Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

“Sẽ không có một mảnh ghép nào đúng cho tất cả các khoảng trống, cũng như không có một người yêu lý tưởng nào cho tất cả mọi người. Nên điều quan trọng là khi tìm ra người mà mình thật sự muốn gắn bó, thì hãy yêu thương và tôn trọng hết mình. Yêu và tôn trọng. Rồi tình yêu sẽ chỉ cho bạn chính xác cách trở thành một người lý tưởng như thế nào.”

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

“Nếu người tôi yêu thương gặp trắc trở. Tôi không bao giờ có ý nghĩ *hãy để họ một mình bình tâm trở lại*. Tôi sợ họ nghĩ đến những điều không hay. Trước khi họ có thể tự mình khai sáng, ít ra phải có ai đó cho họ biết, rằng họ không-chỉ-có-một-mình.”
“Tôi rất hiếm khi có cảm giác tin tưởng một ai đó. Những người sống một mình quá lâu sẽ đều như tôi. Không phải vì đa nghi hay khó tính, mà là vì không thấy an toàn. Thế giới này rất rộng lớn và xa lạ, người có thể khiến chúng ta gửi gắm lại rất nhỏ bé…”
Mỗi câu chuyện tình thường là như vậy, bắt đầu với: “Anh sẽ mang đến hạnh phúc cho em”, nhưng đến cuối cùng lại kết thúc bằng: “Anh chúc em hạnh phúc”.
“Yêu thương quá sinh ra gò bó, quan tâm quá sẽ khiến mất tự do, ghen tuông quá cũng mất vị tình yêu và cái gì cũng thế, chạm đến chữ đủ sẽ chạm được hạnh phúc tròn vị.”

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

"Thích thích một ai đó là cảm giác thật tinh khiết. Và mong manh níu giữ.
Khi người ta thích nhau, là chẳng đòi hỏi gì nhiều, không trói, không buộc, không ép uổng nhau cưới xin, không buồn bực, không hậm hực, không ghen tức, không thách thức nhau ai đau hơn ai nếu tình tan vỡ. Chỉ tha thiết được thích thích trong veo. Ngại ngùng một chút, bối rối một chút, thổn thức một chút, nhớ nhung nhiều hơn một chút. Chẳng cần dài, ngắn cũng được, nhưng phải đẹp.
Thậm chí người ta có thể thích từ năm này qua năm khác mà chỉ cần thi thoảng nhìn thấy mặt nhau: à người kia vẫn sống tốt kìa. Thậm chí sống giữa bầu trời rộng lớn này, cảm giác có nhau cùng tồn tại, là đủ vui rồi.
Khi chỉ thích thôi, đến thơm vào má cũng thật dịu dàng, vì người đang bối rối. Và ôm thì thật là tuyệt vời, vì còn nhiều điều ngập ngừng chưa nói ra.
Còn nhắn tin, gọi điện, thậm chí trò chuyện lúc mà người ta thích nhau. Sẽ có những đoạn lặng im. Sẽ có những câu đứt quãng. Vì còn điều bí mật. Vì tâm hồn đang để ngỏ. Đợi khám phá nhau....
...Nếu chỉ thích, người ta sẽ làm chậm cả thời gian, xong rồi thì coi như một cơn gió nhẹ đi qua. Mà gió thì, ai giữ được gió đâu? Mình chẳng qua thích một cơn gió tự do thôi mà.
Uầyy. Thích được thích ai đó thì thiệt là thích đó mà"
Đêm đêm, tôi tự giấu mình vào góc khuất của tuổi trẻ, tự tay viết lại một hành trình dài từng bắt đầu rồi kết thúc. Năm tháng êm đềm chẳng còn gì để bừng cháy, tôi như thấy mình đang hòa cùng hạt cát trắng, gió cuốn rồi bay đi, nhạt nhòa, lơ lững.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...