Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016


Bạn của tôi, dù thế nào tôi cũng mong rằng bạn đừng bao giờ ngừng tin tưởng vào cuộc sống này.
Đôi lúc bạn sẽ phải đi hết cả thời trẻ của mình, sau nhiều lần thất vọng, để tìm kiếm được một người thực sự dành cho mình, một người đáng để bạn đặt niềm tin vào họ và chính họ sẽ không bao giờ làm bạn phải thất vọng.
Mạnh mẽ lên, đừng từ bỏ, cứ sống vui đi! Chắc chắn ngày hạnh phúc sẽ tới với bạn vì bạn hoàn toàn xứng đáng!
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

"Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy, chúng ta thực sự không biết bản thân muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai… Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt ít nhiều.”

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016


"Đối với người cũ, thái độ tốt nhất chính là: Không liên lạc, không chửi mắng, không chúc phúc."
Không nên liên lạc, và cũng đừng cố gắng kéo dài hi vọng mỏng manh ấy bằng tình bạn. Người ta chia tay rồi mà vẫn có thể làm bạn thì chắc chắc họ vẫn còn tình cảm hoặc có những vấn đề khúc mắc chưa giải quyết.
Còn liên lạc là còn luyến tiếc, còn chưa chịu chấp nhận kết cục. Chính điều đó làm mờ mắt ta, làm ta không đủ can đảm để đón nhận những tình cảm khác.
Không chửi mắng người cũ. Vì sao? Vì ta từng yêu cô ấy, từng coi cô ấy là người phụ nữ của đời mình. Ta từng dùng những lời hay tiếng đẹp, dùng thái độ ân cần để đối xử mới có được nàng.
Chửi mắng hay lăng mạ chỉ làm tâm trạng chúng ta xấu hơn. Hạ thấp người mình từng yêu cũng là tự hạ thấp chính con người mình.
Bản chất người đàn ông tốt hay xấu được thể hiện bằng thái độ của anh ta sau khi chia tay.
Không chúc phúc cho người yêu cũ? Quả thật tôi cũng mong em hạnh phúc, nhưng hạnh phúc nhất đó là ta ở bên nhau.
Bây giờ, chúng ta đường ai nấy đi. Vẫn mong cho nhau hạnh phúc, nhưng chỉ mong đừng để nhau chứng kiến hạnh phúc riêng.
Đàn ông, cứ tưởng mình lạnh lùng và vô tình lắm. Nhưng rồi vô tình gặp một người, dốc lòng để yêu, hết mình cố gắng...và cuối cùng phải đi đến ngõ cụt. Lúc ấy chợt thấy, đàn ông cũng chỉ giỏi tỏ ra lạnh lùng và vô tình hơn phụ nữ thôi.
Ai có thì phải tự giữ, mất rồi chẳng đoái hoài được đâu :)
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016


“Khi tôi bắt đầu chấp nhận rằng tiền thực sự rất quan trọng, tôi biết mình đã già rồi.
Khi tôi kiếm được tiền cũng không còn vui vẻ như trước nữa, tôi biết mình đã già rồi.
Khi trong ví chỉ có tiền lẻ đã cảm thấy mình thật nghèo, tôi biết mình đã già rồi.
Khi cuối cùng cũng mua được đủ thứ hay ho lại chẳng muốn đụng vào nữa, tôi biết mình đã già rồi.
Khi về nhà, phát hiện ra mình chẳng thể gối đầu lên đùi mẹ xem TV, rồi bảo mẹ lấy ráy tai cho mình, tôi biết mình đã già rồi.
Khi tôi bắt đầu nói với ba mẹ nhớ cẩn thận, đừng để bị lừa, tôi biết mình đã già rồi.
Khi tôi cảm nhận được ba tôi thực sự rất yêu tôi, tôi biết mình đã già rồi.
Khi tôi chủ động gọi về cho ba mẹ dù bận rộn tới đâu, tôi biết mình đã già rồi.
Khi tôi phát hiện ra rất nhiều lời ba mẹ nói đều có đạo lý của nó, tôi biết mình đã già rồi.
Khi tôi biết quan tâm, lo lắng cho ba mẹ nhiều hơn, tôi biết mình đã già rồi.
Khi tôi bắt đầu cảm thấy yêu một người không nhất định phải ở bên nhau, tôi biết mình đã già rồi.
Khi chia tay với người yêu, thay vì đổ lỗi cho nhau, tôi đổ lỗi cho cuộc sống, tôi biết mình đã già rồi.
Chẳng kịp đề phòng, cứ đột nhiên mà già đi như thế…”
{Yingie Cassiopeia dịch}
des by tieuchinhthai@ Kites Quotes

"Khi chia tay một người, chúng ta thường tự nhủ sẽ sống tốt hơn để người đó phải hối tiếc. Nhưng rồi một lúc nào đó, ta nhận ra rằng – khi một người không còn yêu, họ sẽ chẳng buồn, hối tiếc hay bận tâm gì về ta nữa. Đó là lý do chúng ta phải sống tốt cho chính mình...
Vậy mới nói, con người ta thật lắm lời. Muốn đi thì cứ đi, việc gì phải cố tìm cách khẳng định vị trí của mình trong lòng ai đó làm gì? Đã ra đi nghĩa là không còn tồn tại nữa. Kể cả vị trí đó có bao lớn, thì nó cũng là thứ thuộc về ngày xưa."

Em biết không...Anh cũng từng là Nắng. Cũng từng tỏa sáng và mang ấm áp đến với nhiều người.
Nhưng bây giờ anh tự nhận mình là Trăng. Anh vẫn có thể chiếu sáng,nhưng lòng chẳng thể nào ấm áp với bất kỳ ai...
Anh vẫn cười nhưng lòng không còn biết rung động. Anh vẫn muốn ân cần nhưng lòng lại lạnh lẽo...
Chắc tại anh đã thích cô đơn...!!!
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

Thời trai trẻ mà không dám đánh cược số phận một lần, không liều một chút thì biết bao giờ mới gặp được cơ hội tốt, bao giờ mới gặp được định mệnh của đời mình?
Đàn ông sao cứ phải suy nghĩ và lo sợ nhiều thứ quá vậy? Sợ thời cơ chưa đủ chín muồi nên chưa dám nắm lấy cơ hội. Sợ không đủ nguồn lực nên không dám kinh doanh một thứ gì đó của riêng mình. Sợ không đủ can đảm nên chưa từng đi phượt để biết đất nước mình đẹp thế nào. Rồi sợ không đủ mạnh mẽ, không đủ điều kiện để giữ người ở lại, cuối cùng mới nhận ra không có họ cuộc sống mới hụt hẫng thế nào.
Nào ai biết bao nhiêu mới là đủ, nào ai biết tương lai sẽ như thế nào? Thà sống hết mình, đôi khi liều một chút, để thấy long mình tự do, để xứng đáng với một thời trai trẻ hào hùng. Còn nếu cứ sợ rủi ro, thì mãi mãi sẽ không thể bước qua được giới hạn của bản thân. Và tháng ngày tương lai sẽ chỉ còn là nuối tiếc mà thôi!
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...