Đây là thế giới ảo của mình.Một thế giới không màu sắc, nhưng cũng có đủ vị mặn ngọt của cuộc sống.Ảo không phải là thật. Nhưng thật tạo nên ảo.Mình tin rằng chỉ cần chúng ta luôn thật lòng thì tình cảm sẽ không có giới hạn. Mạng ảo, bạn ảo. Nhưng chắc chắn tôi là thật....
Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020
CÓ 3 THỨ CẦN NHỚ
3 thứ cấm kỵ: con thầy, vợ bạn, gái cơ quan
3 thứ cần trân trọng: thời gian, sức khỏe, tình yêu
3 thứ nên thêm: ngoại ngữ, đúng giờ, hành
3 thứ nên bớt: hứa hẹn, khẩu nghiệp, tự chì triết bản thân
3 thứ cần có: kỷ luật bản thân, sự vị tha, tấm lòng bao dung
3 thứ cần bỏ: tình dục thái quá, thức quá khuya, dậy quá muộn
3 thứ cần giữ gìn: cái đầu lạnh, trái tim ấm, bàn tay sạch.
Nguồn: Thanh Cao
Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2020
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020
Thứ Ba, 3 tháng 3, 2020
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2020
ANH TỪNG HIỂU EM NHƯ THẾ NÀO?
Mỗi lần nhắn tin với em, bất kể lần nào anh cũng gửi một cái nhãn dán sau cùng, vì anh sợ em xem trước được tin nhắn, em thấy nhạt em không rep. Vì anh biết tính em đã xem là phải rep, không xem là không rep.
Mỗi lần cãi nhau, giận nhau.. anh đều bảo em đi ngủ đi là bởi vì anh biết em đi làm về buổi nên rất mệt, con người thường trở nên yếu đuối khi mê mỏi về thể chất. Nếu anh xin lỗi, em sẽ buồn, em sẽ khóc, em sẽ không ngủ.
sáng dậy, em vẫn trả lời tin nhắn anh. Anh thử trêu vài câu, nếu em còn giận thì anh xin lỗi, nếu em hết giận thì anh vẫn xin lỗi.
Mỗi lần sắp chia tay, thì anh call em thay vì nhắn tin, bởi vì mỗi lần buồn em thường vứt điện thoại sang một bên.
Khi em nhắn tin cho anh "Em yêu anh" thì em đang buồn vì anh like hình gái, cmt hình gái. Còn nếu không.. em thèm trà sữa.
Khi đột nhiên em đòi chia tay, em đến tháng. Còn nếu không.. em thèm trà sữa
Mỗi lần em im lặng, anh biết em đang giận. Mỗi lần em phớt lờ anh, em đang muốn anh cố gắng.
Nhưng mà đâu chỉ hiểu là đủ, cuối cùng anh vẫn mất em đấy thôi.
Nguồn: GAPO
Người ta nói: vợ chồng làm công nhân thì lấy gì mà nuôi con
Em với anh tuy cùng làm công nhân, lương tháng vỏn vẹn 5tr đồng, cả 2 tăng ca lương thêm được vài triệu nữa. Nhưng chúng ta vẫn hạnh phúc, chúng ta không thể dùng tiền mua hạnh phúc thì chúng ta tự tạo hạnh phúc và niềm vui cho mình.
Anh đi làm về đã có em chuẩn bị cơm nước, em làm tăng ca về muộn đã có anh đứng ở cổng công ty đón em về, em mệt đã có anh chăm sóc, anh mệt liền có em bên cạnh. Cuối tuần chúng ta lượn phố uống trà sữa, cafe .
Cuộc sống tuy không sang chảnh giàu có, nhưng chúng ta vẫn hạnh phúc vì chúng ta có nhau!
P/s :Bản thân cũng chỉ mong sớm tìm được một nửa kia như vậy, chỉ mong một đời An yên và bình an .
Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020
Trong một bài hát cũ tôi nghe, có người bảo hình ảnh của biển và sa mạc thật sự rất giống nhau, cả hai đều mênh mông vô định và khi ở đó, con người đều thấy mình nhỏ bé, khó có thể tồn tại.
Tôi đã từng nghĩ hai hình ảnh này không liên quan, vì ngay từ đầu chúng đã khác hẳn nhau mất rồi, một nơi ngập tràn bình yên còn một nơi gắn liền với khắc nghiệt. Mà sao nhìn lại, hóa ra cả hai đều khó thở với người đâu kém gì nhau.
Nhưng chúng ta chỉ dịu dàng với một bên, lại khắt khe với một bên. Chúng ta dịu dàng với biển, hành trang đi theo chỉ có đồ bơi, bịch bánh và tâm lý hết sức thoải mái, dễ chịu.
Chúng ta khắt khe với sa mạc, hành trang đi theo luôn có sẵn vài chai nước phòng bị, quần áo phủ kín mặt người, tâm lý căng thẳng và không có chút gì dễ chịu.
Dù ai cũng rời khỏi hai nơi đó an toàn và lành lặn, nhưng sự cảnh giác của họ không đổi thay bao giờ. Biển và sa mạc, hay người với người.
Có bao giờ chúng ta nhìn ra giữa thế giới vội vã, mình cũng đối với ai đó đầy phòng bị, sẵn sàng mất đi sự tôn trọng với họ.
Còn với người khác lại thoải mái và luôn tha thứ lầm lỗi, dù có chịu bao nhiêu đớn đau vào đêm, khi nghĩ về chuyện đã qua.
Biển hay người, sa mạc hay người, cuối cùng thì sự thân yêu cũng chấm dứt khi lướt qua khoảng thời gian ở cạnh nhau.
Ai rồi cũng gặp những người khiến chúng ta thấy mênh mông vô định, không thể nắm bắt được họ, luôn rời khỏi tầm với.
Dù có đối xử thế nào thì cũng như nước, như gió, chỉ đẹp khi ngắm từ phía xa, mà vậy là phải buộc bản thân quên lãng. Nếu không bản thân trong một phút buồn, dễ tự kết thúc mọi thứ vì thấy mình nhỏ bé, và không thể sánh cùng ai đó trong một khoảng thời gian.
Dù chỉ là một khoảng thời gian nhỏ như dòng cát chảy về phía đại dương, xanh thẫm bạt ngàn.
Cre: Shin - Hall of Dreamers
Tôi đã từng nghĩ hai hình ảnh này không liên quan, vì ngay từ đầu chúng đã khác hẳn nhau mất rồi, một nơi ngập tràn bình yên còn một nơi gắn liền với khắc nghiệt. Mà sao nhìn lại, hóa ra cả hai đều khó thở với người đâu kém gì nhau.
Nhưng chúng ta chỉ dịu dàng với một bên, lại khắt khe với một bên. Chúng ta dịu dàng với biển, hành trang đi theo chỉ có đồ bơi, bịch bánh và tâm lý hết sức thoải mái, dễ chịu.
Chúng ta khắt khe với sa mạc, hành trang đi theo luôn có sẵn vài chai nước phòng bị, quần áo phủ kín mặt người, tâm lý căng thẳng và không có chút gì dễ chịu.
Dù ai cũng rời khỏi hai nơi đó an toàn và lành lặn, nhưng sự cảnh giác của họ không đổi thay bao giờ. Biển và sa mạc, hay người với người.
Có bao giờ chúng ta nhìn ra giữa thế giới vội vã, mình cũng đối với ai đó đầy phòng bị, sẵn sàng mất đi sự tôn trọng với họ.
Còn với người khác lại thoải mái và luôn tha thứ lầm lỗi, dù có chịu bao nhiêu đớn đau vào đêm, khi nghĩ về chuyện đã qua.
Biển hay người, sa mạc hay người, cuối cùng thì sự thân yêu cũng chấm dứt khi lướt qua khoảng thời gian ở cạnh nhau.
Ai rồi cũng gặp những người khiến chúng ta thấy mênh mông vô định, không thể nắm bắt được họ, luôn rời khỏi tầm với.
Dù có đối xử thế nào thì cũng như nước, như gió, chỉ đẹp khi ngắm từ phía xa, mà vậy là phải buộc bản thân quên lãng. Nếu không bản thân trong một phút buồn, dễ tự kết thúc mọi thứ vì thấy mình nhỏ bé, và không thể sánh cùng ai đó trong một khoảng thời gian.
Dù chỉ là một khoảng thời gian nhỏ như dòng cát chảy về phía đại dương, xanh thẫm bạt ngàn.
Cre: Shin - Hall of Dreamers
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...
-
"Khi chia tay một người, chúng ta tự nhủ sẽ sống tốt hơn để người đó phải hối tiếc. Nhưng rồi một lúc nào đó, ta nhận ra rằng – khi ...
-
Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu lại là thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất. Nếu bạn nói tình yêu là...
-
Nếu bạn yêu ai đó vì người đó xinh đẹp... ...Đó không phải tình yêu, mà là sự ham muốn ! Nếu bạn yêu ai đó vì người đó thông minh... .....






