Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016


Có người hỏi tôi rằng chia tay rồi có nên quay lại không?
Còn yêu, có lẽ nên quay lại, còn tiếc nuối quá khứ, còn hi vọng vào tương lai, có lẽ cũng nên quay lại.
Nhưng tôi cho rằng kết thúc nào cũng có lý do của nó, bạn có thể quên, cũng có thể hi vọng rằng đối phương thay đổi, nhưng sự thật thường không như ta mong đợi.
Và mọi thứ sẽ lại như cũ, dù vấn đề của hai người là gì, nó sẽ lại tái diễn, và sẽ lại khổ đau.
Nhiều người luôn kéo - đẩy, ở gần quan tâm thì không biết trân trọng, người ta đi rồi thì lại bi luỵ khổ đau, rốt cuộc cũng là ích kỷ nghĩ cho bản thân.
Tình yêu là cảm xúc, nhưng bền chặt phải dựa vào lý trí, bạn không thể chạy theo mãi một người, yêu thì hãy có trách nhiệm, hết yêu thì hãy giải thoát cho nhau.
Là đàn ông, càng phải DỨT KHOÁT.
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

Tôi vốn ăn nói không giỏi, nhiều thằng bạn còn nói, sao mày viết thì giỏi thế, mà nói chuyện thì như cục đất, nói chuyện như thế bảo sao chẳng có đứa nào dám yêu.
Tôi tin nhiều thằng đàn ông khác cũng thế, ăn nói không giỏi, đặc biệt trước mặt người mình thích. Nói chuyện bình thường đã kiệm lời, nhận xét gì đó thì bộc trực, và đến lúc nói chuyện với người mình thích thì thành luẩn quẩn, chẳng đâu vào đâu, rồi vô tình làm người ta tổn thương lúc nào, đến bản thân mình cũng chẳng hay. Người ta cứ giận, còn mình thì chẳng biết có lỗi ở đâu.
Đàn ông vốn đơn giản, nhưng chỉ vì người khác giới mà trở nên phức tạp hơn.

“Vì đang sống trong thời niên thiếu, nên luôn cảm thấy thời gian phía trước còn rất dài, nghĩ rằng tất cả mọi thứ đều có thể nhìn lại một lần nữa, nhưng lại không biết thời gian như một dòng sông, chỉ có thể chảy về phía trước, mà chưa bao giờ chảy ngược về phía sau.”
(“Thời niên thiếu không thể quay lại ấy” - Đồng Hoa)
#CHIÊU Hồi ức chảy xuôi.


Đàn ông càng trưởng thành thì càng phải biết rõ ràng chuyện tiền bạc và kinh tế, nhất là đối với bạn bè thân thiết, những người ta gọi là anh em.
Người ta bảo đồng tiền đi liền khúc ruột. Đúng là nhiều khi ta sẵn sàng bạo chi, chẳng cần tính toán với bạn bè, đồng nghiệp, những người kề cận.
Nhưng rồi ai cũng có nghề nghiệp riêng, công việc khác nhau, và một gia đình cần phải lo lắng. Của cải vật chất, giá trị tuy không nhiều nhưng "1 là 1" mà "2 là 2". Cho là cho, mà vay thì phải trả.
Tôi từng có rất nhiều những mối quan hệ thân thiết, chẳng phải là lợi dụng nhau đâu nhưng chỉ một lần va chạm với nhau về kinh tế thôi là coi như mất hẳn.
Cũng từng là bạn thân, từng là đồng nghiệp, hay thậm chí là anh em chí cốt đấy. Nhưng hiểu lầm nhau về vấn đề tiền bạc thôi là coi như hỏng hẳn. Vì ai mà chẳng có lúc khó khăn, có lúc này lúc khác.
Thế cho nên tôi học được những bài học vô cùng đắt giá. Trả bằng tiền và bằng cả tình cảm nữa.
Bây giờ tôi luôn sòng phẳng với tất cả mọi người. Cứ ăn uống hay tụ tập là chúng nó chia đầu người ra mà trả.
Qua rồi cái thời say sưa chẳng biết nghĩ, đứng dậy còn không vững mà vung tay quá trán. Nói cái câu để oai phong với lũ bạn "Để tao bao".
Vì câu ấy mà mất bạn đó thôi....!!!

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016


Chúng tôi ở cạnh nhau 6 năm. Tôi nhớ, 6 năm trước…
Cái thời chúng tôi ở bên nhau mà chẳng cần nghĩ đến tương lai đánh cược hoàn toàn vào tình yêu này không chút toan tính vụ lợi.
Cái thời có thể uống chung với nhau một cốc soda 15k, ngồi ăn chung một suất cơm 20k trong lúc bụng đang réo lên sùng sục và cảm thấy ngon đến kì lạ.
Cái thời đi xem một bộ phim phải săn giá vé thât rẻ, không bỏng ngô, không nước ngọt chỉ có một chai lavie hai đứa dùng chung.
Cái thời mà mệt mỏi chỉ cần anh chở đi lòng vòng khắp nơi rồi ôm anh thât chặt ngủ thiếp trên vai anh tỉnh dậy nhìn thấy khuôn mặt cười của anh, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Cái thời ấy bản thân chẳng còn sự lựa chọn này ngoài tình yêu của nhau, vậy mà cứ hồn nhiên sống trong cái thế giới chật hẹp chỉ có hai người.
Cô ấy xuất hiện, như một thiên thần mang cho anh một cảm giác mới lạ, trẻ trung, sôi nổi và nồng nhiệt như một cơn gió mát lành, cuốn anh đi khỏi hiện thực là tôi. Tôi từng tưởng rằng, với tình yêu bền bỉ 6 năm trời vượt qua muôn trùng sóng gió đồng cam cộng khổ chúng tôi đã xây cho mình một bức tường thành vững chắc mà không sóng gió nào có thể tác động xô đẩy nó nhưng tôi đã nhầm. Tình yêu trở nên chênh vênh, chỉ một cơn say nắng của anh thôi cũng khiến nó muốn sụp đổ rồi mà thật buồn cười, tôi biết, lý do này không phải do cô ấy, là do anh, do tôi, do tình yêu của chúng tôi quá đỗi mong manh mà thôi.
Tôi không trách anh đã bỏ rơi tôi, tôi trách tình yêu này, rời bỏ chúng tôi mà đi thôi!
Chớ Nuối Tiếc -Lý Hải



Hai đứa yêu nhau bảy tháng, cãi nhau trên ba trăm lần, lần nào cũng toàn những chuyện vặt vãnh, chẳng đâu vào đâu.

Có lần em trễ hẹn, trời nắng gắt nên tôi cáu bẳn. Vừa thấy em tôi liền than: "Em làm gì mà lâu thế? 2h anh còn có hẹn!". Thế là em giận dỗi, "Vậy anh đi đi, không cần ăn trưa cùng em đâu!". Tôi đến mệt với tính khó chịu của em, chán chẳng buồn dỗ. Cứ thế kệ em bỏ về, cất công tôi đợi cả tiếng, giờ nói không ăn là không ăn, xem ra tôi nên dứt khoát cho em hiểu.

Có lần đang nói chuyện vui vẻ, tự dưng em ngắt quãng: "Muộn rồi thôi em ngủ đây. Anh ngủ ngon nhé!". Thế là tôi nổi điên, "Em nói chuyện với anh thấy chán quá chứ gì? Hay em còn tâm sự với ai khác?". Thế là em tắt phụp máy đi, bỏ tôi trơ vơ trước màn hình điện thoại.

Cãi nhau nhiều như cơm bữa nhưng một ngày không gặp em là tôi rồ dại, chẳng thiết tha gì, chỉ muốn gây sự với em, em nói gì cũng được, chỉ cần không lặng im, thế là tôi đủ vui rồi.

Từ đó tôi hiểu, tình yêu cũng giống như mầm xanh, để nó lớn lên, chúng tôi phải vun trồng và chân thành chăm sóc.

Sau những lần cãi vã, có lần lên cao trào đỉnh điểm, chúng tôi lại nói lời chia tay, dù trong lòng đau đến tột độ.

Bữa trước, thấy em giận, nước mắt lưng tròng, tôi vừa thương vừa xót. Dùng dằng mạnh dạn ôm em một cái, một hồi gạt tay tôi ra, rồi em cũng để yên cho tôi siết chặt lại. Tim cùng nhịp tim, bao giận hờn quên hết, em với tôi lại huề.

Giờ mỗi lúc ồn ào, tôi chủ động im lặng, ngồi một lúc cho cơn thịnh nộ nguôi lắng, lại thủ thỉ với em: "Cho anh ôm thêm một cái nha!". Thế là em lại rúc vào ngực tôi, tôi được thể hôn vài dấu lên cổ, chuyện lại tan như bong bóng, mặt nước lại yên ả, phẳng phiu.

Cho anh ôm thêm cái nha!, giờ em quen rồi, nghe thấy tôi nói vậy là cười thầm. Tôi biết em vui.

Là đàn ông. Phụ nữ có sai cũng không được nặng lời. Bản lĩnh đàn ông không mất đi vì lời xin lỗi. Để người phụ nữ mình yêu tổn thương mới là hèn mạt.

___
Sưu tầm
 — 

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016


Tôi ngồi nói chuyện với bạn gái mới quen được hai tháng.
Nhìn cô ấy một hồi, tôi buột miệng nói: 'Tự nhiên anh muốn hôn em". Cô ấy chỉ tỉnh rụi đáp: 'Hôn đi. Có sao đâu?'...
______________
Trích sách XẤU HỔ HAY DỄ THƯƠNG (Awkward Or Cute)

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...