Đây là thế giới ảo của mình.Một thế giới không màu sắc, nhưng cũng có đủ vị mặn ngọt của cuộc sống.Ảo không phải là thật. Nhưng thật tạo nên ảo.Mình tin rằng chỉ cần chúng ta luôn thật lòng thì tình cảm sẽ không có giới hạn. Mạng ảo, bạn ảo. Nhưng chắc chắn tôi là thật....
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2019
Không" là một từ rất quan trọng
Và bạn được phép dùng nó. Hãy nói "không" với những công việc đi ngược với những gì bạn tin tưởng. Nói "không" với những người toàn đem những điều tăm tối vào cuộc sống của bạn. Nói "không" với những việc ngăn bạn theo đuổi một cuộc sống can đảm, mạnh mẽ mà bạn mong muốn. Hãy cứ nói "không" một cách tự tin, có mục đích, và nhiều đến mức nào tùy bạn. Đó là quyền của bạn và đôi khi, nó là tài sản lớn nhất của bạn.
Là một thằng đàn ông:
1. Nói được làm được
2. Không nhiều chuyện
3. Biết điểm dừng
4. Làm chủ kinh tế
5. Trong túi bao giờ cũng có bao cao su
6. Chất từ ngoài vào trong, không là thùng rỗng kêu to
7. Không để người khác khinh
8. Không để gái lừa mình. Không lấy mình lừa gái
9. Không nhất thiết phải tỏ ra cái gì cũng biết
10. Không hùng hục như trâu húc mả trên giường
11. Không sỗ sàng với phụ nữ
12. Không vũ phu với vợ
13. Không bốc phét nữa!
_____
Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019
Mình đã qua cái tuổi này, cái tuổi vừa bước qua ngưỡng cửa mười lăm mười tám, hoang mang loay hoay giữa đời, tự thấy mình khác đời, khác người, tự hỏi không biết mình thuộc về thế giới nào.
Những người trẻ ở đây, họ bước qua giai đoạn lửng lơ rồi sống tiếp, hoặc là mãi mãi dừng lại ở cái tuổi đó, với rất nhiều ưu tư. Một cô gái sống cùng 1 chàng trai mà cô yêu, chàng trai lại yêu một cô gái khác và vẫn sống cùng cô, rồi một ngày anh rời đi, theo tiếng gọi nơi trái tim mình. Một cậu trai yêu một cô gái kì dị, rồi đến ngày cô yêu một chàng trai bình thường, cô trở thành bình thường, cậu nức nở vì cô đã “biến mất”, dù đang đứng trước mặt cậu. Những đứa trẻ bị tổn thương, được tống vào một ngôi trường chuyên biệt, rồi rời khỏi đó, vẫn với cái lỗ hổng trong lòng.
Thế đấy, chúng ta đã quan tâm nhau đủ nhiều? Chúng ta đã tha thứ cho ta những ngày lơ lửng? Và, chúng ta đã trưởng thành chưa, hay chỉ khoác lên mình lớp áo lớn khôn và trôi dạt trong những đau thương ngày cũ?
Chúng ta, có còn là ta, ban sơ như ngày mới lớn?
~AnnieLe~
Ảnh: Internet
Xã hội bây giờ, ai cũng cần tiền để sống, để có tiền ai cũng đổ mồ hôi nước háng ra làm việc, nên đồng tiền dính liền nước háng, của ai cũng là quý trọng như nhau, nên lúc mình kẹt tiền, đi mượn tiền người ta cũng phải biết trân trọng.
- Mượn mười triệu thì đến ngày trả phải trả phải mười triệu, hông phải trả năm triệu, lần sau đưa thêm hai triệu, lần nữa đưa một triệu. Đưa vậy nát tiền, tội người ta.
- Mượn ngày 10, hứa ngày 10 tháng sau trả thì tới ngày 10 phải trả, không có tiền kịp thì tới ngày 7 ngày 8 phải báo cho người ta, chứ không phải tới ngày 10, im như ngậm thóc rồi người ta hỏi mới nói là hông có tiền, trả sau một chút.
- Bạn mình có làm mấy chục triệu một tháng thì kệ mẹ bạn mình, đừng có kêu "Lương mấy chục triệu một tháng mà có một triệu cũng đòi." Làm mấy chục triệu với đòi một triệu nó đéo có liên quan. Đây không làm từ thiện.
- Mượn tiền của ai thì đích thân mình phải đi trả cho người đó, chứ không phải mượn xong của đứa này rồi nói là thằng kia nó còn thiếu tao, mày đòi nó luôn giùm tao. Tao cho mượn tiền chứ không kiêm luôn nghề đòi nợ, bớt có duyên.
- Lúc mượn tiền mình khóc than, khổ sở, tha thiết, mượn xong lúc trả tiền thì mình phải tươi cười mình trả cho người ta, không phải lúc trả ngồi than, gom tiền chỗ này chỗ kia cực lắm mới đủ trả. Gom đâu kệ mẹ mày, tao chỉ cần biết tiền tao phải về túi tao. Hiểu chứ?
- Đang mượn tiền, thân mang nợ, thì bớt post hình đi du lịch, khoe mua đồ hiệu. Chủ nợ cũng là con người chứ có phải con chó đâu mà không có cảm xúc không biết tổn thương.
Tiền bạc là chuyện tế nhị, thà tao không cho mượn tiền rồi mất bạn, chứ cho mượn tiền xong mất mẹ tiền với bạn. Bạn tao không tiếc, tiền tao tiếc.
Vậy đó, mượn thì tự khắc trả, lừng khừng như vậy, lần sau gọi mượn, chó nó còn chạy chứ nói chi người.
Nguồn : FB fan page: Nhật Ký
cùng tôi ngân nga chút nhạc Trịnh chứ 😉
Ở Hà Nội này, chẳng thứ âm nhạc nào khiến ta thư thái tâm hồn, bãng lãng yêu đương như ở những tiệm coffee Trịnh Ca cả.
Chúng ta, những con người vô tình hay hữu ý bị cuốn theo dòng chảy ngoài kia của cuộc đời, nhưng chỉ cần một lần “lỡ” bước chân vào thế giới này thôi, là đắm say cả một đời .
Bình yên lạ thường . Say đắm có, nồng nhiệt có, thổn thức với đời cũng có, mà khắc khoải thì cũng xé tận tâm can.
Ai yêu nhạc Trịnh, mà không một lần lui tới mấy chốn an nhiên này . Chỉ tiếc một điều, cùng nhau ngân nga bao bản nhạc, mà sao vẫn chưa tìm thấy thanh âm cuộc đời mình...
Này, em! Em có muốn trở thành thanh âm rực rỡ nhất, trong cuộc đời tôi không...?
Ảnh: Của Trang .
Ở Hà Nội này, chẳng thứ âm nhạc nào khiến ta thư thái tâm hồn, bãng lãng yêu đương như ở những tiệm coffee Trịnh Ca cả.
Chúng ta, những con người vô tình hay hữu ý bị cuốn theo dòng chảy ngoài kia của cuộc đời, nhưng chỉ cần một lần “lỡ” bước chân vào thế giới này thôi, là đắm say cả một đời .
Bình yên lạ thường . Say đắm có, nồng nhiệt có, thổn thức với đời cũng có, mà khắc khoải thì cũng xé tận tâm can.
Ai yêu nhạc Trịnh, mà không một lần lui tới mấy chốn an nhiên này . Chỉ tiếc một điều, cùng nhau ngân nga bao bản nhạc, mà sao vẫn chưa tìm thấy thanh âm cuộc đời mình...
Này, em! Em có muốn trở thành thanh âm rực rỡ nhất, trong cuộc đời tôi không...?
Ảnh: Của Trang .
Nguồn : Fan Page : Hà Nội
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2019
Tuổi trẻ, người ta dễ cuồng si, người ta cũng dễ sầu bi .
Ngày còn trẻ, cứ ngỡ một cuộc tình là cả cuộc đời, cứ thế cuồng nhiệt yêu, cuồng nhiệt dâng hiến, nghĩ rằng nếu chẳng có tình yêu đó thì cũng không thể nào sống được. Sau này mới nhận ra, thất nghiệp mới chết, thất tình không sao !
Ngày còn trẻ, bao nhiêu đam mê, rồi cứ thế, cố chấp theo đuổi. Thất bại nối tiếp thất bại, vẫn không chịu bỏ cuộc. Sau này mới nhận ra, đam mê thôi chưa đủ, có năng lực và phải phù hợp mới được !
Ngày còn trẻ, nghĩ rằng tuổi trẻ chẳng đôi lần thắm lại. Thế là cứ mặc nhiên mà sai. Sai hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng có ngày cái sai ấy đi quá xa, chẳng thể nào cứu vãn nổi, bao nhiêu điều mà ta trân trọng cuối cùng cũng rơi vào niềm tiếc nuối. Sau này mới nhận ra, tuổi trẻ à, hư thôi đừng hỏng .
Ngày còn trẻ, quyết tâm theo “chủ nghĩa xê dịch”, phải đi thật nhiều nơi, mở mang tầm mắt và trí tuệ. Sau này mới nhận ra, chúng ta có thể đi nhiều nơi, rốt cuộc cũng chỉ có một chốn để về, đó là nhà .
Ngày còn trẻ, mới biết 1 mà cứ nghĩ mình đã biết 10, huênh hoang ngạo mạn với người, với đời. Mãi sau này mới nhận ra, hoá ra ta cũng chỉ là “ếch ngồi đáy giếng”, chỉ là hạt cát vụn nhỏ trước cả vũ trụ bao la .
Nhưng...
Tuổi trẻ mà, cứ cuồng si đi. Nhưng “hư” thôi, đừng “hỏng”.
Tuổi trẻ mà, cứ sầu bi đi. Thế mới thực là ta đã nếm trải cuộc đời.
Tuổi trẻ ấy mà, người ta dễ khùng điên, người ta cũng dễ bình yên 😉
Ảnh: vtt.0601
Nguồn : Fan Page : Hà Nội
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...
-
"Khi chia tay một người, chúng ta tự nhủ sẽ sống tốt hơn để người đó phải hối tiếc. Nhưng rồi một lúc nào đó, ta nhận ra rằng – khi ...
-
Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu lại là thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất. Nếu bạn nói tình yêu là...
-
Nếu bạn yêu ai đó vì người đó xinh đẹp... ...Đó không phải tình yêu, mà là sự ham muốn ! Nếu bạn yêu ai đó vì người đó thông minh... .....






