Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016


❝ Tình yêu vốn dĩ luôn là một ẩn số chẳng thể có đáp án. Chúng ta ngã vào tình yêu, chìm đắm trong nó nhưng chúng ta chưa bao giờ định nghĩa được nó. Yêu là để hạnh phúc? Thật không?
Bạn có hạnh phúc trong tình yêu của mình không? Nếu không, tại sao bạn vẫn còn yêu người, nguyện lòng ở bên, nguyện lòng cho đi tất cả những gì mình có, nguyện xem họ là bầu trời, là thế giới, là tương lai . Tại sao?
Tôi cứ nghĩ yêu là để hạnh phúc” là câu trả lời cho những ai còn bơ vơ, mất phương hướng, lạc lòng và “một mình” trong chính tình yêu của mình. Bước bên người ta chắng thấy an vui, bước bên người ta chẳng được thương yêu, bước bên người ta thấy tay lạnh, mắt ướt. Cảm giác đó, ai đã từng đi qua hẳn thấm hơn bất cứ đắng cay nào tình yêu mang lại.
Tôi cứ nghĩ yêu là để hạnh phúc” vỗ về với trái tim người đọc bằng thông điệp rằng: Yêu là lặng lẽ chấp nhận những sai lầm vụn vỡ của những lần cãi vã. Yêu là hiểu những ngây thơ vụng dại, những tủi hờn chông chênh kia, là thứ chúng ta nhận được từ tình yêu... Nhưng không, yêu không đơn giản chỉ là để hạnh phúc...❞
❝ Có một số người rất tốt, nhưng nếu không gặp thì còn tốt hơn...❞
giphy (15).gif
❝ Thôi, buồn cứ giấu sâu vào, sâu tận tâm can ấy. Vì bạn biết đấy, nói ra, cũng chẳng ai quan tâm, chẳng ai hiểu đâu. Người đời vẫn thường nói: “Bản thân mỗi người đều có nỗi buồn riêng rồi, chẳng ai còn tha thiết bận tâm đến nỗi buồn của người khác để làm gì đâu...❞
❝ Đau thương nhất của cuộc đời này không phải là trọn đời cô độc, mà là gặp được một người mình muốn ở bên cạnh người ta trọn đời - tuy nhiên đồng thời lại hiểu rõ đến một lúc nào đó vẫn phải buông tay...❞
Yêu sai chính là khi chúng ta nhận ra, rõ ràng mình bị tổn thương vì ai đó, nhưng lại không thể ngay lập tức quên ngay người ấy đi...❞


❝ Có những chuyện chúng ta đã biết rõ sẽ không có kết quả nhưng vẫn kiên trì chỉ bởi không cam lòng. Có những người chúng ta biết rõ là yêu nhưng vẫn phải buông tay bởi sẽ chẳng có kết cục...❞

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016


❝ Sống, không cần quá để tâm, càng để tâm, càng thấy chính mình thấp kém. Từ giờ trở đi, nên thông minh lên một chút, đừng dại đi hỏi người khác mình đối với họ có quan trọng hay không, họ có yêu thương mình hay không?. Nếu họ yêu mình, nhớ mình, họ tự khắc sẽ tìm đến mình mà nói, nhưng nếu câu hỏi xuất phát từ mình mà ra thì người ta sẽ kiêu ngạo mà tỏ ra lãnh đạm với mình. Không cần quá để ý ai, cũng không cần quá để tâm việc gì, cứ để nó theo tự nhiên, cái gì đến ắt đến, cứ bình tâm mà đối mặt. Thế giới này chính là như vậy.
Chúng ta càng tỏ ra để ý, càng tỏ ra chúng ta quan tâm đến người đó, chuyện đó ra mặt thì cũng coi như chúng ta chả còn chút giá trị nào...❞

❝ Trong lòng mỗi người hẳn đều có một người như vậy, không thể là người yêu càng không thể là bạn bè. Thời gian trôi qua, cũng không cần biết còn thích hay không, chung quy lại vẫn sẽ nhớ đến người đó, sau cùng hi vọng người đó mọi điều đều tốt đẹp....❞

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016



"Rất lâu không hề thích ai, rất lâu không hề yêu ai, dần dần quen với cuộc sống chỉ có một mình... Vốn dĩ không phải không gặp được người phù hợp, mà là có gặp đó, nhưng bởi đơn độc quá lâu, ngay cả dũng khí đi thích một người cũng không có, thì để yêu một người lại càng khó khăn biết bao nhiêu. Người như vậy, không phải đối với tình yêu không tin tưởng, mà là rất sợ bị tổn thương."

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

walk-in-rain.gif
Tôi vẫn luôn thầm cảm ơn ba đã dạy cho tôi sức mạnh của lòng độ lượng, còn mẹ đó là lòng bao dung.
Tôi cũng thầm cảm ơn cả sự ra đi của em. Nhờ nó mà tôi bây giờ biết cách trân trọng từng cơ hội.
Đàn ông là luôn hướng về phía trước, ngẩng cao đầu để bước đi. Cuộc đời ngắn, cơ hội thì hiếm. Làm sao tôi có thời gian để nuối tiếc hay yếu đuối?
Tôi sẽ sống như bờ cát kia, dù bao nhiêu vết chân in hằn lên nó, thì sóng gió có đến nữa cũng chỉ giúp nó làm mờ đi.
Tôi bây giờ là kẻ em từng muốn có, nhưng em bây giờ đã chẳng còn là em của ngày xưa...
Nghĩ thật buồn... Nhưng chỉ vậy thôi.
Namplus.vn | Be a man
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...