
Mẹ, lặn lội từ quê lên thành phố thăm
thằng Út trọ học. Giỏ bánh gai theo mẹ khệ nệ đường xa
để con "ăn cho đỡ nhớ quê". Con
mừng qua quýt, chau mày thật khẽ. Mẹ
đâu biết giờ con thích cafe,
thuốc lá hơn.. Mẹ về, giỏ bánh vẫn buồn thiu nằm
trong góc nhà. Sực nhớ, con quơ vội
mang qua phòng thằng bạn đồng
hương :"ăn lấy thảo". Thằng bạn cảm
động, rơm rớm nườc mắt:"hồi mẹ tao
còn sống cũng hay làm thức quà này cho tao…Mày sướng thật!" Con chợt bàng hoàng..Ngày xưa, ai đã
từng ước suốt đời được ăn bánh gai
của mẹ ?
thằng Út trọ học. Giỏ bánh gai theo mẹ khệ nệ đường xa
để con "ăn cho đỡ nhớ quê". Con
mừng qua quýt, chau mày thật khẽ. Mẹ
đâu biết giờ con thích cafe,
thuốc lá hơn.. Mẹ về, giỏ bánh vẫn buồn thiu nằm
trong góc nhà. Sực nhớ, con quơ vội
mang qua phòng thằng bạn đồng
hương :"ăn lấy thảo". Thằng bạn cảm
động, rơm rớm nườc mắt:"hồi mẹ tao
còn sống cũng hay làm thức quà này cho tao…Mày sướng thật!" Con chợt bàng hoàng..Ngày xưa, ai đã
từng ước suốt đời được ăn bánh gai
của mẹ ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét