[ Chờ Đợi Hạnh Phúc ]

Ta thường ngồi dưới mái hiên chờ Thường .
.. 1 năm , 2 năm , 3 năm ...
Thời gian đằng đẳng trôi qua mà người kia chưa một lần xuất hiện .
.. 10 năm , 20 năm , 30 năm ...
Ai cũng bảo ta ngu ngốc , người ra đi sớm đã quên ta rồi .
.. 1000 năm , 2000 năm , 3000 năm ...
Lục giới biết bao nhiêu lần biến động , mọi thứ thay đổi nhanh đến mức mọi thứ trước mắt ta hóa xa lạ .
Nhưng không hiểu sau ta vẫn kiên tâm chờ Thường quay trở về ....
Thường ? Ta bổng nhiên quên mất khuôn mặt Thường như thế nào rồi . Trong tâm trí ta hình ảnh cuối cùng của Thường là một thân tử y hoa mỹ , Thường đứng đó ngược gió .. Thường nở nụ cười tê tái trên đôi môi mấp máy hai từ .... Vĩnh biệt ...
Mùa thu năm đó , ta lần đầu tiên rời khỏi mái hiên và thôi ngây ngốc chờ Thường . Ta quyết định rồi , ta sẽ đi tìm Thường .
..
Có một ngày ta lang thang bên dòng vong xuyên lạnh ngắt , Hắc vô thường giận dữ đến đứng trước mặt ta , hắn lạnh lùng ném vào tay ta mảnh ngọc bội vỡ .
Hắc vô thường nói : đó là thứ cuối cùng còn sót lại của Bạch vô thường trước lúc hắn bị Âm đế đày xuống tầng địa ngục thứ 18 . Ngươi du hồn không chịu đầu thai mà lai vãng ở trần gian đáng lẽ cũng phải chịu phạt , nhưng vì lúc sinh thời thiện lương không làm điều sai trái nêm Âm đế ân xá cho sớm luân hồi , mau đến chân cầu uống chén canh mạnh bà rồi thẳng bước qua cầu nại hà bắt đầu một kiếp sống mới ...
Ta ngẫn ngơ nhìn Hắc vô thường , trong giây phút tâm liền sáng tỏ . Thường chính là Bạch vô thường , còn ta chính là tân khoa trạng nguyên . Năm đó áo gấm về quê , ta chẳng may bị kẻ gian hãm hại mà gieo mình xuống sông lớn bỏ mạng . Lần đầu tiên ta gặp Thường là lúc Thường nhận lệnh bắt hồn phách ta về âm giới , lần thứ hai gặp Thường là lúc ta trốn trong mảnh ngọc bội , lần thứ ba gặp Thường là lúc Thường giúp ta giải oan khuất , rồi lần thứ tư , thứ năm ... ta và Thường chính thức cùng nhau tay trong tay .
Nhưng rồi hạnh phúc không thể duy trì lâu dài , Âm đế đã phát hiện ra mọi chuyện . Bạch vô thường biết luật phạm luật phạm vào âm điều không thể dung thứ , phải chịu hình phạt vĩnh viễn không siêu sinh .
Ngày Thường đi , tử y bay bay trong gió , ta ngây ngốc dõi theo mà tâm chết lặng .
Năm đó ta không đi vào luân hồi mà quỳ dưới đại điện cầu xin Âm đế , ta tình nguyện làm kẻ lái đò bên dòng vong xuyên để đổi lấy âm đức mong một ngày có thể gặp lại Thường .
Cho dù có phải chờ đợi ngàn triệu năm ta cũng cam lòng .
- TỐNG DĨNH -
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét