Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017



Tiền không mua được tất cả, nhưng mua được hầu như tất cả. Tôi chẳng tiêu cực gì, chỉ là nhìn nhận qua thực tế. Sau những lần va chạm, sau những lần trải nghiệm của cuộc đời.
Có tiền cũng không mua được hạnh phúc ư? Đúng thế, nó là chỉ điều kiện cần để có được hạnh phúc mà thôi.
Nhưng nếu không có tiền thì chắc chắn không mua nổi thứ gì chứ đừng nói là hạnh phúc.
Có tiền thì chưa chắc đã sướng. Nhưng không có tiền thì chắc chắn là khổ thôi.
#Kato



Nhầm rồi mấy chị ơi ))



Khi gấu nhắn tin "em đang ở nhà một mình" 

GIÁ TRỊ CỦA NGHỊCH CẢNH



Những nông dân miền Nam Alabama đã quen trồng chỉ mỗi một thứ là cây bông (dùng để xe chỉ và dệt vải)
Một năm kia, những con sâu bọ đáng sợ đã tàn phá cả vùng. Năm sau, những người nông dân đem nhà cửa của họ đi cầm cố để có tiền và lại tiếp tục trồng cây bông, hi vọng vào một kỳ gặt hái tốt đẹp.
Thế nhưng khi những cây bông bắt đầu mọc, những con sâu bọ đó lại đến và phá sạch hầu hết các cánh đồng.
Một số ít những người "sống sót" qua hai năm đó quyết định trồng thử một loại cây mà trước đây họ chưa bao giờ trồng - cây đậu phộng. Và kết quả là đậu phộng của họ đã nhanh chóng được thị trường ưa chuộng, đến nỗi lợi tức của năm đó đủ để họ trả nợ của hai năm trước đó. Kể từ đo họ trồng đậu phộng rất phát đạt.
Và rồi bạn biết những người nông dân đó đã làm gì không ? Họ trích một phần trong tài sản to lớn của mình để dựng một đài kỷ niệm ngay giữa trung tâm thành phố để ghi công"những con sâu bọ". Bởi nếu không vì những con sâu đó, họ sẽ không bao giờ khám phá ra đậu phộng. Họ sẽ mãi mãi chỉ đủ ăn với nghề trồng cây bông từ thế hệ này qua thế hệ khác.
Chúng ta thường than oán mỗi khi rơi vào nghịch cảnh. Thế nhưng nghịch cảnh đều có giá trị của nó. Và nếu chúng ta không bỏ cuộc, không đầu hàng, ngược lại nếu chúng ta coi đó như là những cơ hội để phấn đấu vươn lên, chắc chắn chúng ta sẽ khám phá được những giá trị quí báu.

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017



Tôi biết em
Nhưng chúng ta
chưa hề gặp mặt
Tôi đi bên em.
Nhưng không biết tên em.
Tôi biết mình đang mơ.
Nhưng tôi cảm giác nó còn hơn là mơ.
Nó giống như một ký ức.
Sao có thể như vậy?


1. Đừng bao giờ thay đổi mình quá nhiều vì người khác. Nếu họ không thể tiếp nhận một con người có điểm xấu là bạn, thì cũng không xứng để có được một con người với nhiều điểm tốt là bạn.
2. Phụ nữ không có sức hấp dẫn mới cảm thấy đàn ông trăng hoa.
Vì không phải chỉ đàn ông thích nhiều gái đẹp, phụ nữ cũng muốn xung quanh mình nhiều trai đẹp.
Đàn ông không có thực lực mới cảm thấy phụ nữ thực dụng! Vì không phải chỉ phụ nữ thực dụng, mà cả xã hội đều đang thực dụng như thế.
3. Phụ nữ, không cần phải nghiêng nước nghiêng thành, chỉ cần một người đàn ông nghiêng về cô ấy cả một đời!
4. Để tâm nên mới nghĩ ngợi linh tinh. Nếu đã không để tâm, đến nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ!
5. Khi con người ta vẫn còn trên đời, tưởng rằng còn nhiều thời gian, nhiều cơ hội. Thực ra cuộc đời là phép trừ, gặp nhau một lần, ít đi một lần.
6. Không nghe không hỏi không nhất định là đã quên, song chắc chắn là đã xa cách. Cả hai trầm lặng quá lâu, đến chủ động cũng cần có dũng khí.
7. Đừng nên dùng những lời tuyệt tình để làm tổn thương đến người mà bạn yêu vào lúc tâm tình tồi tệ nhất.
8. Người đàn ông tình nguyện vì bạn mà theo đuổi mọi thứ chưa hẳn đã thật lòng yêu bạn, bởi vì thứ mà anh ta theo đuổi được không hẳn thuộc về bạn.
9. Người đàn ông tình nguyện vì bạn mà từ bỏ tất cả mới là người thật tâm yêu bạn, bởi vì những thứ mà anh ta vứt bỏ đều là những thứ thiết thực nhất gắn liền với cuộc đời anh ta. Nhưng có điều, trên đời sẽ không có thằng đàn ông nào chấp nhận rủi ro lớn như thế chỉ vì một người phụ nữ.
10. Có lẽ cần phải trải qua tuổi thanh xuân mới có thể hiểu được tuổi xuân là khoảng thời gian ta sống ích kỷ biết chừng nào. Có lúc nghĩ, sở dĩ tình yêu cần phải đi một vòng tròn lớn như vậy, phải trả một cái giá quá đắt như thế, là bởi vì nó đến không đúng thời điểm. Khi có được tình yêu, chúng ta thiếu đi trí tuệ. Đợi đến khi có đủ trí tuệ, chúng ta đã không còn sức lực để yêu một tình yêu thuần khiết nữa.
-st-
#Kato


Trong chúng ta ai cũng có một thời trẻ nhiều hoài bão nung nấu, tự mình đặt ra nhiều dấu hỏi tương lai. Rồi khi mà thằng đàn ông bước chân qua ngưỡng cửa của sự nghiệp, bắt đầu nghe được một số điều mà những người tiêu cực phán xét như "thành công là chỉ dành cho bọn con ông cháu cha", "không có ô dù vững thì mày có làm 10 năm cũng vứt sọt rác".
Những lúc ấy là ta bắt đầu cảm thấy hoang mang hơn về thói đời, thế chẳng lẽ khi sinh ra không ở điều kiện tốt thì đồng nghĩa với cả đời lụi bại? Thế thì cố gắng để rồi được gì?
Rồi khi đi qua cái ngưỡng cửa sự nghiệp một đoạn xa, ta nhìn lại mới nhận ra rằng, quả thật thành công luôn trải sẵn cho người có điều kiện tốt, nhưng không có nghĩa không có cơ hội nào cho người kém may mắn hơn.
Một mẫu số chung cho tất cả đó là sự nỗ lực. Dù chẳng ai dám chắc được nỗ lực thì đồng nghĩa với thành công, nhưng chắc chắn nếu không có điều kiện sẵn, mà lại còn không nỗ lực thì chẳng bao giờ thành công cho nổi.
Hãy bình tĩnh tiến bước và tin vào năng lực của bản thân, mặc kệ người khác ra sao! Kỳ thực thì bạn luôn có thể giỏi hơn nữa nếu bạn muốn!
#PQ

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...