôn vài dấu lên cổ, chuyện lại tan như bong bóng, mặt nước lại yên ả, phẳng phiu.

Cho anh ôm thêm cái nha!, giờ em quen rồi, nghe thấy tôi nói vậy là cười thầm. Tôi biết em vui.

Là đàn ông. Phụ nữ có sai cũng không được nặng lời. Bản lĩnh đàn ông không mất đi vì lời xin lỗi. Để người phụ nữ mình yêu tổn thương mới là hèn mạt.

___
Sưu tầm
 — 

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

KIÊU HÃNH SAU CHIA TAY

13177557_1707019156252210_979098538733431732_n.png
Một ngày đẹp trời, Facebook cô bé em tôi cập nhật status có nội dung lạ lạ, khác hoàn toàn những dòng trạng thái tình yêu dịu nhẹ mà em ấy thường post.
"Anh không thích em nữa rồi!
Thật tốt!
Từ nay em sẽ không còn phải lo lắng mình đã làm sai điều gì nữa!"
Tôi chỉ thầm đoán, có lẽ cô ấy vừa chấm dứt một cuộc tình.
Một thời gian sau đó, Cậu bạn nam chính của stt ấy pm tâm sự với tôi rằng, sau khi bị cậu đá, cô gái ấy thay đổi hoàn toàn. Từ một cô bé cả ngày bẽn lẽn nép bên cậu, vâng dạ híp mắt cười khi bị cậu trách mắng, run bắn ghi lỡ làm gì hậu đậu không nên việc, hiền khô tìm mọi cơ hội làm lành mỗi khi 2 cậu cãi nhau... Giờ trở nên mạnh bạo, dứt khoát, thoát khỏi vỏ ốc hoà mình vào đám đông, xung quanh cô ấy có thêm nhiều chàng trai theo đuổi, cô ấy xinh đẹp hơn, kiêu hãnh hơn, trưởng thành hơn.
Cậu thấy bức bối, cậu thấy khó chịu.
À, hẳn là cô bé đau khổ vật vã thê lương mới khiến cậu ta hài lòng!
Cậu nhắn tin cho cô bé ấy, rằng:
- Em cắt tóc tomboy à?
Cô bé ấy trả lời
- Đúng rồi!
Cậu trở nên vô lý
- Tại sao em lại làm việc anh không thích thế?
Cô bé cười:
- Thì sao?
Ha ha
Nghe tôi này chàng trai!
Có một kiểu con gái, khi yêu - nhất nhất nghe lời cậu, tôn sùng cậu, ngốc ngếch nghe lời cậu... Nhưng một khi đã chia tay, cô ấy sẽ sống như chưa từng biết đến cậu trong đời.
Kiểu con gái ấy, sau chia tay, không cảm thấy xót xa tiếc nuối làm gì cho mệt, họ hiểu rằng lòng kiêu hãnh của họ đã bị tổn thương, và phải sống sao cho bù đắp vết thương ấy, đáng thương và ngu ngốc nhất trên đời là vì một kẻ tệ bạc mà đối xử bất công với chính bản thân mình. Vậy thôi
Mà, tôi bảo này. Cậu nhắn những điều kia cho cô ấy làm gì vậy? Cậu làm cô ấy tổn thương, đuổi cô gái ấy đi khỏi cuộc đời cậu, mà vẫn muốn đối phương tôn sùng cậu sao?
Tôi nói thật nhé!
Cậu hèn lắm!
Tác giả: Minh Mẫn

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016


Nếu đã chia tay nhau, nếu như người ấy đã bước ra khỏi cuộc sống của bạn thì đừng cay nghiệt nhau đến thế.
Dẫu cho người ta làm tổn thương bạn đến bao nhiêu, đối xử với bạn tàn nhẫn như thế nào thì cái cách bạn đay nghiến họ cũng chỉ chứng tỏ con người bạn không ra gì mà thôi.
Mà càng nói chúng ta càng đau. Càng nhắc tổn thương càng nhiều.
Thôi. Chuyện xảy ra cũng đã như thế, điều chúng ta nên làm là đứng dậy sau những tổn thương, cố gắng bình thản mà sống. An nhiên dửng dưng đừng quan tâm đến họ vừa khỏe mình mà lại chứng tỏ được với người ta.
Chỉ cần bạn mặc nhiên được với vết thương ấy thì những xót xa kia sẽ dần biến mất và người ấy đến lúc bạn phải tự nhắc mình, à thì ra chúng ta quen nhau.
Chỉ cần như thế thôi thì những tàn nhẫn kia bạn phải chịu sẽ dần về con số 0, người ấy sẽ chẳng còn quyền gì để chạm đến trái tim của bạn.
Dẫu sao đó cũng từng là yêu thương dù có chối bỏ như thế nào cũng không thể. Đừng chửi rủa, kể lể, khóc than. Cũng đừng nói xấu, cay nghiệt nhau làm gì. Cứ im lặng mà sống, cứ tập nghĩ về những chuyện bình thường đơn giản nhất. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.
Đừng hỏi bất kỳ ai làm sao để hết đau, làm sao để đứng dậy. Tất cả đều là do cách bạn chọn lựa và đối xử với những vấp ngã của chính mình mà thôi

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...