Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016


❝ Sống, không cần quá để tâm, càng để tâm, càng thấy chính mình thấp kém. Từ giờ trở đi, nên thông minh lên một chút, đừng dại đi hỏi người khác mình đối với họ có quan trọng hay không, họ có yêu thương mình hay không?. Nếu họ yêu mình, nhớ mình, họ tự khắc sẽ tìm đến mình mà nói, nhưng nếu câu hỏi xuất phát từ mình mà ra thì người ta sẽ kiêu ngạo mà tỏ ra lãnh đạm với mình. Không cần quá để ý ai, cũng không cần quá để tâm việc gì, cứ để nó theo tự nhiên, cái gì đến ắt đến, cứ bình tâm mà đối mặt. Thế giới này chính là như vậy.
Chúng ta càng tỏ ra để ý, càng tỏ ra chúng ta quan tâm đến người đó, chuyện đó ra mặt thì cũng coi như chúng ta chả còn chút giá trị nào...❞

❝ Trong lòng mỗi người hẳn đều có một người như vậy, không thể là người yêu càng không thể là bạn bè. Thời gian trôi qua, cũng không cần biết còn thích hay không, chung quy lại vẫn sẽ nhớ đến người đó, sau cùng hi vọng người đó mọi điều đều tốt đẹp....❞

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016



"Rất lâu không hề thích ai, rất lâu không hề yêu ai, dần dần quen với cuộc sống chỉ có một mình... Vốn dĩ không phải không gặp được người phù hợp, mà là có gặp đó, nhưng bởi đơn độc quá lâu, ngay cả dũng khí đi thích một người cũng không có, thì để yêu một người lại càng khó khăn biết bao nhiêu. Người như vậy, không phải đối với tình yêu không tin tưởng, mà là rất sợ bị tổn thương."

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

walk-in-rain.gif
Tôi vẫn luôn thầm cảm ơn ba đã dạy cho tôi sức mạnh của lòng độ lượng, còn mẹ đó là lòng bao dung.
Tôi cũng thầm cảm ơn cả sự ra đi của em. Nhờ nó mà tôi bây giờ biết cách trân trọng từng cơ hội.
Đàn ông là luôn hướng về phía trước, ngẩng cao đầu để bước đi. Cuộc đời ngắn, cơ hội thì hiếm. Làm sao tôi có thời gian để nuối tiếc hay yếu đuối?
Tôi sẽ sống như bờ cát kia, dù bao nhiêu vết chân in hằn lên nó, thì sóng gió có đến nữa cũng chỉ giúp nó làm mờ đi.
Tôi bây giờ là kẻ em từng muốn có, nhưng em bây giờ đã chẳng còn là em của ngày xưa...
Nghĩ thật buồn... Nhưng chỉ vậy thôi.
Namplus.vn | Be a man
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016


- Tại sao anh lại yêu em? Cứ mãi đeo đuổi không chịu quên em như vậy? Em đã chẳng còn vẹn nguyên...

- Em còn hay lạnh nhạt, hay hững hờ với anh nữa ấy chứ.

- Thế mà anh còn cố để mà yêu...???!!!

- Em à, viên kim cương dù đẹp đẽ bao nhiêu cũng từng là than đá, pha lê dù hào nhoáng cũng từ cát bụi mà ra. Giá trị hay không cốt yếu ở tâm hồn. Và anh sẽ không ngu ngốc để lỡ đi viên pha lê của đời mình đâu!
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn
12963455_1601716076817923_438687094354255877_n
Những thằng đàn ông thật sự, họ có một thói "rất xấu". Họ sẽ không bao giờ hết yêu và thôi tò mò về người họ từng coi là tất cả, cho đến khi người đó thật sự có được hạnh phúc riêng.
Có kẻ vì éo le cuộc đời, vì gia đình chối bỏ mà phải lấy người khác. Có vợ, nhưng vẫn chẳng thể hết quan tâm người cũ, vẫn cứ thi thoảng liên lạc, vẫn cứ hỏi thăm...cho đến khi người đó lên xe hoa về nhà chồng.
Cảm giác đó như trút đi được gánh nặng mà con tim đã phải gồng gánh bấy lâu. Buồn vui lẫn lộn, nhưng trên hết đó là cái thở phào nhẹ nhõm.
"Ngày em bước lên xe hoa, em vẫn đẹp rạng rỡ trong bộ váy cưới cùng nụ cười trên môi. Còn anh vẫn đứng đây, từ xa nhìn tới, chẳng dám lại gần. Anh vẫn đau như cái ngày chúng mình buông lời xa cách, chỉ là anh có chút hạnh phúc cho hạnh phúc của riêng em..."
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016


Dưới đây là một câu chuyện tình cờ đọc được, thấy rất hay nên chia sẻ với cả nhà:
11 giờ tối.
Chị sếp nhắn: Ngủ ngon nha em + (icon mặt cười)
Tôi trả lời: Dạ, chị ngủ ngon + (icon buồn ngủ)
Chị sếp nhắn: (Icon ngáy khò khò)
Tôi buông điện thoại xuống. Các nick chat trên lap cũng không còn sáng đèn.Trễ rồi. Bạn bè ngủ hết. Sếp cũng ngủ. Tôi cũng ngủ thôi.
Sáng hôm sau, tôi mơ màng mở mắt dậy. Theo thói quen, tôi lia mắt về màn hình laptop. Một tin nhắn từ chị sếp, lúc 2am. Vâng, sếp tôi đã lui cui thức đến 2 giờ sáng, chỉ để tìm lại những cuốn sách hay trên kệ, chụp hình và gửi cho nhân viên .
Những lần biết chị sếp thức khuya làm việc như thế, hoặc những lần thấy sếp ở lại văn phòng đến tối mịt, tôi đều khuyên: “Chị giải trí đi cho thoải mái, việc để mai cũng được mà.”
Sếp tôi ừ, nhưng rồi mấy ngày sau cũng như thế. Sếp tôi ngoan cố thật!
Thế nhưng, cái tính ngoan cố, khắt khe với bản thân ấy của sếp, lại làm tôi suy nghĩ khá nhiều.
Tôi tin rằng, tôi, bạn hay sếp tôi, ai cũng sẽ có lúc mệt mỏi, sẽ có lúc muốn bung xõa với bạn bè, sẽ có lúc muốn làm điều mình thích.
Thế nhưng, thực tế là những cách để bản thân được vui vẻ, được thoải mái như thế lại vô tình vẽ ra cho chúng ta vô vàn sự lựa chọn. Chẳng hạn như:
Chọn chọn ngủ thả ga hay dậy sớm tập thể dục.
Chọn buông bỏ công việc hay chọn buông bỏ những cuộc chơi.
Chọn vì mình hay vì người khác.
Tôi không biết bạn sẽ chọn những điều như thế nào. Nhưng với các leader mà tôi từng làm việc, phần lớn họ lại chọn cách thiệt thòi cho bản thân mình. Có lúc, tôi nói họ ôm đồm công việc, cũng có lúc tôi nói họ không biết tận hưởng cuộc sống. Nhưng thật ra, có một điều mà họ nhận lại được lớn hơn rất nhiều, mà ít ai biết được.
Sếp không cho mình lười biếng, hiển nhiên sẽ có được sự cảm thông.
Sếp tự học hỏi nhiều thứ, hiển nhiên sẽ cho nhân viên sự ngưỡng mộ.
Sếp ép mình vào khuôn khổ, hiển nhiên sẽ cho nhân viên sự nể phục.
Và sếp không chăm sóc lợi ích bản thân, hiển nhiên sẽ được chăm sóc bởi tình cảm của những đồng đội.
Đôi lúc, trong cuộc sống, là như vậy. Có những việc, muốn có được, chúng ta phải hy sinh cái tôi rất nhiều. Điển hình như các leader, họ sẽ không thể nào có được tình cảm, niềm tin và sự ủng hộ của bất kỳ nhân viên nào nếu họ chưa thể bỏ qua cái tôi của chính mình.
Chúc các bạn cuối tuần ĐỦ :)

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...