Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018



Khi lòng vẫn còn thương một người nhưng cả hai không đến được với nhau, người ta vẫn thường dõi theo cuộc sống của nhau trong thinh lặng. Không phải để ngóng đợi một ánh mắt nhìn về phía mình hay một tiếng gọi tên cất lên quen thuộc, mà chỉ để chắc rằng đối phương đang sống ổn mà không cần có mình cạnh bên.
Chia tay thì cũng xa nhau rồi, buồn và khóc thì cũng xong cả rồi, tương lai không còn nhau nữa thì cũng xác định rồi...chỉ là, vì đã từng rất quan tâm lo lắng, đã từng vui khi thấy nhau cười và đau lòng khi thấy nhau rơi nước mắt, nên vô thức cứ kiếm tìm hình bóng của nhau thôi. Vì tình yêu thì có thể bị dập tắt chỉ vì một cơn ghen, một sự thay lòng chớp nhoáng, nhưng tình thương thì cứ âm thầm hướng về nhau như thế mà chẳng giải thích được vì điều gì.
Có đôi khi vô tình thấy đối phương, cứ đứng lặng thật lâu trước bóng dáng thân quen ấy mà không bận tâm bao ánh mắt khác đổ dồn về phía mình. Ai đó nói rằng chia tay là kết thúc, nhưng thực ra không phải, người ta chỉ kết thúc khi người ta hết thương. Mà trên đời có những người cả mấy mươi năm trôi qua, cả khi đã yên bề gia thất rồi, trong thâm tâm vẫn còn thương một người từng dang dở trong quá khứ. Không hề là phản bội người hiện tại, chỉ là quan tâm và an tâm khi thấy ai đó hạnh phúc, yên bình.
Yêu một người thì luôn muốn bản thân tự mình mang hạnh phúc cho họ, nhưng khi đã không thể ở bên một người, thì điều tốt đẹp nhất chẳng phải cầu mong cho họ sẽ hạnh phúc bên người khác hay sao? Cũng bởi vậy mà luôn ngóng trông tin tức của họ, luôn muốn quan tâm xem họ béo hay gầy, cuộc sống ra sao, yêu người thế nào...Bởi luôn có một mặc cảm canh cánh trong lòng, rằng mình đã không làm được cho ai kia hạnh phúc, thì người mà họ chọn sau này nhất định phải xứng đáng.
"Anh xin lỗi vì chúng mình dang dở
Để cho em phí lỡ tháng năm dài
Nhưng anh chúc em yên lòng trở lại
Rồi yên bình sẽ lại đến sớm mai...
Đừng oán trách và đừng buồn nhau nhé!
Mấy ai yêu được trọn vẹn một đời.
Anh vẫn dõi theo con đường em bước
Và mong cầu em sẽ hạnh phúc thôi."
#lamchutuduy
#TS_Lê_Thẩm_Dương
Nguồn: Du Phong
Ảnh: Hóng
43109623_550850868676847_4488405197013385216_n

Tháng 10 là thời điểm đẹp nhất để bắt tay thực hiện một kế hoạch
Khi tháng 10 đến có nghĩa là một năm của bạn sắp trôi qua. Nếu còn chần chừ nữa thì có lẽ bạn sẽ không kịp hoàn thành kế hoạch trong năm nay. Tháng 10 vừa là tháng êm ả nhất, vừa là tháng giục giã nhất.
Tháng 10 đến, cô bạn tôi đã sắm một chiếc máy film mới, bởi vì mùa Thu ở Hà Nội trôi qua rất nhanh.
Tháng 10 đến, họ đã kịp mua rất nhiều cuộn film, bởi vì cúc họa mi sắp sửa nở rộ mọi nẻo đường.
Tháng 10, anh bạn tôi đã kịp tỏ tình với một cô gái, cô ấy đã mỉm cười rất khẽ... rồi nói câu từ chối.
Tháng 10 này, kế hoạch của bạn là gì thế?

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018



Con gái à!
Em đừng thấy một thằng con trai tối ngày hỏi han, cứ 5 phút nhắn tin cho em một lần, hết "Em ăn cơm chưa?", "Chúc em ngon miệng" rồi lại đến "Nhớ em quá", "Yêu em nhiều"... mà cảm động rồi nghĩ nó yêu em nhiều lắm.
Cái thằng yêu em thật ấy, nó đang phơi nắng ngoài ruộng ,bù đầu với sổ sách hay đần mặt nghe chửi trong công việc, cố kiếm thật nhiều tiền để lo cho em. Nó không rảnh để cứ vài phút lại thấy nhớ em nhưng tan ca, đêm về, là lúc nó mong được nghe giọng em tha thiết...
Đấy, chính những thằng hay bị con gái các em trách là vô tâm, khô khan, xấu xí không được như người ta, mới chính là những thằng yêu em đến vô cùng.



Tôi yêu em là tôi nói thật...

Có đôi lúc tôi lạnh nhạt, vô tâm. Không phải vì tôi đã hết yêu em. Mà vì có qúa nhiều thứ xung quanh làm tôi cảm thấy mệt mỏi. Áp lực công việc, áp lực của cuộc sống bon chen khiến tôi chỉ muốn có một chút thời gian, một khoảng trời riêng tư cho chính mình, để tĩnh lặng lại tâm hồn...
Nhưng ngày hôm nay, ngày mai, ngày kia, sau này và mãi mãi. 

Tôi sẽ vẫn yêu em thôi !

#Rose


Có một thời gian dài, hai chúng tôi, chẳng ai nói với ai câu nào. Không gọi điện, cũng chẳng nhắn tin. Rõ ràng là đều đang nhớ nhau nhưng cả hai vẫn cứ im lặng...

Mỗi ngày, tôi vào trang cá nhân của cô ấy không biết bao nhiêu lần, đọc tất cả những gì cô ấy viết, chỉ là lặng lẽ đọc, không like, không comment. Tôi biết, cô ấy cố tình viết để tôi đọc được nó, để tôi biết tình hình của cô ấy ra sao, vẫn ổn, mặc dù không có tôi. Nhưng tôi cũng biết, cô ấy chỉ là đang cố gắng tỏ ra như vậy thôi.

Tôi hiểu cô ấy quá rõ, cô ấy cũng hiểu tôi quá nhiều. Mà cũng chính vì quá hiểu tính cách của đối phương nên cả hai đều cùng im lặng. Nhớ nhau nhưng lại không nói với nhau. Người này chờ người kia làm lành trước. Để rồi sau đó, người này trách người kia vô tình...

Giờ mới biết, chỉ vỏn vẹn một chữ nhớ thôi, cũng có thể khó nói đến như vậy...!

#Shamin

Sưu tầm bởi #Rose
 
21432870_1962093220780205_6638655298306228670_n.jpg
 
Con người thường hay có thói quen tự huyễn hoặc chính mình, hay đúng hơn là quá đề cao bản thân.

Bạn quen một người, bạn nghĩ người đó có ấn tượng với bạn, thích bạn nhưng thật ra chưa biết người ta trong lòng chửi bạn cái gì, chê bạn ra sao đâu.

Bạn có vài đứa bạn, bạn nghĩ đối với chúng nó chắc mình được xem là thân, là một đứa bạn tối thiểu được gọi là quan trọng nhưng thật sự bạn chỉ là đứađứng ngoài cuộc vui của chúng nó thôi, quan trọng, thân thiết, thỉnh tỉnh lại mau.

Bạn yêu một người, người ta không từ chối bạn, cũng có ý chấp nhận sự quan tâm của bạn thì liền nghĩ người ta cũng yêu mình rồi, đáp lại mình rồi, nhưng chẳng qua sự thật là người ta vì thấy bạn quá nhiệt tình nên không nỡ làm tổn thương bạn mới phải cắn răng chịu đựng, chưa biết trong lòng người ta chửi bạn phiền phức cỡ nào.

Xã hội này, giữa người với người, đừng nên nhìn mặt đoán lòng, họ cười họ nói một đằng chứ trong đầu trong tâm họ lại một kiểu. Chúng ta giữa xã hội này thật ra chả là cái gì cả, đừng quá đề cao chính mình, hãy cứ tự mình yêu thương chính mình là được rồi, còn với người khác tùy cơ ứng biến thôi.

#tumblrtuesmonlilas
#Rose

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...