Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

SỰ KHÁC NHAU GIỮA BỨC THƯ GỬI MẸ CỦA... TỬ TÙ VÀ CEO


1. Thư của người tử tù
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.
Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.
Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.
Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.
Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.
Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.
Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…
2. Thư của một CEO viết cho mẹ:
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng: “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ácmônica. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ácmônica đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ácmônica cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.
Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.
Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa củamình.
Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.
Con yêu của mẹ!
--Sưu Tầm--

Giết chết thời gian

13336063_962396043878265_7794849784082292328_n
Một kỹ sư đã tính được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm được một trong các việc sau đây:
Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD.
Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD.
Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD
Mỗi ngày đều cho chúng ta 24h bằng nhau, còn sử dụng những nguyên liệu đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tìm lại được. Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại.
Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ “Giết – thời – gian”. Nhiều người tìm những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian.
Sưu tầm

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016

giphy (36).gif

  • Còn trách móc, giận hờn là còn quan tâm.
  • Còn nói dối, che giấu là còn coi trọng.
  • Còn né tranh, xa cách là còn giữ trong lòng.
Rồi có một ngày, ngay cả lời trách móc cũng không buồn lên tiếng.
Rồi có một ngày, thà nói lời thật lòng khó nghe còn hơn là hao tâm tổn trí để nói dối.
Rồi có một ngày, gặp hay không gặp, gần gũi hay xa cách cũng chẳng còn bận tâm.
Đó sẽ là ngày một người trở thành “lịch sử” của một người. Và lịch sử thì chẳng thể thay đổi và cũng khó lòng lặp lại.

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016


Cấp ba, ngồi viết bài nghị luận về Tấm Cám, nghĩ trong đầu thiệt, đách thích con Tấm miếng nào.
Theo thời thế hiện tại, Tấm như kiểu em gái biết mình đẹp, hỡ chút là làm mình làm mẫy để đại gia dại du hiện ra giúp, lúc cho cái này lúc tặng cái kia. Trong truyện hồi đó thích con Cám hơn, yêu hận rõ ràng, thích là quất, phấn đấu để có được cái mình cần.
Cái kết của Tấm Cám, có nhiều tranh cãi, lúc đầu là con Tấm sau khi làm hoàng hậu thì dụ con Cám tấm nước sôi xong lấy xác làm mắm gởi về cho mẹ ghẻ mình ăn, để bà ta biết rồi lên cơn sợ mà chết. Cái kết này sau đó bị kêu là mất nhân văn rồi cắt bỏ, thay trong sách là cảnh hai mẹ con Cám xấu hổ nên bỏ đi biệt xứ rồi sét đánh chết.
Nói chung là muốn giữ hình ảnh tốt đẹp cho con Tấm, nhưng thực ra, con Tấm có dã tâm và manh nha cái ác bỏ mẹ ra.
Cám tham lam, không bàn cãi nhưng cái tham đó từ đầu đến cuối vẫn là cái tham của kẻ ngu, khờ dại, không toan tính kiểu trẻ con. Lúc là ganh nhau cái yếm đỏ nên trút giỏ tép tôm, là canh me méc mẹ giết con cá bống, sau này vào cung rồi thì cũng chỉ đốt cây xoan, giết chim vàng anh. Ngay cả vụ án tày đình nhất là cưa cây giết Tấm cũng là do dì ghẻ làm.
Cái ác, cái tham đó đáng trách mà thấy cũng đáng thương. Ai mà không tham? Chỉ là do không được hướng dẫn nên cái tham biến thành cái dại, dẫn vào họa sát thân.
Hiền như Tấm? Khoan đã, nghe mấy câu nói của Tấm sau mấy lần luân hồi sẽ sợ.
Giặt áo chồng tao
Thì giặt cho sạch
Giặt mà không sạch.
Tao rạch mặt cho.
Kẽo cà kẽo kẹt.
Dám tranh chồng chị,
Chị khoét mắt ra.
Hiền gì cái loại đòi rạch mặt, khoét mắt người ta với lời lẽ cây độc như vậy.
Dã tâm Tấm có, chẳng qua là khi còn là thứ dân, nếu giết người sẽ bị đền tội, lúc được trao quyền lực thành hoàng hậu rồi, Tấm hiểu dù giết một người cũng chẳng bị gì, nên cứ thế mà thẳng tay.
Nhiều người cho rằng đó là sự trả thù, thay đổi sau khi Tấm bị hại, sự vùng lên của giai cấp bị áp bức. Điều đó có thật không?
Con người ta sinh ra, mang cả trong mình hai hạt mầm nhân cách, thiện và ác. Trải qua quá trình tác động của tự nhiên, môi trường sống, hệ tư tưởng giáo dục, gia đình… thì hai mầm nhân cách sẽ có sự triệt tiêu không hoàn toàn, đào thải, hoặc được pha lẫn theo phần trăm nhất định. Sự đấu tranh giữa thiện và ác lúc nào cũng luôn tồn tại trong mỗi con người. Một người cả đời lương thiện cũng sẽ có lúc ác tâm lướt qua đầu.
Thiện và ác đấu tranh để tồn tại. Người ta có thể ban đầu là thiện, nhưng cũng chẳng phải cả đời sẽ thiện.
Còn Cám, trước ngu, sau cũng ngu, nó tưởng chị Tấm nó vẫn còn người chị hiền lành, nên nghe theo lời mới vong thân. Âu cũng là ngu như Cám.
Người ta bảo dì ghẻ ác, lại thấy dì ghẻ là đại diện cho hình ảnh của người mẹ trong bất kỳ xã hội nào, với lòng yêu con mù quáng.
Là mẹ ai chẳng yêu con, bất chấp con mình đúng sai, luôn tìm đủ mọi cách để mang đến điều tốt nhất cho con mình. Giả dụ, Cám không tìm cách lấy hết tép của Tấm, thể nào dì ghẻ cũng tìm lý do đưa cái yếm cho Cám, hay chỉ đơn giản đưa cho Tấm một cái yếm cũ, còn Cám của mình là một cái yếm mới.
Những bà mẹ Việt Nam, thường luôn bênh vực con mình khi xảy ra việc. Con đi đánh nhau đến toạc đầu đứa bạn, mẹ bạn qua mắng vốn thì vẫn phải bênh vực con mình, “ai biểu con chị chọc con tui, con chị yếu nên bị con tui đánh”, đến khi người ta đi rồi mới bắt đầu cho con ăn đòn, dạy dỗ.
Mẹ là vậy, trước bao cơn sóng gió luôn ôm chặt con vào lòng để rồi sau đó bắt đầu dạy nó sau.
Thế nên dì ghẻ không ưa Tấm, tìm cách hại Tấm để giúp Cám là điều hiển nhiên, chẳng cần lên án hay bàn cãi, và cái tình yêu đó đến phút cuối cùng vẫn trường tồn, vĩnh viễn.
Người ta bảo Bụt hiền, nhân từ, chưa chắc.
Bụt chỉ giúp cho người ta cái tính ỷ lại, hỡ một chút thì ỷ ôi, đòi hỏi, vòi vĩnh thứ mình cần. Bụt cũng đâu phải đi giúp người không không, cần phải có điều kiện. Điều kiện cơ bản ở đây là “đẹp” và “biết khóc”.
Thử con Cám ngồi khóc đến mù chắc Bụt cũng không hiện ra. Hay như lần Tấm bị dì ghẻ chặt cây,Bụt đâu mà không hiện ra dùng phép thần thông giúp đỡ. Có chăng là lúc đó Tấm bất ngờ, không kịp ngồi khóc nên ông Bụt nhất quyết ngó lơ.
Nhìn đi nhìn lại, chỉ còn con mẹ gà mái trong truyện là thấy có vẻ ổn.
Cục ta cục tác.
Cho ta nắm thóc,
Ta bới xương cho.
Gà mái thực tế, đơn giản là tôi sẽ làm việc khi được trả công xứng đáng. Tiếc là người ta không viết tiếp ngoại truyện cho bà gà mái mẹ này.
Mà có nói gì nói, con nít sẽ vẫn được dạy là Tấm hiền, Cám ác, Bụt nhân từ, vua thủy chung...
Chỉ là lớn cái đầu, ngồi ngẫm lại chuyện ngày xưa thấy đúng là có nhiều cái để nói, để bàn.
Chỉ thắc mắc, phim "Tấm Cám - Chuyện chưa kể" đưa chi tiết trong ảnh vô cuối phim làm chi?

Nguyễn Ngọc Thanh

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

Chết nè :p

giphy (27).gif
-Nhật Ký Vozer---
Đang nhắn tin rất vui vẻ với gái,gái này em quen lâu rồi,hai đứa vẫn đong đưa nhau suốt,tự dưng gái bảo kêu buồn,mình thì thấy nó buồn cũng quan tâm,hỏi han nó buồn vì cái gì. Một lúc sau nó rep tin nhắn :
"Anh ơi 2 vạch"
Vừa đọc tin nhắn cái rơi luôn cái cục gạch di động xuống sàn nhà "Rầm!". Em thì quen nó mà đã xơ múi đc cái gì đâu,nó thì cũng mới chia tay người yêu cũ đc hơn 2 tháng,chả có nhẽ. Mà đm em vừa quên dc con ny cũ xong,định đi tìm tình yêu mới,thấy con này cũng hợp,định tiến tới mà chẳng lẽ lại là thằng đổ vỏ. Bình tĩnh...thở đều,tay run run em nhắn lại cho nó:
"Sao lại 2 vạch:|"
Đợi 5 phút,rồi 10 phút,rồi 15 phút...đếu thấy nó nhắn lại, rồi đến giây thứ 30 của phút thứ 16 (em đoán thế),thì nó nhắn lại:
"Lúc nãy em bảo di động của em còn có 2 vạch,buồn quá sắp hết pin không nhắn tin được với anh nữa rồi,mà em đang ở nhà con bạn không mang sạc,em phải giữ một vạch mai còn gọi về nhà,thôi tối mai mình nói chuyện tiếp nhé :X,em biết anh nghĩ em linh tinh đấy đồ ngốc ạ hihi"
Và em đ' rep...
!@#$%^&*()_+

- Nhật Ký Vozer -


Xã hội bây giờ đảo lộn nhiều quá...
Ngày xưa, người ta viết những điều thầm kín nhất của mình trong một quyển nhật ký. Ngày nay, người ta viết lên một cái tường ảo với mong muốn bàn dân thiên hạ vào mà đọc càng nhiều càng tốt.
Ngày xưa, người ta mua những chiếc điện thoại chỉ để nghe, gọi, nhắn tin với giá vài trăm nghìn đồng. Ngày nay, người ta sẵn sàng trả tiền để mua một chiếc điện thoại có giá thậm chí đắt hơn cả một chiếc xe máy để cho "bằng anh bằng em".
Ngày xưa, để có được trái tim của một cô gái, bạn phải sống sót trở về từ cuộc kháng chiến chống Mỹ, chống Pháp. Ngày nay, bạn cần phải có một chiếc SH.
Ngày xưa, trẻ con chơi đá bóng ngoài sân đình. Ngày nay, trẻ con chơi đá bóng ở quán PS3.
Ngày xưa, xếp hình là một trò chơi mà đứa trẻ nào cũng hằng ao ước. Ngày nay, xếp hình vẫn là trò mà lũ học sinh ao ước được chơi, dù ý nghĩa của nó đã thay đổi.
Hầy.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...