Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016


Đây là cái bảng của riêng tui. 
Yêu một người là khi, ngay cả những khuyết điểm ngớ ngẩn của người đó rốt cuộc rồi cũng chỉ làm mình muốn ở bên nó hơn mà thôi.
Yêu một người là khi, người đó chỉ cho mình cây chùm ruột, và mình vui cả ngày. Xong mình kể chuyện cho bạn mình nghe, nó nói “Trời đất ơi, mày rẻ tiền quá! Có mỗi cây chùm ruột mà cũng vui” Xong mình thấy mình cũng rẻ tiền. Nhưng mà mình vẫn vui.
Yêu một người là khi, mình thấy người đó yêu người khác, mình chỉ mắc cười. Là vì mình biết nó sai bét rồi. Đời nó làm sao mà đúng được nếu không ở bên mình.
Yêu một người là khi, ngay cả trong những tình huống tệ hại nhứt đời, mình cũng cảm ơn cuộc đời đã dẫn mình đến ngày hôm nay, chứ nếu không làm sao mình gặp nó được.
Yêu một người là khi, mình có thể rất duyên dáng trước mặt tất cả mọi người trên đời, trừ người đó. Đối diện nó, mình quên hết từ ngữ. Mình chỉ còn là mình-ở-thể-cơ-bản nhất. 
Yêu một người là khi, biết nó cũng ăn cay như mình, mình thật hạnh phúc. Mà giả sử nó không ăn cay như mình thì cũng không sao. Mình sẽ bớt ăn cay lại. Thế nào mà chả được. 
Yêu một người là khi, mình biết rồi những bồi hồi hôm nay cũng sẽ qua đi, mình biết những giấc mơ sẽ đưa chúng mình xa nhau… Nhưng có điều gì làm mình thôi yêu được? 
Yêu một người là khi, mình rất yêu người đó (Dẫu mình kêu bằng “nó”, thì cũng tại mình yêu) 

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Đơn thân độc kiếm dọc giang hồ
Hận đời vô đối chỉ mình ta
Bình minh vung kiếm thiên long phục
Hoàng hôn tắm máu đỉnh Quang Minh
Vung chân đạp đổ Nga Mi đỉnh
Lắc đầu Thiếu Lâm chẳng bằng ai
Trăng lên qua núi võ đang hỏi
Giang hồ vô đối chỉ mình ta.
Huyền thiết vung lên vượt Long Tuyền
Mộc kiếm thắng kim chẳng lạ thường
Đánh khắp thiên hạ không đối thủ
Cầu bại 1 lần chẳng ai cho.
Cô độc một mình cùng với gió
Làm bạn cùng trăng quên tháng ngày
Thôi đành chôn kiếm trong thâm cốc
Để trăm năm sau kẻ hữu duyên.:)

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2016

13010664_959959387455150_5947915345285250665_n
Tôi có yêu một người, dành những ngày thanh xuân tươi đẹp nhất cho anh, chờ đợi anh, bất chấp tất cả. Dù biết, anh không phải sự lựa chọn tốt nhất của tôi, nhưng tôi vẫn yêu.
Trải qua bao thăng trầm và giông bão, vẫn giữ vững niềm tin yêu ấy, nhưng đến khi tưởng chừng không còn gì có thể chia cắt được nữa, thì chúng tôi lại rời xa nhau. Đó, người ta gọi là Đời...

Chẳng biết tự bao giờ mình học cách sống thản nhiên,
Chỉ biết cười hiền trước những điều tai nghe, mắt thấy.
Có những kẻ ngoài kia thích làm đau mình lắm đấy,
Nhưng mình chẳng bận lòng...
Chẳng biết tự bao giờ mình sống mà chẳng tha thiết đề phòng
Những dối trá điêu ngoa, những lọc lừa giả tạo.
Đơn giản mình biết làm thế nào để sống trong tâm bão,
Vẫn thấy lòng bình yên...
Chẳng biết tự bao giờ mình chọn tha thứ và lãng quên,
Cho những điều chính bản thân mình không thấy đáng.
Bởi cuộc sống ngắn ngủi này không có bao nhiêu năm tháng,
Nên mình không mong uổng phí phút giây nào...
Chẳng biết tự bao giờ
Mình thấy đời mình đẹp biết bao!

"Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau
Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác
Gom những mảnh tình yêu vỡ nát
Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm
Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình
Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ
Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế
Người vợ nào cũng đáng được yêu thương
Em sẽ cũng thế thôi, khi mỗi đứa một đường
Chọn cho mình một người đàn ông khác
Pháo nổ rợp đường, ồn ào tiếng nhạc
Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa
Em có những đứa con, anh chẳng phải là cha
Ngày vẫn nấu ăn, những món chồng em thích
Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch..
Cuộc sống vẫn êm đềm, như chưa biết đến anh
Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh
Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ?
Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở
Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu
Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau
Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng
Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống
Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương
Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường
Liệu ta có thản nhiên quay mặt
Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt
Bọn mình sẽ thế nào? Nếu ta chẳng cưới nhau.?
Ps: st

Truyện cực ngắn: Bố

406274_260744857376610_873922517_n

Tác giả: Phùng Thành Chủng

Bố nghiện rượu. Nhà nghèo, mẹ vẫn
lo cho bố đủ ngày ba bữa. Được cái,
chưa bao giờ thấy bố say. Ngược lại,
rượu vào, hình như bố tỉnh ra … Không hiểu bố,một lần tôi bảo: “Bố
uống ít thôi!”. Bố nhìn tôi, mặt bệch ra.
Mẹ chạy vào: “Ai cho phép con được
nói với bố như thế ?!” …


Tôi đi làm xa. Bố mất. Ngày giỗ đầu,
tôi mua một chai rượu tây trị giá
tương đương hai chỉ vàng. Hết tuần
nhang, mẹ bảo hạ mâm. Nhìn chén
rượu rót cho bố vẫn còn nguyên, tôi
khóc.
547681_260749467376149_1753488722_n.jpg
Mẹ, lặn lội từ quê lên thành phố thăm
thằng Út trọ học. Giỏ bánh gai theo mẹ khệ nệ đường xa
để con "ăn cho đỡ nhớ quê". Con
mừng qua quýt, chau mày thật khẽ. Mẹ
đâu biết giờ con thích cafe,
thuốc lá hơn.. Mẹ về, giỏ bánh vẫn buồn thiu nằm
trong góc nhà. Sực nhớ, con quơ vội
mang qua phòng thằng bạn đồng
hương :"ăn lấy thảo". Thằng bạn cảm
động, rơm rớm nườc mắt:"hồi mẹ tao
còn sống cũng hay làm thức quà này cho tao…Mày sướng thật!" Con chợt bàng hoàng..Ngày xưa, ai đã
từng ước suốt đời được ăn bánh gai
của mẹ ?

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...