Thứ Năm, 19 tháng 9, 2019





Quan điểm trính chị của tôi rất đơn giản. Mỗi người đều nên độc lập tự cường. Cho dù bạn sống dưới thời đại nào mà cứ trông chờ một đấng tối cao nào đến giải thoát thì mãi mãi sẽ vẫn chỉ là nô lệ cho sự bị động trong chính bản thân.

Đất nước được dựng bằng chính những con người tạo nên tập hợp chung được gọi là "dân tộc". Nếu bạn muốn một sự thay đổi, hãy cứ bắt đầu bằng chính mình đi đã.

Đi loanh quanh những quán trà đá ven đường, không dưới một lần bạn sẽ được nghe những người đàn bà nói thế nào về kiểu đàn ông việc nhỏ không chịu làm còn chuyện lớn thì làm không tới. Bạn có thể nghĩ đấy là một câu nói bâng quơ, cũng có thể nghĩ rộng ra để hiểu việc một sự bất cẩn có thể làm hỏng cả quy trình lớn mà tự ngẫm lại chính mình.

Thể chế trính chị bền vững nhất mà tôi biết, là cái nhà.

- Wick -



Tôi nghĩ chúng ta đang sống trong một thời đại của rất nhiều thứ mới.


Điều ấy đồng nghĩa với việc quá nhiều thứ cũ đã không còn có thể tiếp tục sử dụng được nữa. Và có quá nhiều thứ mới, cũng chưa được thời gian kiểm chứng về giá trị thật sự.


Nhân gian luôn lưu truyền rất nhiều câu nói đại loại kiểu: "Buôn tàu bán bè không bằng ăn dè hà tiện". Nếu hà tiện thực sự có thể giàu hơn cả buôn to bán lớn thì vĩ nhân thế giới đã đầy rẫy những người tiết kiệm chứ không phải những kẻ liều lĩnh hay những thiên tài trí tuệ. Thời đại thay đổi, kinh tế thay đổi thì cách làm giàu cũng từ ấy mà thay đổi. Có thể ở một thời điểm nào đó, câu nói ấy đã từng "nghe cũng hợp lý", nhưng đến giờ thì nó không còn như vậy nữa.

Nhân gian của thời hiện đại cũng lưu truyền một câu nói thâm thuý chẳng kém là "người hay nói đạo lý thường sống như ***". Thực hư câu nói ấy đến đâu vẫn chưa thể kiểm chứng. Chỉ có thể chắc chắn được một chuyện là cộng đồng mạng rất thích những câu nói nghe có mùi nguy hiểm nhưng thực sự lại chẳng có chút nào thực tế hay sâu sắc.

Ngày trước coi chuyện đọc sách là một trong những việc quan trọng nhất để phát triển trí tuệ. Nhưng từ khi internet ra đời, những người hiếu kỳ và chăm sục sạo tìm kiếm trên mạng có lẽ đã tiếp nạp một lượng kiến thức còn lớn hơn cả số sách vở họ học trong đời rất nhiều. Đọc sách sau cùng cũng chỉ là một cách để học. Có người học bằng việc giao tiếp, người khác học bằng cách tự vấp ngã và trải nghiệm. Sau cùng, không thể đem một chuẩn mực duy nhất là sách ra để so trí tuệ, nhận thức hay đạo đức của bất cứ ai cả.

Việc đọc sách giống như mua thẻ gym của phòng tập đắt tiền. Nhiều người bị mắc vào bẫy tiêu dùng, nghĩ rằng bỏ ra chi phí mua thẻ tập 1 năm là sẽ có thân hình đẹp. Nhân loại vốn là vậy, thích những thứ dễ dàng, chỉ cần mua là có được. Họ không lường trước được chuyện, thật ra vế sau của mua thẻ tập là đi tập đầy đủ, đổ mồ hôi, chịu đau đớn chấn thương, liên tục nghiên cứu và tập tiếp dù ngày hôm trước thất bại mới thực sự là những gì tạo ra một thân hình đẹp.

Có người đọc sách một cuốn sách cũng chỉ hiểu làng màng. Liệu thật sự họ đã lĩnh ngộ được hết kiến thức với trải nghiệm trong đó chưa thì chưa biết. Cũng không biết khi nào thì họ có thể áp dụng được những trí tuệ ấy vào việc thay đổi cuộc sống của bản thân. Thế nên đọc nhiều sách mà tâm trí không mở rộng hoặc không cảm thụ được cũng là phí hoài.

Tử vi ngày trước nhận định về số phận con người dựa trên cơ cấu xã hội với các giai cấp là sĩ nông công thương. Bây giờ thời đại 4.0, đã có một loạt trường lớp dạy kỹ năng mềm, kỹ năng cứng, xã hội cũng phân hoá và hình thành rất nhiều kiểu công việc mới, loại người mới và cơ hội mới. Nếu bạn muốn biết trước số phận của bản thân, giờ có đi xem bói cũng chẳng thể xem nổi (trừ phi thầy bói có thêm chuyên môn uyên bác về kinh tế học).

Ở một phương diện nào đấy, xã hội bây giờ không phải là một con đường rộng mở của tự do hay sao?

Bạn không cần phải có một thiên phú, cũng chẳng cần biết trước mình sinh ra là để làm gì. Hãy cứ khám phá, thất bại và tiếp tục khám phá. Đến một ngày khi thời điểm hợp lý thì tự chọn cho bản thân một công việc hợp ý, một sự nghiệp để đeo đuổi, hoặc một trách nhiệm để cố gắng.

Sau cùng, thắng mà chẳng cần cậy nhờ ai, thua cũng chẳng đổ thừa là vì ai, mới thật sự là sống cuộc đời "của mình".

- Wick -

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2019


- Mày đã ngoại tình? – Bạn thân tôi hỏi.
- Ừ.
- Sao mày làm vậy?
- Tao thấy ở cạnh ảnh khô khan quá. Chỉ là tình tiền. Công việc. Vài bữa đi ăn. Và hết. Bên người này, tao thấy thích thú. Anh ấy chuẩn gu. Tinh tế, thú vị, đối đáp khéo…
- Ừ. Hãy lựa chọn cho đúng.
Tình Nhân hay nói những điều ngọt ngào. Người ấy thích mặc áo khoác da nam tính, gương mặt chữ điền điển trai. Anh khéo léo, tinh tế. Người ấy biến tôi thành trung tâm, rằng anh sẽ quỳ xuống chân tôi.
Tôi cần những điều như thế. Lãng mạn. Những giây phút trong ánh nến. Cuộc trò chuyện khôn ngoan. Ánh mắt Tình Nhân nhìn tôi đau đáu. Anh ấy thật đa tình, và hoàn hảo như chẳng tồn tại.
Hẹn hò với Tình Nhân xong, tôi trở về với người yêu. Anh ngồi trước laptop, chăm chỉ làm việc.
- Nay về muộn thế? – Anh hỏi.
- Em đi với bạn.
- Lại quên giặt đồ kìa cưng.
- Ừa. Tháng này em thiếu tiền trọ…
- Thôi để anh đóng. Vài tháng nữa có khi anh thất nghiệp, em trả lại nhé.
Tôi khẽ cười. Anh vẫn làm việc. Nhà đã dọn sạch sẽ. Thể nào cuối tuần, anh vẫn sẽ càu nhàu.
Từ đó, tôi có hai cuộc sống: Sự thăng hoa, lãng mạn với Tình Nhân. Sự trần trụi, khô khốc của người yêu. Cứ thế, tôi bước qua lại giữa hai ranh giới như kẻ vượt biên.
Một lần, nằm cạnh Tình Nhân, tôi thấy điện thoại người hiện lên tin nhắn. Tò mò, tôi mở khóa.
Đó là lần đầu tiên tôi tò mò Facebook Tình Nhân. Và tất cả khiến tôi tan nát. Hàng loạt những tin nhắn “thả thính” được Tình Nhân lưu trong mục thư nháp. Thì ra, tôi chỉ là quân cờ trong cuộc đời kẻ khác.

Bần thần trong chốc lát, tôi vội vàng mặc đồ, rón rén rời khỏi nhà Tình Nhân. Tôi run rẩy gọi điện cho bạn thân, khóc thật to với nó.
- Tao chỉ muốn được yêu, có những kí ức đẹp. Tao chỉ mong ai đó coi tao là đặc biệt. Đó là sai sao? Tao yêu người hiện tại… Nhưng mà mày biết không? Anh ta không thể nói những lời hợp ý tao, chẳng tinh tế, khô khốc, và chẳng có gì ngoài tiền, nhà trọ, sự nghiệp. Anh ta chỉ có vậy…
Phía đầu dây bên kia im lặng, rồi bạn thân tôi thở dài:

- Người yêu mày khô khốc, hay mày không đủ tinh tế để nhìn thấy sự lãng mạn đó?
Rồi bạn tôi cúp máy, để lại tôi khoảng trống miên man.
Lau nước mắt, tôi trở về với Người Yêu. Trời khuya, anh đã ngủ. Tiếng ngáy khe khẽ vang lên trong căn phòng ấm áp. Trên bàn, anh vẫn để cơm cho tôi. Mùi cá kho hơi khét, nhưng vừa miệng. Canh chua được đậy cẩn thận.
Nhà đã được dọn sạch sẽ. Phía trên bàn, anh đặt ít tiền cho tôi, vì biết tôi đang kẹt lương.
Bặm môi, tôi nằm xuống giường, ôm anh. Người tỉnh giấc, làu bàu lại về trễ. Tôi nói khẽ:
- Hết hôm nay thôi, mai em về sớm.
Rồi anh ôm tôi, lại ngáy vào tai. Nắm chặt tay người, tôi chợt nhận ra anh rất lãng mạn. Đó là những cử chỉ ngọt lịm đời thường. Bát cơm. Dọn nhà. Chia sẻ tiền bạc. Chỉ là, tôi trót phải lòng thứ tình yêu phù phiếm, nhanh nổ nhanh tàn rồi anh – sự bình dị nhưng… khó tìm.
Với tay lấy điện thoại, tôi xóa mọi thứ của Tình Nhân. Trong vòng tay anh, tự nhiên, tôi thấy khoảnh khắc này thật lãng mạn…

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2019



Có hôm tôi nằm vắt tay lên trán suy nghĩ về những sai lầm của mình. 

Đời người ai mà chẳng trải qua bao nhiêu những sai lầm mới có thể trưởng thành lên được.Quan trọng là bạn làm gì sau những sai lầm ấy

Gục ngã hay tiếp tục bước đi. Đó mới là điều quan trọng.

#Nép
Tôi thích nhìn khuôn mặt hoan hỉ của em mỗi khi tôi cúi xuống và buộc lại những sợi dây giày bị tuột ra.
Tôi thích cảm giác em vòng qua eo tôi bất ngờ hỏi tôi "Anh muốn em giúp gì không?", khi tôi đang lúi húi trong bếp nấu cơm cho em sau một ngày có vẻ như em đã thấm mệt vì công việc.Tôi thích cảm giác em đứng đó, tôi ngồi đây rồi kể cho nhau nghe về một ngày của mình như thế nào? "Tối nay mình đi đâu không em?", "Mình ở nhà đi, anh đọc sách, em nấu ăn".
Tôi biết rằng khi yêu một người phụ nữ hết lòng tôi sẽ không ngại cúi người buộc dây giày cho cô ấy, không ngại vào bếp nấu những món ngon cho cô ấy ăn hay chỉ ngồi để kể cho cô ấy nghe về những câu chuyện của tôi. Miễn là cô ấy vui, tôi biết điều gì mình cũng có thể làm.
Khi đàn ông trưởng thành, hơn bất cứ điều gì khác, họ chỉ mong muốn có ai đó ở bên, để hết lòng yêu thương mà thôi.
#CK

Nếu có yêu thì đừng yêu người như Ngạn.


Nếu có yêu thì đừng yêu người như Ngạn.

Khi Mắt Biếc khép lại người ta thường hay nói về tình yêu của Ngạn dành cho Hà Lan. Nó được xem như là hình mẫu về một tình yêu chân chính. Nhưng tôi ghét tình yêu của Ngạn. 

Trong tình yêu tôi luôn sợ yêu phải một người giống Ngạn, luôn đau đáu một tình yêu với người thương cũ. Luôn đặt hết tâm can dành cho một người không xứng đáng để nhận nó. Khi biết người đó không yêu mình mà vẫn không có dũng cảm để quên, khi đã không có dũng cảm để nói tình cảm của ta dành cho một người thì cũng nên dũng cảm nhìn người ấy ra đi để giải thoát cho chính mình nhưng điều đó Ngạn lại không làm được.

Người ta vẫn thường bảo không đau sẽ không tỉnh, không phũ sẽ không rời chẳng nhẽ yêu đơn phương một người 20 năm không đau sao mà không chịu tỉnh vậy anh ơi !!!

Có lẽ bà Ngạn đã nói sai, người sau này sẽ khổ lại chính là Ngạn. Mọi đau khổ đều là do Ngạn chọn. Khi mọi thứ tưởng rằng đã được ông trời bù đắp lại cho Ngạn thì anh lại chọn cách ra đi bỏ lại Trà Long sau lưng và tương lai của cô còn bỏ ngỏ. Ngạn chọn ra đi trong vội vã nhằm trốn tránh thực tại. Anh đâu có biết rằng trốn tránh không phải là một cách tốt để quên. Vì tất cả nỗi niềm trong tim vẫn nằm im ở đó, đợi anh trở về và chấp nhận hiện tại. Nếu có kiếp sau, xin anh thà làm kẻ phong lưu còn hơn mang kiếp luỵ tình, nha anh.

- Nguyễn Minh Lý -

Theo: Đọc+ I Ảnh phim: Mắt Biếc



Tri kỷ là người hiểu được mình. Trên cuộc đời này mà tìm được một người có thể hiểu được mình thì mình là người có hạnh phúc. Món quà quý nhất mà người kia có thể tặng cho mình là khả năng hiểu được mình. Có những người sống trong cuộc đời này mà chưa bao giờ tìm được một người có thể gọi là hiểu mình cả. Dù là con trai hay con gái, trong cuộc sống này nếu mình có thể tìm được một người có khả năng lắng nghe mình, có thể hiểu được những khó khăn, những khổ đau, những ước vọng của mình thì tức là mình tìm thấy nơi người đó một tâm hồn tri kỷ. Tri kỷ là biết nhau, là hiểu nhau.

Con người đi tìm trong đời này một tri kỷ, một người hiểu mình. Tìm ra được người đó thì hạnh phúc. Tu tập là làm thế nào để có thể có được cái hiểu. Muốn hiểu thì phải lắng nghe, phải quan sát mới hiểu được. Khi mình sống với một người có khả năng hiểu mình thì mình có hạnh phúc lắm. Vì cái hiểu là nền tảng của cái thương. Không hiểu thì không thể nào thương. Sống với nhau như thế nào để càng ngày mình càng hiểu được nhiều hơn và người kia càng ngày càng hiểu được mình nhiều hơn. Nếu cái hiểu không lớn lên, thì cái thương nó cũng không lớn lên, nó dẫm chân tại chỗ.

Trong tình yêu đôi lứa người ta phải cẩn thận. Mình chỉ cần thử nghiệm vài cái là biết người đó có hiểu mình hay không. Mà nếu người đó không hiểu mình thì dù người đó có bằng cấp cao, lương nhiều, xe đẹp, nhà cửa sang trọng, bảnh trai, hay sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành đi nữa, khi cưới người đó thì mình cũng sẽ khổ suốt đời, như là khổ sai chung thân. Và tình yêu đó là một cái nhà tù.

Tình ban đầu thường rất bồng bột, nóng bỏng, có tính đam mê. Khi con người bị năng lượng của tình chiếm cứ thì họ không được an ổn lắm. Ăn không an mà ngủ cũng không an, họ như đang bị đốt cháy. Tình là ngọn lửa. Người nào qua cầu rồi thì mới hay. Vướng vào chữ tình rồi thì khó an trú trong hiện tại lắm. Cứ nghĩ tới giây phút mình sẽ được gặp người đó, được ngắm người đó, ngồi ngắm đủ no rồi, khỏi ăn. Càng nhiều trở ngại chừng nào thì đam mê đó càng lớn. Trở ngại là chất liệu làm cho tình càng lớn. Dễ dàng quá thì tình không lớn mạnh.

Tình bạn thì không có sự cháy bùng, đam mê như là tình yêu, cho nên tình bạn dễ hơn nhiều. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói rất rõ là tình bạn thì lâu dài, bền chắc, và nuôi dưỡng mình nhiều hơn tình yêu. Cho nên bí quyết là mình phải biến tình yêu lúc ban đầu trở thành tình bạn. Hai người ban đầu là hai người yêu, nhưng từ từ sẽ trở thành hai người bạn. Khi trở thành hai người bạn thì đó là tình yêu đang còn. Còn nếu tình yêu không trở thành được tình bạn thì nó sẽ chết, nó không thành công. Mà sở dĩ tình yêu trở thành tình bạn được là vì mình phát khởi được cái ơn và cái nghĩa. Cái ơn nghĩa đó bắt đầu từ chỗ ý thức được rằng tại sao giữa bao nhiêu người mà người đó lại chọn mình. Và mình biết ơn người đó đã chọn mình. Cái chọn của mình không phải là nhất thời. Sự chọn này phải xảy ra trong một quá trình nào đó, với trí tuệ chứ không phải chỉ với đam mê mà thôi.

Cái người mà khi mình nói cứ cắt lời mình, không để cho mình nói, cứ khoe cái của họ, không có khả năng hiểu được những khó khăn, những khổ đau của mình, không biết lắng nghe mình… muốn nhận ra người đó rất dễ, chỉ cần vài ba phút là được. Đừng để cho mình bị hấp dẫn bởi những cái bên ngoài: Sắc đẹp, địa vị, danh lợi, xe hơi, nhà cửa, lương tiền, bằng cấp… Đừng để cho những cái đó làm cho mình mờ mắt. Hai con mắt mình hãy tỉnh táo để có thể nhận rằng người con gái đó, hay người con trai đó là một người có thể hiểu được mình, và hiểu được mình thì có thể có khả năng thương mình.

Rất rõ ràng như vậy. Đó là tiêu chuẩn của đạo Phật về hạnh phúc, về tình yêu. Những người yếu đuối thường bị hấp dẫn bởi những cái phù phiếm bên ngoài.


- Thầy Thích Nhất Hạnh -

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...