Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

Có một số người, rõ ràng đã biết sẽ chẳng thể cùng họ ở bên nhau, nhưng bản thân lại vẫn cứ cố chấp dùng hết tâm can của mình, chỉ để yêu người ta đến ghi lòng tạc dạ. 

Kể từ ngày ấy, tôi cứ một thân một mình như thế, đi qua bao năm tháng. Vui cũng có, buồn cũng có. Hào hứng phấn khởi với những điều mới lạ cũng có. Mệt mỏi rã rời đến sắp ngã gục cũng có. Cứ thế mà một mình trải qua cả. Chẳng một ai đặc biệt cạnh bên.
Nhiều lần cũng thấy rung rinh, xao xuyến trước người này, kẻ kia. Cũng mơ cũng mộng. Cũng tưởng tượng, ước mong. Cũng yếu lòng muốn tìm một bờ vai để tựa. Nhưng tất cả đều chôn chặt tận sâu trong đáy lòng, một chút cũng không dám biểu lộ. Để guồng quay cuộc sống lại tiếp tục xoay vòng. Công việc, học hành lại ập tới. Bận rộn nhanh chóng chôn vùi những vụn vặt. Thành ra vậy mà mãi hoài một mình.
Cái gọi là tình yêu, chẳng còn nồng nhiệt nữa.
Khái niệm về thời gian, cũng trở nên mơ hồ.
Chính là từ ngày,
một người đành lòng cất bước bỏ tôi đi …
Hạ Vũ
Có bao giờ...
Có bao giờ em đang đi trên đường, thấy ai đó đang dắt tay người yêu mình rồi chợt nhớ đến anh không?
Có bao giờ em đang làm gì đó rồi lôi điện thoại ra soạn một sms rồi gửi cho anh không?
Có bao giờ khi đang trong những cuộc vui em chợt nghĩ anh đang làm gì không?
Có bao giờ em lo sợ rằng môy ngày nào đó sẽ mất anh không?
Có bao giờ em muốn sẽ đi cùng anh đến hết con đường ấy không?
Anh biết, em chưa bao giờ nghĩ phải không. Chính vì vậy mà em đã buôg bàn tay này để nắm lấy bàn tay khác.
Nhưng em à, nhờ em mà anh nhận ra rằng. Trên đời này, có những thứ cho dù cố hết sức nhưng lại không thể là của mình. Có những thử sẽ chỉ ở bên mình một thời chứ không phải một đời.
Nhờ em mà anh đã biết trân trọng gia đình, bố mẹ. Vì anh biết được. Chỉ có bố mẹ thương anh vô điều kiện. Chỉ bố mẹ mới đau xót và buồn bã khi thấy anh khóc.
Còn em, dù anh đã từng nhiều lần buồn về em. Nhưng sự lạnh lùng ấy đẫ giúp anh hiểu ra rằng.
Em không thuộc về anh.
Hôm nay anh nhớ em. Vì vô tình anh bắt gặp em đi với người ấy. :)
Người anh đã từng yêu ạ.
Nếu bây giờ tôi nói còn thương thì sao? Dù chúng ta đã xa nhau rất lâu, dù người đi chẳng một lần ngoảnh lại. Nhưng tôi vẫn ở đây, vẫn luôn âm thầm dõi theo người.
Vẫn vào ra tường nhà người mỗi ngày như một thói quen. Đọc hết tất cả những gì người viết, xem hết tất cả những gì người đăng. Chỉ là không muốn để lại chút dấu vết nào cho người hay biết.
Tôi vẫn còn đau bởi những điều đã cũ. Thỉnh thoảng nghe một bài hát buồn, đọc một status tâm trạng, hay xem một cuốn phim hay, bao nhiêu hình ảnh âm thanh một thời ngỡ đã quên lại trở về. Nước mắt cũng cứ thế mà tuôn rơi.
Và tôi cũng còn đau bởi cả những điều ở hiện tại nữa. Hôm ấy khi thấy tấm ảnh người bên người ta, tôi chẳng tin mình lại xúc động đến vậy. Nếu một ngày đối diện nhau ở ngoài, lòng tôi sẽ như thế nào đây? Liệu sẽ có thể giả tạo mỉm cười như lần chia xa đó.
Quan trọng nhất, tôi đã chẳng thể yêu thêm ai nữa, người à. Tôi trở nên lười gặp gỡ, lười kết bạn. Tôi lười làm quen, lười tìm hiểu. Tôi lười cưa cẩm, lười chinh phục. Kể từ ngày hôm ấy, tôi lười đau.
Vậy nếu bây giờ, tôi nói còn thương thì sao?
Liệu người sẽ nao lòng mà suy nghĩ?
Nói rằng năm tháng ấy, tôi mãi không quên được
Nói rằng chúng ta quay về bên nhau nhé
Dù chẳng biết thật ra tôi thương người hay thương những điều đã cũ
Chỉ biết là, tôi chẳng còn muốn cố gắng vì ai.
Mà nói nếu, là nếu vậy thôi
Người giờ đã hạnh phúc bên ai mất rồi
Mong người về chẳng khác tôi là kẻ ác
Mong tình người tan vỡ hay sao…
Hạ Vũ
''Nếu bạn không làm những điều ngu ngốc khi bạn còn trẻ
thì bạn sẽ không có gì để mỉm cười khi bạn về già.''
p/s: Ngu ngốc chút thôi đừng làm điều dại dột nhé ^^
Này em!

- Khi bên cạnh anh, em không cần phải dày công trang điểm. Hãy cứ yên tâm để mặt mộc, những hôm nào em cảm thấy lười và thèm sự thoải mái. Vì trang điểm mãi sẽ rất hại da. Thêm nữa mỗi lần thực hiện thấy em vô cùng là tốn sức . Và vì, anh yêu em không phải chỉ do em xinh đẹp. Người xinh đẹp như em bên ngoài có rất nhiều. Anh yêu em, chỉ vì em là chính em, vì những điều mà bản chất tự nhiên em có!

- Với cả đi ăn với anh, đừng cứ sợ món này, kiêng dè món kia, dù thật sự tất cả đều là những món em rất muốn ăn, chỉ vì lý do sợ tăng cân, sợ béo, sợ anh chán chê gì gì đó như em nói. Em tăng cân càng hay. Tròn tròn mủm mĩm chút càng tốt. Điều đó cho thấy rằng em luôn khỏe mạnh. Có khỏe mạnh thì mới có vui vẻ. Anh luôn muốn thấy em vui vẻ. Còn nếu thật sự muốn vì anh, thì hãy chịu khó siêng vận động, tập thể dục. Điều đó khiến anh thấy hài lòng hơn là nhìn người yêu của mình phải sống trong chật vật như vậy

- Em là cô gái đáng yêu nhất xinh đẹp nhất trong lòng anh, cả ngày lẫn đêm anh luôn mang nỗi nhớ tương tư về em. Một khi em vẫn chưa trở thành người vợ pháp định của anh, anh đều ăn không ngon ngủ không yên. Anh hứa sau này nhất định sẽ khiến em ngày ngày vui vẻ, ngày ngày ăn những món ngon, nấu cơm rửa bát anh tự nguyện làm hết. Em gả cho anh, quản lý túi tiền của anh, giám sát thân thể anh, thúc giục anh kiếm tiền nuôi gia đình chúng ta được không em ?

- Anh yêu em. Quang Huy
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

Ba lý do khiến bạn FA.

Ba lý do khiến bạn FA.
- Bạn thích người không thích mình
- Người thích bạn thì bạn lại không thích. Nhất quyết không.
- Bạn nghĩ điều hai đúng nhưng thực ra chả có ai thích bạn hết.
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...