Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

7cefdfa5jw1epegj8cabsg208w06o7mj (1)
Từ bao giờ, tôi chẳng buồn giải thích với ai. Họ nghĩ tôi làm sao thì tôi cứ để vậy, xấu tốt gì cũng được. Tôi cũng chẳng còn cố níu giữ ai, cũng chẳng bận tâm đến ai nữa. Tôi ước gì, họ nhận ra tôi đã mệt mỏi với những vết thương mà họ mang đến nữa thế nào. Lúc nào tôi cũng tin, tin rằng mình ổn. Tôi cũng không cao cả đến mức để tha thứ và chịu đựng mọi thứ như thế. Cuối cùng, ngoài lặng thinh thì chẳng còn biết làm gì 

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

12274432_1065811606783998_2269366937061072940_n
"Khi con đã đủ tuổi để lập gia đình, bố không muốn con yêu xa vì bố mẹ nào cũng muốn ở gần con, bố thật không an tâm khi giao con gái cho một "người dưng", đúng là "người dưng" đấy con ạ. Con ốm đau, con cái, gia đình người ta biết có tốt với con không, ở nhà con là nhất với bố mẹ nhưng về nhà người ta rồi thì sẽ thế nào? Con cũng không cần ở gần bố mẹ quá, chỉ cần có thể cuối tuần về đây chơi là được rồi, con mà lấy chồng xa, bố mẹ có ốm đau, con có chuyện...về đến nơi có khi muộn mất rồi. Con gái thì nên giữ đường lùi cho mình, bố biết con yêu cậu trai đó nhiều, nhìn thấy nét rạng rỡ khi con nói về cậu ta là bố hiểu.. Nhưng đàn ông cũng bạc lắm con ạ, thực sự không đáng tin đâu nên con phải tỉnh táo, hãy thực tế chứ đừng để những lời ngọt ngào lấp liếm hết thực tại.
Con cứ tin bố đi, không thừa đâu, khi nào con có con lúc ấy con sẽ thấm thía nỗi lo lắng của bố bây giờ. Lo lắm, mất ăn mất ngủ, lo con đi sai đường, lo con lỡ dở.
Tất nhiên vì cuộc đời luôn có những gấp khúc, chuyện xấu chuyện tốt có cả nhưng ai cũng sẽ vượt qua con ạ, Ai cũng trưởng thành mà. Có điều con vẫn mãi là con gái của bố, vẫn ngốc nghếch và đáng được bảo vệ. Bố vẫn sẽ luôn bảo vệ con....đến khi nào có thể.
Còn nhiều lắm con gái ạ, nhiều điều bố muốn nói cho con nghe nhưng bố cũng biết quyết định vẫn luôn nằm ở con. Bố chỉ có thể là người đứng sau thôi, con yên tâm, dù có chuyện gì đi nữa thì con vẫn là con của bố mẹ."
Người đúng nhất không phải người giàu nhất, giỏi nhất.
Mà là người biết kết thúc một ngày mệt mỏi của chúng ta bằng một tin nhắn buồn cười.
Là người biết cùng chúng ta đi một vòng thành phố không có điểm dừng, những câu chuyện không đầu không cuối.
Là người quá khác biệt để không xen vào câu chuyện công việc thường ngày của chúng ta, không biết những người chúng ta biết, không nói về những thứ chúng ta nói, không biết ai là ai để nói xấu hay dèm pha, nhờ đó mà ta cân bằng.
 người nói một thứ ngôn ngữ khác hẳn, nhưng ta muốn nhẫn nại để hiểu họ, thậm chí ta sẵn sàng làm một cuốn từ điển mới.
Là người nói được những lời kéo ta quay trở lại con người nhân hậu cơ bản của mình, như lúc ta chưa từng đón nhận một vai vế nào của cuộc đời.
Là người không dám gặp ta, chỉ vì ngại nỗi buồn riêng của họ sẽ làm ta không vui vẻ. Hoặc thay ta nói những lời phàn nàn với những kẻ xấu tính, mà bình thường ta ngại nói.
Cũng không biết có bao nhiêu người-đúng trên trái đất này cho ta chọn, nhưng ta muốn thử đi chung một đoạn đường với người. Bởi yêu là không có sai hay đúng, chỉ có chọn một con đường, và tự bàn tay mình làm cho nó trở nên hợp lý nhất mà thôi!
Dù con đã qua cái tuổi để được xem là trẻ con, nhưng ông hãy yên lòng vì tâm hồn con vẫn còn non trẻ ( ông cứ tin là vậy). Còn vài ngày nữa là đến Noel rồi. Thư này con gửi cho ông, mục đích duy nhất là: ĐÒI QUÀ!
Suốt thời gian qua, con đã rất ''ngoan'', đã không ngã vào bất kỳ vòng tay người phụ nữ nào khác sau khi chia tay cô ấy- người yêu cũ của con. Đã vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi đau. Đã biết đỡ đần phần nào cho gia đình, cho cha và cho mẹ.
Vì vậy, con nghĩ mình đủ tiêu chuẩn ''ngoan'' để nhận được một món quà từ ông. Con chẳng đòi hỏi gì nhiều đâu ạ, ông có thể tặng cho con một cô người yêu được không?
Kích cỡ và hình dáng tương tự như trong ảnh ấy, nhưng con thích tóc đen hơn! Còn nội tâm thì ông không cần phải đắn đo, việc ấy cứ để con tự lo tìm hiểu.
Con hứa sẽ ngoan hơn vào năm sau. Và món quà mà ông tặng cho con sẽ được con chăm sóc, nâng niu và trân trọng với trọn tấm lòng.
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn
Giữa mùa đông lạnh, tôi nhớ những cái nắm tay lần lỡ. Cái nắm tay muốn dành cho cô gái tôi thích khi cùng nhau đi dạo giữa phố đêm. Cái nắm tay muốn nắm thật chặt lấy tay người yêu khi em nói lời từ biệt...
Thế rồi, đôi tay này vẫn cứ lặng yên trong bao áo, giữa mùa đông lạnh, tôi nhớ những cái nắm tay hạnh phúc, cái nắm tay của những mùa đông đã qua.

Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn
Mùa đông năm nay đã đủ lạnh rồi, em không việc gì phải bắt chước nó nữa đâu.
Đến bao giờ em mới nhận ra là nếu chỉ nắm tay thôi thì hai ta sẽ phải trải qua một mùa đông chỉ toàn lạnh giá?
Thức tỉnh đi! Đồ ngốc kia!
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn
Thời tiết dạo này lạnh hơn, gió cứ se se ùa vào kẽ áo, dòng người tấp nập dần dần lướt qua, giờ tan tầm, chỉ muốn phi thẳng về nhà thật nhanh và ôm ai đó từ phía sau thật chặt, trọn vẹn như ôm tất cả những điều bình yên nhất vào lòng mình.
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...