Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Trưa, ngồi đọc truyện ngắn 100 chữ.

Trưa, ngồi đọc truyện ngắn 100 chữ.
“Lúc còn nhỏ mỗi lần thấy mẹ đi chợ về là cô lại lao ra lục giỏ để tìm cái bánh hay gói bỏng ngô. Và mẹ chẳng bao giờ làm cho cô thất vọng cả.
Lớn lên, cô lập gia đình và có hai đưa con. Mẹ cô bây giờ đã già đi, suốt ngày bà quanh quẩn bên lũ trẻ. Mỗi lúc đi chợ về cô cũng hay mua quà cho con, nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến mẹ. Cô không hiểu rằng những lúc ấy mẹ cô cũng thấy buồn và tủi thân.
Ngày mẹ ốm nặng phải đưa vào bệnh viện, cô mua nào là cam, nào là bánh nhưng mẹ chẳng thể nào ăn được nữa cho đến ngày mẹ ra đi mãi mãi. ”
Lại nhớ một truyện dân mạng hay share nhau, về ông bố già ốm yếu hỏi người con “Con gì đậu cửa sổ kia” đến 30 lần, cậu con trai trả lời lần thứ 30 kèm theo nỗi bực dọc khó chịu. Ông bố mới kể về việc ngày xưa, lúc cu con mới vài tuổi đã từng hỏi hàng chục lần tương tự, ông bố trả lời với niềm phấn khích sung sướng.
Chả nói đâu xa, nhớ ngày xưa tuy học mình học thiết kế nhưng dính đến máy tính, thành ra hay được nhờ cài win dạo với diệt virus, thỉnh thoảng tư vấn mua máy, hướng dẫn phần mềm bla bla bla. Tính cũng hay giúp người nên nhiệt tình. Ấy thế mà cứ bố nhờ gì về máy móc là kiểu gì cũng vừa giúp vừa mặt xưng xỉa. Để đến khi bị mẹ mắng cho, mới nhận ra là sao mình giúp người ngoài nhiệt tình mà mình cứ khó khăn với bố thế, kiểu suy nghĩ trẻ trâu hồi đó là thấy việc giúp bố cài phần mềm hay diệt virus là việc gì đó rất lằng nhằng, trách nghiệm chẳng khác gì việc dọn phòng lau nhà :(.
Giờ ngộ ra rồi, sửa nhiều rồi, gia đình là cần vun đắp từ những điều nhỏ nhỏ như vậy.

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Cô gái à... tôi chờ em mở lòng mình đấy

Tôi chẳng hiểu tại sao em phải giấu mình trong chiếc vỏ cũ kĩ chẳng tin vào ai hay tin bất cứ điều gì như thế.. tại sao em cứ phải giả vờ hạnh phúc khi em chưa một lần thử mở lòng với lấy hạnh phúc rồi nâng niu?

Cô gái à, tôi biết em sinh ra đâu phải để mạnh mẽ đâu, tại sao em lại chọn mang trên mình cái vỏ bọc mạnh mẽ tưởng chừng như có thể làm em mệt mỏi bất kì lúc nào như thế? Là bởi em không còn lựa chọn nào khác ngoài mạnh mẽ bước tiếp hay vì phải giả vờ như em vẫn ổn và luôn vui chỉ vì em sợ phải nhìn lại những thứ làm mình đau? Hay chăng em cho rằng yếu đuối và được yêu thương chở che với em lúc này đây là điều xa xỉ quá?

Tôi biết chứ.. một cô gái cô đơn như thế nào ta làm sao biết nếu chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài của họ.. Và em.. Tôi hi vọng em đang hạnh phúc giống như em giả vờ vậy, mặc một bộ đồ đẹp, đứng trước mặt người khác cười nói vui vẻ.. Em đừng xây cho mình một cái tường chắn và rồi ngồi chờ một người có thể đủ kiên nhẫn, dịu dàng và chân thành phá vỡ nó đi để đến bên em. Thực tế thì ngược lại em ạ. Dù có kiên nhẫn hay chân thành đến đâu thì người ta cũng sẽ thôi ngốc nghếch khi cố gắng nắm lấy một người mà chị sợ hãi yêu thương, sợ tổn thương lần nữa rồi trốn mình trong cái lớp vỏ cũ kĩ như thể chỉ mình em thuộc về thới giới đó vậy.. Thế giới chỉ có một người cô đơn chừng nào chắc em biết..

Tôi sợ.. sợ lắm những cô gái đã từng bị tổn thương sâu sắc bởi những lần tin tưởng trao đi yêu thương chân thành nhất, tha thiết nhất.. rồi giờ đây chìm mình trong cái ranh giới giữa "tin tưởng" và "hoài nghi".. gắn lên môi nụ cười chứng tỏ mình vẫn ổn. Và để bảo vệ mình khỏi những tổn thương em lại đi từ chối yêu thương của người khác.. Có đáng không em?

 


Tôi biết có rất nhiều chàng trai đã yêu em, đã cố gắng kiên nhẫn lại gần em, làm mọi thứ chỉ để phá vỡ đi cái rào chắn em dựng để từ chối yêu thương ấy nhưng rồi lại chẳng một ai có thể đến gần em, ở bên em.. Bởi cái cách mà em đóng chặt trái tim mình khiến cho họ sợ, hợ sợ không đủ giản dị, không đủ chân thành, vòng tay không đủ lớn và trái tim chẳng đủ bao dung để có thể xoa dịu hay ôm chặt lấy những vết thương lòng em vẫn còn mang..

Em biết không? Tôi chẳng hiểu tại sao em phải giấu mình trong chiếc vỏ cũ kĩ chẳng tin vào ai hay tin bất cứ điều gì như thế.. tại sao em cứ phải giả vờ hạnh phúc khi em chưa một lần thử mở lòng với lấy hạnh phúc rồi nâng niu?

Cô gái à, chắc chắn một điều rằng dù em có mạnh mẽ hay yếu đuối bao nhiêu đi chăng nữa.. thì em cũng đáng được yêu thương, được hạnh phúc.

Và thử nghĩ xem, một sáng tỉnh dậy, em mở lòng mình và mỉm cười với mọi thứ xung quanh em, tin tưởng vào tình yêu em chọn.. tôi tin rằng em sẽ cảm thấy hạnh phúc lắm. Như một câu nói em từng chia sẻ: "Muốn sống một cuộc đời lười nhác, ngắm cảnh mình thích, làm những chuyện mình thích, ở bên người mình thích, tiếp tục sống mà không cần phải động não gì."

Cô gái à... tôi chờ em mở lòng mình đấy.

Bài viết: Cô gái à... tôi chờ em mở lòng mình đấy

Nguồn

Zing Blog

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Ðêm giao thừa

Tôi có bao nhiêu tuổi thì tôi cũng có bấy nhiêu đêm giao thừa. Có Tết tây và Tết ta. Tờ lịch cuối cùng bóc ra và tự dưng thấy trơ trọi một nỗi buồn vu vơ. Nỗi buồn đó thuộc về lịch tây. Chờ thêm mấy mươi ngày nữa thì lại thêm một nỗi buồn ta. Nỗi buồn của một người thấy mùa xuân thuộc về kẻ khác. Nỗi buồn của kẻ không dám thốt lên hai tiếng tương lai..
Có những đêm nằm không ngủ được. Nghĩ đến tương lai thuộc về người khác mà lòng cứ rầu rầu. Vì sao phải vậy. Quy luật tự nhiên là cái quái gì vậy mà làm não nề những cõi lòng ham sống, thèm yêu cuộc đời. Yêu đời và cứ muốn tồn tại mãi đâu phải là một cái tội. Nếu là tội lỗi thì xưng tội, sám hối với ai.
Cuộc đời sắm ra cái sự yêu thương nhức nhối này làm tình làm tội biết bao nhiêu thân phận con người. Yêu cuộc đời và muốn ở lại mãi mãi. Vì sao không cho ở lại. Trái đất quá chật và vì vậy phải có kẻ ở người đi. Buồn lắm mà không thể than phiền với ai cả.
Ðêm giao thừa dù tây dù ta tôi vẫn luôn luôn một mình một cõi. Số phận vẫn thường hay hậu hĩ với kẻ này mà lại bạc đãi kẻ kia. Có rất nhiều bạn bè thân hữu chứng nhân cứ thấy mỗi lần vào dịp lễ là tôi lại một mình một cõi. Ðành vậy biết làm sao - Người ta có thể vui chơi, đàn đúm, quây quần một đời nhưng vẫn cứ lạc loài lẻ loi một chốc. Một chốc mà là tất cả. Cái sát na nhỏ bé của thời gian đôi khi cũng quy định cả đời người. Một người mẹ bỏ đi. Một người tình bỏ đi cũng nằm trong cái sát na đó.
Ðừng than thân trách phận. Ðời không có lỗi với ai, chỉ có ta có lỗi với đời. Ðêm giao thừa không có người yêu thì buồn lắm nhưng cũng không vì thế mà chết được. Những lễ lạc đi qua đời người mà thiếu vắng hồng nhan thì vẫn có thể vui nhưng là một niềm vui không trọn. Như một khúc hát dở dang. Symphonie inacheveé. Một mùa thu không có lá vàng. Một mùa hè không có nắng. Một đêm đông không giá rét.
Ðêm giao thừa ngồi một mình và hát :
"Ðừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông..."
Ðừng tuyệt vọng vì cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác biết đâu cũng là một niềm vui. Một niềm vui dù không có thật thì cũng đủ an ủi trong phút chốc.
Cuộc sống là một niềm an ủi vô bờ. Cuộc sống chỉ cho ta mà không cần lấy bớt đi. Cuộc sống cho ta tất cả và mỉm cười khi thấy ta dại dột. Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều lầm lỗi. Nó đẹp vì bất toàn. Nó đáng yêu vì nó luôn luôn lầm lỗi. Vậy thì cứ yêu mà đừng tuyệt vọng. Hết cuộc tình này sẽ có một cuộc tình khác. Không có ai lang chạ. Không có ai phản bội ai. Có thứ tình này có thứ tình nọ. Có tội lỗi và có thiên thần. Ðừng khen chê, bôi bác, thẩm định. Ðược yêu hay bị từ chối cũng là số phận của đời. Mà đời thì rộng quá không yêu được chốn này thì yêu nơi khác. Còn yêu thì còn sống. Còn được yêu thì còn sống dài lâu.
Không bao giờ có điều gì tuyệt đối. Và như thế phải có một đêm giao thừa nào đó phải có người yêu. Có những đêm không phải giao thừa mà vẫn có người yêu. Những đêm như thế ta cứ xem như là đêm giao thừa vậy.
 1.1.1993

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

Thỉnh cùng ta ở hồng trần yêu nhau 1 hồi. FULL


"Mỗi một người đều cất chứa trong đáy lòng một phần thi sầu, một chút thiền ý, ở trên đường đời đông đúc chật chội, chỉ muốn chấm dứt tất thảy sóng gió hồng trần, tìm một nơi an tĩnh qua ngày."
"Có lẽ chúng ra thường xuyên sẽ hỏi bản thân, trên thế gian này rốt cuộc có thứ gì không thay đổi? Đều nói sự vĩnh hằng thực sự là phong cảnh tự nhiên, thế nhưng vạn tượng gió mây trên nhân gian, trăm ngàn năm sau, chúng ta có thể còn khẳng định non xanh nước biếc chưa từng có bất cứ biến đổi nào hay không. Một đời của con người, đều từng có một đoạn hoặc vài đoạn buổi đầu gặp gỡ tốt đẹp, chỉ là tình cảm sâu sắc hơn nữa, cũng không ngăn nổi sự mài mòn của thời gian. Tình duyên cũng như một đời của cây cỏ, khô héo tươi tốt đều đã có số phận, bạn từng có hạnh phúc của hoa nở, thì sẽ phải chấp nhận sự lạnh lẽo của hoa tàn. Mùi vị của thế gian cũng tựa một chung trà, không có ai có thể nắm chắc, có thể pha chung trà này có vị y như lúc đầu. Tất cả tình cảm, đều không ngăn nổi sự đổi thay của năm tháng, nhìn thời gian trôi đi, chúng ta đều bó tay hết cách như thế."
"Chúng ta nên coi tất cả quá trình phức tạp thành con đường về giản đơn, coi hết thảy vinh nhục ở phàm trần, là mây khói thoảng qua trước mắt."
"Trên thế gian này, không phải chỉ có rượu mạnh mới làm người ta say, không phải chỉ có tình yêu nồng cháy mới có thể khắc cốt ghi tâm. Có lúc, một chút thanh đạm, càng tỏa hương dài lâu; một thoáng vô tình, càng khiến người ta trong mơ còn nhớ; một đoạn ngắn ngủi, càng có thể vương vấn cả đời."
Những ai tin tưởng vào duyên phận, đều sẽ hiểu rằng, tình duyên trên thế gian này, nên tụ thì sẽ tụ, nên tan thì sẽ tan, một khi duyên phận đã hết, cũng chẳng thể lưu lại dù chỉ là khoảnh khắc. Có đôi khi, duyên phận giữa người với người, chẳng thể bằng được một cây cỏ dại, cây cỏ xuân tươi, thu lại khô héo, mà một đoạn duyên nông, chỉ ngắn ngủi như một giấc mộng xuân. Tựa như mơ một giấc mơ, sau khi tỉnh lại, bạn đứng lặng trong cơn gió lạnh ở phía trước cửa sổ, nhận ra bản thân lại trở về lúc ban đầu, hai bàn tay trắng.Chỉ là hai bàn tay trắng, liệu còn thanh bạch không? Còn thuần khiết không?"
"Cuộc đời của mỗi con người, đều sẽ gặp gỡ vài đoạn duyên phận hoặc sâu hoặc nông. Chỉ là ngày tháng ngắn dài bèo tụ mây tan, không do bạn và tôi làm chủ. Đi xuyên qua dòng người lướt qua nhau đó, duyên phận sẽ chỉ dẫn cho bạn, tìm được người có tâm ý tương thông với bạn. Có lẽ thế gian này không có ai, có thể thực sự cùng bạn đi đến điểm cuối, nhưng chúng ta vẫn nên cảm ơn những cuộc tương phùng sâu sắc đó."
"Con người thường cầu sự viên mãn, cảm thấy trà ngon phải phối với ấm hay, hoa tươi phải phối với lọ đẹp, mà giai nhân cũng phải phối với tài tử. Nhưng lại không biết rằng, có lúc khiếm khuyết là một loại vẻ đẹp, tùy ý càng có thể vui vẻ. Cầu kỳ thái quá, hoàn mỹ thái quá, ngược lại sẽ càng sống trong sợ hãi. Đã định sinh tồn trong nhân thế, thì không nên cầu ước quá nhiều thứ, chớ hỏi "tại sao" quá nhiều. Hơn nữa hãy coi mỗi con đường đều là nẻo đồng heo hút, mỗi một con người đều là khách qua đường, mỗi một mảng ký ức đều là đã từng."
"Nếu như tôi rời đi, không hẹn ngày tái ngộ. Không biết vì sao, mỗi lần nhớ đến câu này, trong lòng đều có một cảm giác thê lương và chua xót không tên. Cuộc đời con người, phải trải qua biết bao sinh ly tử biệt, những ly biệt bất ngờ đó, luôn khiến người ta đau đớn không sao chịu được. Đời người nơi nào không tương phùng, nhưng có những cái quay người, thực sự là cả một đời, từ đó không hẹn ngày tái ngộ, mãi mãi chẳng gặp nhau"

"Lẽ nào chúng ta thực sự nên sống như những con kiến, không ngừng tìm tìm kiếm kiếm dưới ánh mặt trời trong suốt?Sống ở nơi đô thị huyên náo, cho dù bạn có bận rộn như nào, cho dù phải làm biết bao việc mà mình không muốn thì vẫn cần cho tìm cho bản thân một không gian yên tĩnh. Vào một buổi chiều vụn nắng nào đó, ngồi ở một quán trà cũ, hoặc trong một quán cà phê kiểu châu Âu, thưởng thức một ấm trà xanh,uống một cốc cà phê đậm, hoặc ngồi lặng im, hoặc suy nghĩ về cuộc đời, hoặc nhớ về một cuộc tình lãng mạn đã qua. Ít nhất đây sẽ là khoảng thời gian thanh tịnh thuộc về bản thân mình,tuy rằng cũng có phiền não nhưng sẽ bị gió cuốn đi hoặc trong một phút giây nào đó lại bất ngờ gặp gỡ với nỗi sầu muộn nhưng rồi cũng chỉ lướt qua nhau."
"Trong lòng mỗi người đều có một vết thương, không dám thể hiện cho người khác thấy, mà bản thân cũng không dám chạm vào. Luôn hy vọng có thể che giấu nó ở khóc sâu nhất, để cho rêu xanh bao phủ qua năm tháng, không thấy được ánh mặt trời, cũng không chịu gió táp mưa sa, cho rằng như vậy thì sẽ có ngày miệng vết thương theo thời gian sẽ phai dần theo thời gian. Có lẽ thật sự là như thế, thời gian là liều thuốc tốt nhất trên đời, nó có thể chữa khỏi vết thương của bạn, khiến cho những mối tình đã khắc cốt ghi tâm cũng trở nên mơ hồ không rõ."
"Ai trong lòng cũng có một tòa thành,cho dù tòa thành đó là rộng rãi hay chật hẹp, là phồn hoa hay hiu quạnh.Chỉ cần trong thành có một người mà mình thương nhớ, một đoạn ký ức, một vùng phòng cảnh, đều sẽ vì người đó mà giữ lại cả đời."
"Cuối cùng hiểu ra, có những con đường, chỉ có thể một người bước đi. Những người đã hẹn ước đồng hành đó, cùng làm bạn qua mùa mưa, đi qua năm tháng, nhưng có một ngày rốt cuộc sẽ chia ly ở một bến đò nào đó. Trên con đường hồng trần, một mình bước đi, lá xanh sượt qua tay áo, mây biếc thấm ướt lời thề. Non và nước có thể cùng quên lãng nhau, nhật và nguyệt có thể chẳng hề dây dưa. Khi đó, chỉ có một người vui thú tao nhã trong cõi thế, một người như con nước nhỏ chảy dài miên man."
"Con người đến một tuổi nhất định, thứ theo đuổi chỉ là bình an và yên ổn, đợi đến lúc quay người một cách đầy hoa lệ, những năm tháng trước đó đã là sự lãng mạn chẳng thể trở về."
"Đi suốt chặng đường, mỗi một mùa đều có sứt mẻ tan vỡ, mỗi một câu chuyện đều có nỗi đau thương sâu kín. Tình cảm hư hư thực thực, thời gian tỏ tỏ mờ mờ, làm cho bản thân tỉnh táo, thanh tịnh, thực sự không dễ dàng. Cái bạn muốn chưa chắc đã thuộc về mình, cái bạn có được chưa chắc đã là cái bạn mong chờ" 
"Kỳ thực cái gọi là tình thâm, chẳng qua chỉ là trả giá tất cả, quên đi thời gian, quên đi chính mình, không cho mình lưu lại bất cứ con đường lùi nào. Chỉ đến khi đã đánh mất tất cả, người ta mới nhớ về những điều tốt đẹp đã từng có được, nhớ sâu tận đáy lòng, mà những điều vụn vặt ngày trước lại như hình với bóng, hiện lên ở trong đầu. Lúc này chúng ta đều tự hỏi bản thân, là không bỏ xuống được vì vậy mới thích nhớ về những chuyện xưa cũ hay là do quá khứ thật sự đáng để thương tiếc nhớ nhung? Có người nói, một người hay nhớ về quá khứ, không nhất định là vì quá khứ đó vô cùng xinh đẹp, mà chỉ vì người đó không bằng lòng với hiện tại. Thế gian này ào ào hỗn loạn, ai có thể nói bản thân đủ khả năng có thể chống đỡ ngàn vạn phong trần? Khi bạn không thể tiếp nhận phong cảnh xa lạ, không thể thích ứng với cuộc sống mới, tất nhiên sẽ hoài niệm những thứ ấm áp mà đã từng quen thuộc với mình."

"Gặp gỡ trong những năm tháng thanh xuân không cần phải ước hẹn gì, ngẫu nhiên lướt qua nhau, một lần lơ đãng ngoái đầu nhìn lại đều có thể kết nên một đoạn duyên phận.Chúng ta đều từng có những năm tháng vô cùng tươi đẹp,vì một người mình thích nào đó dốc hết tất cả tình cảm mãnh liệt, thề thốt muôn vàn lời trước núi cao, trước sông sâu. Tự cho rằng là yêu hết trọn đời, sau khi trải qua qua một quá trình dây dưa, mới bắt đầu cảm thấy chán ghét, khi đó, phát hiện ra thề non hẹn biển cũng chỉ là một trò chơi tuổi trẻ. Sống ở trên thế gian này, chúng ta cần phải tuân thủ quy tắc, quy tắc nhân sinh, quy tắc tình yêu, bèo nước gặp gỡ chắc chắn sẽ chỉ là khách qua đường,khi duyên hết cũng đừng đau khổ mà cưỡng cầu." 
"Khách qua đường trong sinh mệnh, giữa đời người nhàn nhạt, đến đến đi đi như bụi trần. Có những người còn chưa kịp đến tụ họp, đã vội vã ra đi. Có những người chỉ để lại một ánh mắt, nhưng khắc ghi mãi mãi trong ký ức" 
"Thích một người, luôn hy vọng có thể mãi mãi ở bên người ấy, tựa như nước với bờ, hoa cùng bướm.  Quên một người, lại hy vọng cùng với người đó vĩnh viễn lướt qua nhau, tựa như bình minh với hoàng hôn, hôm qua và ngày mai."
"Vẫn nói người nhạt như cúc, mà thế sự cũng nhạt như cúc chăng? Khi những kí ức sống động tan biến trong cuộc đời ngắn ngủi, ai còn nhớ đến một quãng thời gian ấm nồng trong dĩ vãng?"
"‎”Nhân sinh như mộng, năm tháng vô tình. Bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, tìm thấy người còn sống là một loại tâm tình. Nghèo cũng được, giàu cũng tốt, có cũng hay mà mất cũng chẳng sao. Hết thảy đều là nhất thời.
Ngẫm lại, mặc kệ hôm qua, hôm nay hay ngày mai, chỉ cần có một ngày thông suốt hết thảy là tốt rồi. 
Mặc kệ là tình thân, tình bạn, tình yêu, có thể vĩnh viễn quý trọng là trong lòng thỏa mãn rồi.”"

Tam sinh duyên

Tam sinh duyên
Tác giả: DzachGA
Thể loại: Huyền huyễn, cổ đại, đam mĩ, HE
Cảnh báo: Không có
Tình trạng: Chưa hoàn
Văn án:
Kiếp thứ nhất...!
Y yêu hắn - Hắn yêu y, ái tình tưởng chừng như hạnh phúc. Đột nhiên hắn biến mất, bỏ lại y bơ vơ.
Y lặng lẽ đứng bên cầu Nại Hà đợi hắn, chấp nhận đánh đổi 3 năm trần thế lấy một ngày ở nơi đây. Qua bao năm đợi chờ bỗng gặp lại trong ngỡ ngàng. Vẫn là gương mặt đó, giọng nói đó nhưng tại sao lại tàn nhẫn đến thế...
- Xin lỗi, ta thực sự không nhớ ra ngươi là ai.
Nụ cười tê tái, nuốt nước mắt vào trong.
Y đau...đau lắm...
Y thực sự rất đau...
...
Kiếp thứ hai...!
Hắn một đời mưu cầu danh lợi, đánh đổi tất cả để lấy giang sơn. Rong ruổi sa trường máu tanh, Lãnh đạm đối nhân, lạnh lùng xử thế... Một phút chốc lại bỏ quên Y trong một kiếp lai sinh...
Hắn hối hận rồi...
"Mộng ngàn vàng khó giữ bước hồng nhan, si mộng hoài mộng cuối cùng nhận lại tịch mịch và u tịch ... Nhân sinh như mộng, năm tháng vô tình... Nếu có kiếp sau ... Ta sẽ yêu ngươi nhiều hơn ".
 Kiếp thứ ba...!
 Gặp lại y trong một đêm tĩnh mịch, vẫn dáng vẻ kiều diễm mĩ lệ ấy, y nhàn nhã an tường đứng dưới ánh trăng nhạt. Hoa đào nở, gió mang cánh hoa hòa cùng trăng. Y, hoa đào và trăng giao hòa với nhau. Tiên cảnh nhân gian không gì sánh kịp.
Y khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng cất tiếng:
"Cuối cùng ngươi cũng quay lại nhìn ta, đánh đổi tam sinh chỉ cầu mỗi giây phút này"
...
Năm trăm năm ngoái đầu nhìn lại.
Ái tình là gì khiến người không thể nào quên?
Chiến trường mưa tanh, vùi thân nơi biển lửa.
Chàng đi không hẹn ngày về.
...
Hoa tàn hoa lại nở.
Nhân sinh tuần hoàn chỉ trong phút chốc.
Dù đứng nơi cầu đá đợi mong, có chắc sẽ tái ngộ??
Người rồi cũng già, tình rồi cũng phai.
...
Ngàn năm hứa hẹn một lần kỳ ngộ.
Nào ngờ ngoảnh đầu nhìn lại,
chỉ là một giấc mộng vô thường.
Bởi vì...
Hứa và quên gần ngay gang tấc.
...
Mạnh bà bên cầu nại hà lãnh đạm.
Khẽ cười lên thế sự thâm trầm:
"Yêu thôi đừng hứa hẹn kiếp sau
Tình ái không có hai từ Vĩnh Cửu".
...
Vong tình thủy đủ vị nhân gian.
Đắng cay chua ngọt và mặn chát nước mắt tình nhân.

Thỉnh cùng ta ở hồng trần yêu nhau 1 hồi.

Trên thế gian này, không phải chỉ có rượu mạnh mới làm người ta say, không phải chỉ có tình yêu nồng cháy mới có thể khắc cốt ghi tâm.
Có lúc, một chút thanh đạm, càng tỏa hương dài lâu;
một thoáng vô tình, càng khiến người ta trong mơ còn nhớ;
một đoạn ngắn ngủi, càng có thể vương vấn cả đời ....
Ai hiểu rằng, yêu là khổ, không yêu lại càng khổ. Ai chịu đựng nổi tịch mịch trên đời này mãi ....

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...