Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

"Thích thích một ai đó là cảm giác thật tinh khiết. Và mong manh níu giữ.
Khi người ta thích nhau, là chẳng đòi hỏi gì nhiều, không trói, không buộc, không ép uổng nhau cưới xin, không buồn bực, không hậm hực, không ghen tức, không thách thức nhau ai đau hơn ai nếu tình tan vỡ. Chỉ tha thiết được thích thích trong veo. Ngại ngùng một chút, bối rối một chút, thổn thức một chút, nhớ nhung nhiều hơn một chút. Chẳng cần dài, ngắn cũng được, nhưng phải đẹp.
Thậm chí người ta có thể thích từ năm này qua năm khác mà chỉ cần thi thoảng nhìn thấy mặt nhau: à người kia vẫn sống tốt kìa. Thậm chí sống giữa bầu trời rộng lớn này, cảm giác có nhau cùng tồn tại, là đủ vui rồi.
Khi chỉ thích thôi, đến thơm vào má cũng thật dịu dàng, vì người đang bối rối. Và ôm thì thật là tuyệt vời, vì còn nhiều điều ngập ngừng chưa nói ra.
Còn nhắn tin, gọi điện, thậm chí trò chuyện lúc mà người ta thích nhau. Sẽ có những đoạn lặng im. Sẽ có những câu đứt quãng. Vì còn điều bí mật. Vì tâm hồn đang để ngỏ. Đợi khám phá nhau....
...Nếu chỉ thích, người ta sẽ làm chậm cả thời gian, xong rồi thì coi như một cơn gió nhẹ đi qua. Mà gió thì, ai giữ được gió đâu? Mình chẳng qua thích một cơn gió tự do thôi mà.
Uầyy. Thích được thích ai đó thì thiệt là thích đó mà"
Đêm đêm, tôi tự giấu mình vào góc khuất của tuổi trẻ, tự tay viết lại một hành trình dài từng bắt đầu rồi kết thúc. Năm tháng êm đềm chẳng còn gì để bừng cháy, tôi như thấy mình đang hòa cùng hạt cát trắng, gió cuốn rồi bay đi, nhạt nhòa, lơ lững.
Ai mà chẳng có phần giả tạo, ai mà chẳng thay đổi, ai cũng không phải là ai của ai. Vậy cớ gì bạn phải quan trọng hóa một người, hay một chuyện gì đó tới nhường ấy?

[Nguồn: Weibo - Dịch: Hòa Hỏa]

Một người có yêu bạn hay không, thực chất cũng chẳng quan trọng. Kết hôn không phải bằng với việc sẽ hạnh phúc, độc thân cũng không phải là bất hạnh. Bởi vì chúng ta đến với thế giới này một mình, khi rời bỏ thế giới này cũng không thể đem theo bất kỳ ai. Một mình sống qua ngày, chỉ cần trong tim cảm thấy vui vẻ, đó chính là hạnh phúc. Chỉ đơn giản vậy mà thôi!
Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ, cũng bởi họ tiếc chính mình của những ngày xưa. Cuộc đời vốn có những cái giật mình chỉ để ta lớn lên. Và cũng để nhận ra ta đã từng là một kẻ nhẫn tâm nhưng đầy cô độc...

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

"Con người thường không biết mình mong chờ điều gì cho tới khi nó thực sự xảy ra. Tôi nghĩ điều ấy rất đúng. Trong cả tình yêu. Chúng ta sẽ không biết ai là người mà ta mong đợi cho đến khi người ấy đi mất.
Có những thứ chỉ đến một lần trong đời.
Vì vậy những cuộc hội ngộ mới trở nên quý giá. Vì vậy mà con người phải trân trọng mỗi thời khắc họ trải qua để không phải hối hận vì bất cứ điều gì." 

Cuộc sống không thể thiếu tình yêu..

Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.
Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu – yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.
Bút pháp của Trịnh Công Sơn

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...