Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Mình dừng lại em nhé !

Anh không có những gì như mọi phụ nữ mong muốn : ban ngày làm xe ôm chạy khắp nơi trong thành phố, tối về bán nước chè ở đầu phố, quần áo lúc nào cũng bẩn thỉu, đầu tóc lúc nào cũng luộm thuộm, tay chân lúc nào cũng chỉ được rửa qua loa. Từ 7h sáng đến 11h đêm cắm mặt ở ngoài đường thì làm gì có thời gian để em làm điểm tựa.
Anh lại càng không có cái được gọi là kiêu hãnh hay tự trọng. Học thì ít đi làm xe ôm và bán nước chè thì hãnh diện với ai.
Anh cũng chẳng biết lắng nghe em nói, cũng chẳng có thời gian suy nghĩ để đưa ra những lời khuyên cho em. Đầu óc anh còn đang bận nghĩ rằng chở khách này đi đường nào cho đỡ tắc mà ngắn, khách uống nước kia hết bao nhiêu tiền mà nhớ. Những cái cao sang xa vời ấy nó quá tầm với của anh mất rồi.
Anh hiểu được mơ ước của em và anh thấy mình không có phần trong đó. Điều anh làm được đó là dấu chặt mọi vất vả kiếm sống vào sâu phía trong con người mình để mỗi khi về tới nhà mẹ cha có hỏi anh cũng vẫn cười "Hôm nay làm cũng được"
Anh lại càng là kẻ không cầu tiến, không khao khát đam mê. Chạy xe ôm thì ước mơ gì - Ngày mai lái tắc xi chăng ? Bán nước chè thì ước mơ ngày mai mở tiệm cà phê hử ? Cơm ăn còn lo từng bữa thì mơ ước gì cao sang thế hả em. Giàu có về tiền bạc là điều chẳng bao giờ ước mơ. Nó không có trong từ điển Sống của anh.
Anh chỉ có biết luôn hổ thẹn rằng mình chỉ có như vậy, thành công thì chưa thấy đâu thế nên ngẩng mặt lên để làm gì. Cúi mặt xuống nhìn đường đi kẻo đâm vào người khác, đếm từng tờ tiền thật cẩn thận để khỏi trả nhầm. 
Anh lúc nào cũng làm em phải lo nghĩ, lúc nào em cũng phải bận tâm. Hôm nay trời mưa hay nắng, đi xe ngoài đường có ai đâm vào không, nửa đêm về nhà nhỡ xe có xịt lốp thì cũng chỉ dắt bộ về mà thôi. 
Anh càng không thể đưa em đi đến những nơi sang trọng vì khi anh vào đấy anh thấy mình lạc lõng. Anh cũng không thể làm em tự hào khi giới thiệu anh với bạn bè em rằng anh làm xe ôm và bán nước chè.
Anh không làm được những điều đó - Tất cả những gì em mong muốn anh chẳng thể làm được.
Anh chỉ có những bộ đồ cũ rích nhưng anh đảm bảo được quần áo của mọi người trong gia đình không bao giờ thiếu.
Anh chỉ có thời gian tạt về nhà để nấu cơm cho gia đình chứ anh không hề có thời gian ngồi cafe.
Cuộc sống anh quá bận rộn với việc lo lắng tất cả mọi thứ của cuộc sống mà chẳng có phút nào cho mình.
Từ điển Sống của anh chỉ có hai chữ Gia Đình.
 Xin lỗi Em, anh chỉ có vậy thôi - Mình dừng lại em nhé !
https://www.facebook.com/dientinh/notes

Hắn: Em đã quan hệ với bao nhiêu người?
Em: Nhiều hơn Một.
Hắn: Bao nhiêu lần?
Em: Nhiều hơn Một.
Hắn: Dĩ nhiên là phải nhiều hơn Một rồi. Cái anh cần biết là một con số!
Em: Để?
Hắn: Để biết rõ hơn về em.
Em: … và đánh giá? 
Hắn: Không.
Em: Vậy thì anh biết rồi đấy.
Hắn: Em đã yêu bao nhiêu người?
Em: Một.
Hắn: Em yêu một người nhưng lại quan hệ với nhiều hơn một người. Em không sợ người ta sẽ đánh giá em hay sao?
Em: Không. Người ta nghĩ sao là quyền của họ. Đó không phải là bổn phận và nghĩa vụ của em.
Hắn: Ngay cả khi người đó coi thường em?
Em: Ừ. Nếu thằng đó coi thường em, tức là nó sẽ tôn trọng những đứa con gái mồm thối nói dối. Em không cần những thằng như vậy!
Hắn: Nhưng cũng chẳng ai ưa mấy đứa nói thật như em.
Em: Vì?
Hắn: Con gái nên biết tự trọng, không nên nói thẳng tuột mọi thứ ra, dù đã mất.
Em: Em không biết tự trọng anh nói là gì, nhưng tự trọng của em là tôn trọng tất cả những việc bản thân mình làm ngay cả khi người ta khinh bỉ nó.
Hắn: Em có biết vì những câu nói này em có thể mất đi 90% cơ hội gặp người đàn ông tốt không?
Em: Em biết mình sẽ có cơ hội để gặp 10% đàn ông tốt hơn.
Hắn: Không có thằng đàn ông nào chấp nhận yêu một đứa, từng yêu một người khác, không phải là mình.
Em: Anh nghĩ không có vì anh không thể chứ không phải là không có.
Hắn: Vậy em nghĩ có ai đó chấp nhận em sao?
Em: Em cũng không bắt ai đó phải chấp nhận. Dĩ nhiên nếu chịu được, em sẽ tôn trọng người ấy gấp vạn lần người đến trước.
Hắn: Anh rất thích em.
Em: Ý anh là: có thể miễn cưỡng chấp nhận em, nhưng không hứa mình đủ tôn trọng em?
Hắn: Ừ. Anh thuộc về 90% đàn ông không thể chấp nhận em.
Em: Ừ, thật may mắn vì anh cũng thuộc 90% em không thể chấp nhận.
Hắn: Vì sao?
Em: Vì anh HÈN!
Hắn: Em nghĩ mình có đủ danh giá để nói thế sao???
Em: Đấy, anh đang hèn đấy. Bởi vì anh nghĩ em không đủ danh giá, mà vẫn quỵ lại để yêu em, nên anh mới hèn và em mới danh giá hơn anh. Và bởi vì với anh lật xóc người con gái và banh háng của nó ra mới nói được lời yêu, chứ không phải thủ thỉ qua tai. Và bởi vì 90% đàn ông như anh, không nghĩ được một điều là bản thân mình cũng chẳng có đủ để đòi hỏi người mình yêu không mất. Tụi anh dư một cục thịt mà nghĩ mình là người còn người khác không phải à? Xin lỗi, guốc của em còn bự hơn cái trong quần đàn ông tụi anh!

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

13690677_1662015407454656_8395498823049851869_n.jpg
Tâm trạng của mày có thể không tốt, điều đó tao không quan tâm!
Nhưng không được để tâm trạng làm ảnh hưởng đến "thái độ sống" của mày, vì "thái độ" ảnh hưởng đến công việc chung và làm phiền người khác.

Tâm trạng ảnh hưởng đến thái độ qua con đường miệng. Chính vì thế, mày hãy ngừng than vãn lại.

Đàn ông ăn to nói lớn, có thể nghĩ thâm, làm chuyện động trời nhưng tuyệt đối không nên độc miệng và kêu ca nhiều.

Tâm trạng của mày, tốt hay không tốt tao đều có thể chấp nhận.
Nhưng thái độ của mày thì khác! Nó quyết định con người mày, thành công hay thất bại!

Hãy nhớ lấy, thằng bạn chí cốt của tao!

#Kato

Chúng ta có tất cả
Nhưng không có duyên may
Em thuộc về ai đó
Anh thì triền miên say.

-Trần Việt Anh-

Những thằng đàn ông, thật sự họ có một thói "rất xấu". Họ sẽ không bao giờ hết yêu và thôi tò mò về người họ từng coi là tất cả, cho đến khi người đó thật sự có được hạnh phúc riêng.

Có kẻ vì éo le cuộc đời, vì gia đình chối bỏ mà phải lấy người khác. Có vợ, nhưng vẫn chẳng thể hết quan tâm người cũ, vẫn cứ thi thoảng liên lạc, vẫn cứ hỏi thăm...cho đến khi người đó lên xe hoa về nhà chồng.
Hoặc một thằng đàn ông đã không còn cơ hội yêu thương chăm sóc, phải âm thầm dõi theo cuộc sống của người con gái ấy...chẳng thể yêu một ai khác từ lúc chia tay cho đến khi cô ấy gửi thiệp hồng.

Cảm giác đó như trút đi được gánh nặng mà con tim đã phải gồng gánh bấy lâu. Buồn vui lẫn lộn, nhưng trên hết đó là cái thở phào nhẹ nhõm.

"Ngày em bước lên xe hoa, em vẫn đẹp rạng rỡ trong bộ váy cưới cùng nụ cười trên môi. Còn anh vẫn đứng đây, từ xa nhìn tới, chẳng dám lại gần. Anh vẫn đau như cái ngày chúng mình buông lời xa cách, chỉ là anh có chút hạnh phúc cho hạnh phúc của riêng em..."

#Kato
(Dành cho 1 kẻ sắp phải đi dự đám cưới người yêu cũ)

Rít một hơi thuốc.
Khói trắng phả ra cứ nhoà đi, sau khung cửa sổ nơi làm việc là gió giật, là mưa tuôn của cơn bão Mirinae số 01. Dù cho, đàn ông của thế kỷ mới, nói không với thuốc lá là chuyện thường. Nhưng hôm nay, tôi lại đốt như thể mỗi milimet điếu thuốc ngắn lại, là tôi lại bình tĩnh hơn một chút.
Thứ tôi muốn làm bây giờ, chính là buông bỏ tất cả. Phải, chính là buông bỏ tất cả. Đến cả thế giới của tôi, là em, tôi còn buông bỏ được. Vậy thì những thứ vô nghĩa ngoài kia có gì mà tôi không buông bỏ được. Nhưng tôi còn có gia đình để tôi vẫn phải sống.
Rồi ai cũng vẫn phải sống.. vì một lý do.

Rít một hơi thuốc. Khói trắng lại nhoà đi..

Đàn ông, không sợ người con gái bỏ mình đi vì mình nghèo tiền bạc, vật chất.
Đừng tiếc nuối, tiếp tục phấn đấu hơn.
Chỉ sợ người con gái bỏ mình đi vì mình nghèo ý chí và nỗ lực!
Đàn ông, có thể bây giờ tay trắng. Nhưng đừng để đến chết vẫn nghèo hèn và cơ cực! Hiện tại cô đơn, nhưng đừng để cuối đời phải cô đơn như thế!

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...