Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Tình yêu và bao thuốc

- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu em."
***
Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được. Chỉ còn cách giấu người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua, vờ như không biết người yêu vẫn lén lút "hôn môi" với những chiếc đầu lọc thuốc lá.
Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:
- Hút thuốc lá ngon không? - Cô nhíu mày hỏi.
- Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.
- Em và thuốc lá, anh chọn ai?
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không thể ngừng yêu em.
Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi quán với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toa-lét một lúc châm điếu thuốc rồi vào ngay. Có lần vẫn bị bắt quả tang khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trộn với mùi nước hoa và nước tiểu của toa-lét công cộng, họ khẽ nhăn mặt.
Lần ấy, cô giận người yêu ghê lắm, cãi nhau to, chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.
Có tối trời đẹp, trăng sao sáng lấp lánh, hai người bên nhau tận hưởng những giây phút lãng mạn của tình yêu, cô ngả vào lòng anh rồi... im bặt.
Anh cúi đầu xuống hỏi:
- Sao em tự dưng im ắng thế?
- Lúc nãy anh vừa hút thuốc lá à?
- Anh... à ừ... - Anh ấp úng.
Cô lập tức đẩy anh ra, đứng lánh sang một bên.
- Có một điếu thôi mà... anh không nói dối em! - Anh khổ sở cầu hoà.
- Sao anh không thể vì em mà bỏ thuốc lá đi? - Cô giận dỗi, và xen lẫn cả thất vọng.
- Em hãy cho anh một thời gian nữa được không?
- Em chỉ muốn tốt cho anh thôi, anh có biết không hả?
Kỷ niệm ba năm yêu nhau, họ hẹn nhau ra bãi biển kỷ niệm. Trên xe ô tô, bất ngờ cô sờ tay thấy một bao thuốc hút dở dưới khe ghế ngồi.
Cô không giận, như thể đã quen với việc ấy, nhưng cô giữ luôn bao thuốc. Anh sợ hãi nhìn người yêu, cô không có ý định trả bao thuốc cho anh.
- Anh hứa với em đi, anh hút nốt ba điếu cuối cùng trong bao thuốc này, rồi đừng hút nữa nhé!
Không nói nên lời, có điều gì cảm động dâng lên ăm ắp quanh đó. Anh chỉ biết cười ngượng nghịu, gật đầu.
Lúc ấy cho dù bắt anh lên rừng gươm, xuống biển lửa, anh cũng sẵn lòng.
Cô cũng biết bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều. Chỉ có điều, thấy người yêu không quyết tâm làm việc đó, cô muốn nghĩ cách giúp người yêu mình bỏ thuốc. Nào kẹo cai thuốc, thuốc đặc trị dứt cơn nghiện thuốc lá... cô đều cố mọi cách mà chẳng mang lại kết quả gì.
- Hay là em cũng học hút thuốc là, rồi em nghiện thuốc, rồi em sẽ cai thuốc làm gương cho anh?
- Ngốc lắm, có ai làm thế bao giờ!
- Biết đâu sẽ có tác dụng?
- Tại sao em lại phải ép mình làm cái điều chính em không muốn?
- Vậy làm thế nào để anh cai thuốc đây? - Cô lo lắng hỏi.
- Anh đã cố hết sức rồi! Ngốc ạ!
Vào giữa chợ đêm trung tâm thành phố, cô kéo anh vào hàng chụp ảnh Hàn Quốc, nhét đồng xu vào máy ảnh, rồi dán tấm ảnh nhỏ của mình vào ví anh:
- Lúc nào anh định bật diêm châm thuốc lá, anh hãy nhìn hình em!
---
Giằng co nhiều năm, anh phát chán vì việc cai thuốc như một bóng ma lởn vởn bao quanh họ, làm họ xung đột, giằng co, coi thường nhau, trách móc nhau, rốt cuộc, anh đề nghị chia tay nhau!
Họ cùng để nước mắt rơi suốt một đêm, sau khi gác máy điện thoại, tối hôm ấy. Anh chờ cô bỏ máy trước, rồi mới gác máy, kết thúc cuộc tình suốt mấy năm.
Cô sống nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy như cuộc sống đã thiếu đi thứ gì đó. Dường như anh đã tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn quanh việc cai thuốc cũng tan biến đi. Nhưng giờ đây, cứ mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.
Nhớ tha thiết những giây phút ngả đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương nghìn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.
Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.
Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày qua, cô không thể xa điếu thuốc lá nữa. Là nghiện thuốc, là yêu cơn ghiền ấy, tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.
Một năm sau, họ gặp nhau bất ngờ ở góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp gỡ, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là vì lỗi lầm của anh.
Cô châm lên một điếu thuốc.
- Em hút thuốc? - Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng. Anh hút không? - Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói thuốc cho anh.
- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!
- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? - Cô kinh ngạc nhìn anh.
- Nửa năm trước, vì một người anh yêu.
Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yêu nhau, tha thiết như thế, chỉ hy vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một người yêu gặp sau đó nửa năm.
Cô cảm thấy mình đã thất bại hoàn toàn, trong đời, trong tình cảm.
Và cô im lặng ngồi hút hết những điếu thuốc còn lại.
- Và em, vì sao bây giờ em lại nghiện thuốc lá?
- Từ một năm trước, vì một người em yêu.
- Vậy... có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? - Anh nghĩ đến một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước là lúc anh đòi chia tay.
Anh mở ví ra, đưa cô xem tấm ảnh nhỏ nhoi còn trong đó.
- Đây là người đã giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!
Cô nhìn nhoà đi trong nước mắt, những giọt nước mắt to lăn xuống dọc theo gò má.
- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc, có được không?

Anh xin lỗi, sau này có tiền anh sẽ mua cho em!

Mua cho em đi anh. Sao anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy?

- Mua cho em con gấu kia đi anh. Con kia kìa…
Vừa nói con bé vừa rướn người lên chỉ vào con gấu to nhất được đặt trong cùng. Con gấu rất to, phải gần bằng một người. Trông cũng khá đẹp…
- Anh làm gì có tiền. To lắm, chắc là đắt. Sinh viên nghèo kiếm đâu ra…
Chàng trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa.
- Mua cho em đi anh, anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy. Em thích con gấu ấy. . .
- Nhưng anh nói thật mà. A xin lỗi. Sau này có tiền rồi anh tặng em được không?
- Nhưng em muốn bây giờ mà.
- …
Ừ, rồi anh mua được không?
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
- A ơi, chiều nay đi chơi được không?
- A bận rồi. Khi khác được không?
- Ừ
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
- Anh ơi, hôm nay đi cắm trại, anh đi không?
- Anh không đi đâu. A có việc…
. . . . . . . . . . . . . . . .
- Sao cả tháng nay anh không đi chơi với em. Anh tránh em à?
Con bé tức tối hỏi.
- Không! Anh bận thật.
- Anh bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi không dành được 30 phút cho em à?
- Anh xin lỗi…
- Rồi anh trễ hẹn, thất hứa, anh hứa mấy lần nhưng anh chẳng tới là sao. Em cứ phải chờ đợi anh là sao? Em không chịu được đâu. Anh đã không cho em được bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt em… Anh quá đáng lắm!
Và con bé bỏ đi ,vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè.
Tối đó con bé nhắn tin: "Em muốn chia tay”
"Sao thế, anh xin lỗi em rồi mà. Em giận anh à?”
“Em cảm thấy hết tình cảm rồi. Không yêu anh nữa. Với lại em cần nhiều hơn những gì anh có thể cho em. Quyết định vậy đi. Chia tay.”
“Ừm...”
. . .
Và chia tay, con bé bắt đầu quen rồi yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn nó. Thi thoảng nó gặp lại người yêu cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp…
Có lần nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ: đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…
Hai tháng. Nó đã có người yêu mới được hai tháng. Cũng đồng nghĩa với việc chia tay người cũ một khoảng thời gian gần như vậy.
Máy điện thoại có tin nhắn.
“Em ra ngoài được không?"
"Đang mưa. Anh tìm gặp em làm gì?"
"Em ra cổng thôi. Anh có thứ muốn đưa cho em".
Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng…
- Anh tặng em. Như anh đã hứa. Món quà cuối cùng.
Nó lặng người. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người anh ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì được bọc kín lại trong giấy bóng.
- Anh đã hứa tặng em, khi nào anh đủ tiền, giờ anh mới có đủ. Tặng muộn một tý. Em sống hạnh phúc nhé!
Nó cầm con gấu to. Nặng trịck không biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa. Nó đứng lặng đi nhìn người yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra người yêu nó không đi chơi với nó vì anh đi làm thêm. Và anh đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.
Anh đã buông tay nó thế đấy, không níu giữ điều gì, chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó: "Anh sẽ mua tặng em khi a có đủ tiền…".
Nó khóc. Giữa con mưa cuối cùng mà những giọt nước mưa kia nó biết rằng không bao giờ nó tìm lại được nữa…

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Gửi Nokia Eseries E-63


Đã bao tháng ngày qua, mày đã ở bên tao những lúc tao vui, tao buồn, lúc no, lúc đói, lúc đi học hay ở nhà, lúc fifa hay bắn trứng. Tao cảm ơn, nhưng cho tao hỏi một câu: Tại sao tao chỉ dùng mày có được công dụng duy nhất là làm đồng hồ báo thức? :sosad:
Mày có biết là thằng đồng loại của mày, trong khi mày bảy sắc cầu vồng thì nó chỉ có mỗi hai màu đen trắng- thằng 1280 cùi bắp , nó lúc nào cũng nhận được những tin nhắn với đủ mọi emo :X>:D< mỗi đêm. Mà chủ nhân của nó là thằng bạn tao đấy, một thằng xấu trai lai cờ hó. Tại sao? Rồi cả thằng 63 Tàu của thằng bạn trẻ lai tờ râu kia nữa, nó cũng có cái bộ mặt là ảnh thằng đấy đang ôm ấp một con xinh tươi mát mẻ đấy. Tại sao? Rồi mỗi lần tao đi chơi với chúng nó, trong lúc tao chỉ biết ngậm ngùi mút từng giọt nước còn sót lại trong ly trà đá thì chúng nó hí hoáy nhắn tin với con của nợ nào đấy. Tại sao??? :cry:
Tao muốn mày thay đổi. Tao muốn mày không còn là cái đồng hồ báo thức nữa. Tao muốn mày trở thành nơi tao nhận được những tin nhắn của người ấy, nơi tao nghe được giọng nói của người ấy, nơi lưu giữ cảnh lãng mạn xếp hình...à chết nhầm bỏ mẹ...lãng mạn hữu tình giữa người ấy và tao. Tao muốn mày mỗi ngày log in facebook và viết lên wall người ấy hàng nghìn cái icon:********** nồng thắm . Tao muốn mày chúc ngủ ngon người ấy mỗi khi đêm đông giá lạnh .Tao muốn mày thay đổi, mày có hiểu cho tao không ?
Rồi một ngày nào đó, tao sẽ thay đổi được mày, tao hứa......

ĐỘC THÂN

Khi bạn có người yêu, thế giới của bạn chỉ là thế giới của hai người. Nhưng khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu rằng, thế giới đó không phải là một thế giới cô đơn mà là một thế giới rộng lớn

Khi bạn có người yêu, cuộc sống của bạn luôn được những suy nghĩ nhỏ nhặt, dỗi hờn, ghen tuông,yêu thương…Nhưng khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu rằng đó chỉ là những cảm xúc nhất thời. Cuộc sống của bạn không chỉ giới hạn bởi những cảm xúc, mà nó còn rộng hơn rất nhiều.

Khi bạn có người yêu, bạn đã yêu, yêu rất nhiều. Nhưng khi bạn độc thân, không phải là bạn sẽ không còn yêu nữa. Nhưng tình yêu đó của bạn không phải chỉ dành cho một người mà là dành cho tất cả những người xung quanh bạn, dành cho công việc của bạn, dành cho sở thích của bạn và bạn hãy học cách yêu thương lấy chính mình.

Khi bạn có người yêu, bạn đã từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ mất đi người đó. Nhưng rồi khi bạn độc thân, bạn mới thực sự học được cách chấp nhận. Chấp nhận để mỉm cười, chấp nhận để đi tiếp, chấp nhận để đứng dậy, chấp nhận để nhìn cuộc sống quanh mình tươi đẹp hơn.

Khi bạn độc thân, bạn mới nhận ra rằng có nhiều thứ mình đã sai, có những việc mình chẳng bao giờ để ý, có những con người mà mình chẳng bao giờ quan tâm và có những điều hết sức bình thường mà bạn vẫn mãi phải học.

Khi bạn độc thân, phải một lúc lâu, bạn mới hiểu được rằng: “khi hạnh phúc không đến với mình, thì hãy mang nụ cười đến với người khác”.

Khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu ra một điều rằng quá khứ là bài học sâu sắc nhất , hiện tại chính là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã mang lại và tương lai chính là đích đến duy nhất mà bạn cần phải nỗ lực phấn đầu để có được.

Còn có rất nhiều, rất nhiều điều khác nữa mà bạn sẽ thấy được khi bạn độc thân. Nhưng có một điều bạn phải cố gắng học được, đó chính là: 

Hãy hoàn thiện con người mình trước khi có một tình yêu mới và nếu đã có được hãy đừng bao giờ để mất !

Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?

Chỉ là một câu hỏi nhỏ nhưng nó là một sự giải đáp lớn cho chính tình yêu của bạn!

Có một lần, trong những phút giải lao lãng đãng, tôi có vô tình lạc vào một forum của các anh chàng ưa sôi nổi bàn tán về công nghệ. Và trong mục chuyện phiếm, có một câu hỏi được đưa ra:

“Khi đi trên đường, xe đột nhiên bị hỏng, người yêu đi cách sau xe bạn bao xa?”

Thật tình rất dễ để trả lời cho câu hỏi đó, cứ tùy vào thái độ của người yêu mà trả lời, rằng cô ấy đi xa một quãng đủ để mọi người xung quanh không nhận ra hai người có quen biết nhau, rằng cô ấy đi không quá xa nhưng thay vì cùng bạn đẩy xe lại ra sức nghịch ngợm và dồn sự chú ý của mình vào “dế” yêu của cô ấy,…
Các chàng, các anh bắt đầu bàn tán, chuyện nhỏ nhặt ấy đáng lẽ có thể đưa ra câu trả lời sớm và nhanh gọn. Tuy nhiên có đôi phần ngượng ngùng, bởi cô gái ấy đã cách chiếc xe hỏng và anh chàng người yêu mình một quãng quá xa…
Tác giả của câu hỏi cũng là một chàng trai, là một người có cặp mắt nhìn tinh tế và dành nhiều thời gian quan sát từ phía những cặp đôi có chung số phận hỏng xe khi đang đi trên đường. Kết quả không mấy khả quan khi có mười đôi thì tám đôi chung số phận với những câu trả lời bên trên, chỉ có số ít các cô gái đủ can đảm đi cùng với người yêu, đủ can đảm khoác tay anh ấy như thể hai người đơn thuần đang đi dạo chứ chẳng có bất cứ vấn đề gì xảy ra, và hiếm hoi hơn nữa khi cô ấy dùng khăn thấm mồ hôi trên trán người yêu mình. Sự thật thì nếu xuất hiện những cô gái như thế, trong mắt các chàng trai, giống hệt như một phép màu nhiệm vậy.
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa? 1
Và câu hỏi cũng đặt ra những băn khoăn trăn trở. Nếu chỉ là một biến cố nhỏ trên đường thôi đã khiến cô gái của bạn tìm cách đi xa bạn hơn, vậy thì những biến cố lớn hơn trên đường đời, có ai dám chắc chắn rằng cô ấy sẽ không chủ động rời xa bạn mãi mãi? Những chàng trai lại bắt đầu suy nghĩ, liệu người mình đã tìm thấy có thực sự là người mình cần tìm và có thực sự sẽ cùng mình đi hết quãng đường phía trước hay không?
Còn những cô gái, những cô gái chọn cho mình một giải pháp an toàn, có thể vì xấu hổ, vì ngại ngùng, vì không quen nên mới đi xa xa hơn một chút. Nhưng con gái vốn tinh tế mà, sao không nhận ra sự hụt hẫng nơi anh chàng người yêu khi phải dắt xe một mình nhỉ? Con gái có thể vô tư nhưng tuyệt đối không thể vô tâm, vô tình, với người mà mình yêu thương, phải vậy không?
Nếu cô nào đó lên tiếng lý giải, đừng cố để biện minh hành động của mình, lúc bấy giờ, hãy đủ chân thành và cảm thấy ăn năn, vì chàng trai của bạn đã may mắn không tìm cách bỏ rơi bạn ngay cả khi chiếc xe bị hỏng, ngay cả khi bạn đi cách xa anh ấy, ngay cả khi anh ấy có hụt hẫng ít nhiều…
Trong xã hội mà chúng ta đang sống, mọi người vẫn đòi hỏi sự công bằng và lên tiếng đấu tranh cũng như làm tất thảy mọi việc để tồn tại cái gọi là công bằng. Nhưng nghiễm nhiên chúng ta đều biết, sự công bằng chỉ ở thuyết tương đối, đâu đó người ta có kêu gọi nhưng những sự việc vẫn tồn tại âm thầm bên trong sự bất công bằng. Chuyện giữa phái yếu và phái mạnh cũng vậy. Đơn giản như chuyện xe hỏng, người con gái mặc định rằng chàng trai của mình là người cầm lái, là chủ nhân của chiếc xe, là người mạnh mẽ nên sẽ có thể một mình xử lý chuyện cỏn con ấy thôi.
Vậy là cái sự “công bằng” được đá đi xa tít, những chàng trai vẫn gồng mình dắt xe, các cô gái mặc dù không mất nhiều công sức song vẫn thấy… nên đi xa xa chiếc xe hỏng ra một chút!
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa? 2
Con gái ạ, chúng ta là phái yếu, chúng ta được quyền kiêu kỳ, đỏng đảnh, được quyền làm duyên làm dáng, phái mạnh chẳng bao giờ lên tiếng về điều đó. Song nếu một ngày đẹp trời, khi đi cùng bạn trai và thấy xe bị hỏng, hãy thể hiện mình là một cô gái tinh tế, đủ can đảm để đi cùng chàng trai một đoạn dài kể cả chiếc xe có thể không được sửa kịp lúc, kể cả khi chàng đang lo lắng và xen lẫn một chút ngượng ngùng. Nhưng sẽ chẳng là gì cả nếu chúng ta thật tâm yêu thương một ai đó.
Điều cốt yếu trong tình yêu không phải là mong muốn làm cho nhau hạnh phúc hay sao? Một chàng trai sẽ cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều lần, cảm thấy mình may mắn hơn tất thảy những chàng trai khác khi cô gái của anh ta không tìm cách đi xa chiếc xe bị hỏng, thay vào đó điềm nhiên đi bên cạnh cùng trò chuyện với anh ấy. Và lẽ tất nhiên là anh chàng sẽ biết quý trọng hơn cô gái mình đang yêu, nhận ra được giá trị của cô gái ấy giữa bao nhiêu điều tuyệt vời lấp lánh khác. 
Vậy nên: “Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?” có thể chỉ là một câu hỏi nhỏ, nhưng đáp án lại cho ra những câu trả lời rất lớn, câu trả lời về suy nghĩ, về cảm nhận, về cách ứng xử và về cả độ yêu thương bên trong mỗi cô gái đối với chàng trai của mình. 

Người con gái của bạn, đi cách bạn bao xa ???


Đang chở bạn gái,người yêu hoặc gấu của mình đi dạo trên phố trong một chiều cuối tuần mát mẻ... 

Nhưng bất ngờ có một Cơn mưa ngang qua khiến xe bạn chết máy. Hay một cây đinh quái quỷ nào ghim vào lốp xe.. khiến bạn chẳng còn cách nào khác ngoài dắt bộ.. 

Bạn thì hì hụi đẩy xe kiếm chỗ để vá..có đôi lúc ngoảnh lại đằng sau.. người con gái của bạn, đi cách bạn bao xa ??? 

Mình có một quán Sinh tố nhỏ,cứ sau mỗi ngày làm việc mình có thói quen ngồi quay mặt ra đường, có khi ngồi kết sổ hoặc làm lon bia với thằng bạn thân và nhìn dòng người qua lại ...

Và cũng vì lý do đó mà không biết mình đã chứng kiến biết bao cặp đôi dắt xe dẫn bộ dưới lòng đường vì nhiều nguyên nhân.

Nhưng có một điều làm mình chú ý rất kỹ : Rất nhiều trường hợp bạn nam dắt xe..còn phía sau là bạn nữ ..nhưng khoảng cách giữa 2 người thì có vẻ khá xa.

Cứ 10 là i 9 lần như vậy.. có người thì 5m, có người thì 10m, có người thì ở tít đằng xa.
Có người thì cầm điện thoại quẹt quẹt liên tục, người thì nhìn trên trời dưới đất và ra vẻ chả liên quan gì với cái người dắt xe dẫn bộ đằng trước.


Mình biết bấy nhiêu ko đủ để đánh giá một con người..nhưng cũng phần nào nói lên một chút con người họ.

Biết là lúc đó chuyện chẳng vui vẻ gì nhưng lúc khó khăn có người bên cạnh chẳng phải hơn sao ?

Mình cũng ko biết là nếu các bạn lâm vào trường hợp như vậy thì có cảm thấy tủi thân không ? và sau đó có đem chuyện như thế này để hỏi lại người con gái của mình không ? vd : sao em đi xa anh vậy ? em sợ quê à ??


Duy nhất hôm qua lần đầu tiên mình thấy bạn nam dẫn bộ còn bạn nữ đi bên cạnh còn khoác tay ng yêu mình cứ như là đi tiệc chứ không phải xe hư 
Tự nhiên nhìn họ mà mình cũng thấy vui lạ và ước thầm mình sẽ có người con gái như vậy 


Còn các bạn ? người con gái của bạn đi cách bạn bao xa ??

Khi người ấy không yêu bạn...

... Người ấy mất đi một người yêu người ấy, còn bạn mất đi một người không yêu mình. Nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Khi người ấy không yêu bạn,
 
Đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa. Xin bạn đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình.
 
Khi người ấy không yêu bạn,
 
Xin bạn ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe. Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho bạn. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.
 
Khi người ấy không yêu bạn,
 
Tình yêu của bạn trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin bạn đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào.
 
Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ. Cần phải nhớ, tình yêu giữa bạn và người ấy là đơn phương, bạn có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người. Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó.
 
Khi người ấy không yêu bạn... 1
 
Khi người ấy không yêu bạn,
 
Mong bạn đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến bạn có cảm giác đó, vì bạn yêu người ấy. Giống như vậy, người
ấy không yêu bạn cũng không phải là do bạn không giỏi giang. Giỏi giang không phải là lý do để yêu.
 
Khi người ấy không yêu bạn,
 
Nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận. Cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, còn bạn mất đi một người không yêu mình. Nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.
 
Xin bạn đừng nghĩ đến "vĩnh viễn". Yêu không có vĩnh viễn, nay bạn yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày bạn không còn yêu người ấy nữa.
 
Khi người ấy không yêu bạn nữa,
 
Xin bạn hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về bạn.
 
Đó không phải là an ủi, mà là đời này kiếp này sớm đã được an bài như thế.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...