Đây là thế giới ảo của mình.Một thế giới không màu sắc, nhưng cũng có đủ vị mặn ngọt của cuộc sống.Ảo không phải là thật. Nhưng thật tạo nên ảo.Mình tin rằng chỉ cần chúng ta luôn thật lòng thì tình cảm sẽ không có giới hạn. Mạng ảo, bạn ảo. Nhưng chắc chắn tôi là thật....
Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018
Con người..
Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ;
Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống;
Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc;
Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn.
Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền VĨNH VIỄN không mua lại được thời gian ĐÃ QUA.
- Vậy nên, những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc,chia sẻ cùng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, và yêu thương những người mà bạn yêu thương.
Chuyện sinh tồn của loài sói và bài học cho con người
Không quá mạnh mẽ, không quá phô trương, nhưng loài sói vẫn luôn tồn tại mạnh mẽ như 1 loài động vật ăn thịt hàng đầu suốt hàng ngàn năm nay. Vậy lý do là tại sao?
Vì sao lại gọi sói là "sát thủ rừng xanh" ?
Bất kỳ ai trong chúng ta, khi vào rừng, điều đáng sợ nhất không phải là hổ báo hay sư tử, mà đó chính là những con sói.
Lý do là bởi, sói hoạt động theo bầy đàn, chúng có khứu giác rất nhạy và khả năng tổ chức săn mồi rất linh hoạt, cộng thêm bản tính hung ác và gian xảo, nên con mồi khi phải đối diện với chúng sẽ có cơ hội sống sót cực kỳ thấp.
Điều đặc biệt hơn cả là chúng tồn tại ở phạm vi rộng hơn và đông hơn những loài ăn thịt khác như hổ, báo, sư tử ... rất nhiều, do vậy khả năng chúng ta gặp phải chúng cũng cao hơn.
Chính vì những lý do vậy, nên mặc dù không có được sức mạnh vô song, nhưng loài sói chính là những sát thủ thực sự của rừng xanh, những kẻ ăn thịt tồn tại suốt hàng ngàn năm và chẳng bao giờ lo lắng về vấn đề tuyệt chủng.
Vậy loài sói đã làm như thế nào để tồn tại và luôn mạnh mẽ như vậy?
Rất ít người biết rằng loài sói luôn có những nguyên tắc, những quan điểm sống của riêng chúng, và phần nhiều trong số đó còn hơn cả loài người chúng ta. Hãy cùng tìm hiểu về những qui tắc đó và ghi nhớ để rút ra bài học cho mỗi người.
Qui tắc số 1: Sói không có sĩ diện, nếu gặp loài vật mạnh hơn nó, nó sẽ rút lui.
Cho dù cả đàn sói phải đối mặt chỉ với vài con sư tử đi nữa, sói cũng sẽ gọi nhau rút lui, bởi chúng biết chiến thắng mà phải trả giá nặng nề thì cũng chẳng khác nào một trận thua.
Bài học: Loài người chúng ta thì lại luôn mắc phải điều này, rất nhiều người luôn nghĩ rằng phải chiến thắng bằng mọi giá, và quên mất rằng có những cái giá phải trả còn đắt hơn nhiều so với những gì chúng ta đạt được sau chiến thắng.
Vinh quang và sĩ diện luôn luôn tồn tại trong mỗi người, vì vậy để đạt được sự "lạnh lùng" như loài sói, đôi lúc chúng ta phải gạt bỏ những điều đó sáng một bên, để có thể tồn tại trước.
Qui tắc số 2: Tinh thần đoàn kết, tính bầy đàn là số 1
Nếu sói buộc phải đối mặt với những đối thủ mạnh hơn, cả đàn sói sẽ cùng tấn công, và sau trận chiến cả đàn sẽ không bao giờ bỏ mặc con bị thương đó.
Bài học: Để tồn tại lâu dài, luôn cần phải có bầy đàn, chúng ta sẽ đi nhanh nếu đi một mình, nhưng nếu muốn đi xa, hãy đi theo nhóm. Và quan trọng hơn, nhóm đó cần phải đoàn kết và tin tưởng lẫn nhau, một người vì mọi người.
Qui tắc số 3: Luôn mưu mẹo để đạt kết quả cuối cùng, để cái giá phải trả là nhỏ nhất
Loài sói dù được coi là "sát thủ rừng xanh", nhưng nó không chỉ sử dụng răng và móng, mà nó luôn biết sử dụng cái đầu trong mọi việc, những việc không nhất thiết phải dùng sức, nó sẽ tìm những cách khác để làm.
Chính vì vậy người ta mới luôn nói chó sói là loài "gian ác", bởi trong việc săn mồi, nếu nó tìm ra cách tốn ít sức lực nhất, nó sẽ làm cách đó.
Bài học: Để tồn tại trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cũng phải mưu mẹo và tính toán, cho dù điều đó có thể khiến đối thủ coi thường chiến thắng của chúng ta, nhưng chiến thắng vẫn là chiến thắng.
Qui tắc số 4: Luôn lạnh lùng, tàn nhẫn với kẻ địch
Sói là loài động vật ăn thịt, nên dù muốn hay không, nó không thể có "lương tâm" khi săn mồi, và khi gặp kẻ địch, nếu tha thứ cho chúng tức là tự kết liễu chính bản thân mình. Vậy nên sói luôn được ví von với sự hung ác và nhẫn tâm.
Bài học: Luôn luôn ghi nhớ bản thân mình là ai, và mình cần phải làm gì để sống.
Chính nhờ những qui tắc đó, loài sói luôn luôn là nỗi ám ảnh của rừng xanh, một loài săn mồi đáng sợ và trường tồn mãi mãi. Chúng ta hãy ghi nhớ thật kỹ những điều này, để có thể tồn tại mạnh mẽ như loài sói vậy.
Theo Trí Thức Trẻ
http://phununews.vn/doi-song/chuyen-sinh-ton-cua-loai-soi-va-bai-hoc-cho-con-nguoi-80678/
ĐÀN ÔNG KHÔNG TIỀN NHƯ SÓI KHÔNG RĂNG!

Khi 20, thấy tiền chỉ là ẢO ẢNH
Có thì tốt, không có cũng không sao
Bởi ở cái tầm đấy, nghèo là bình thường.
Cô gái yêu bạn, vẫn sẽ yêu bạn
Bước vào 30, bắt đầu nhận thức được đồng tiền có sức mạnh ghê gớm
Tuy là tờ giấy bạc mỏng manh nhưng đủ sức bóp nghẹt “tâm thiện”
Sẵn sàng đẩy ai đó bán linh hồn cho quỷ dữ.
Người bạn muốn lấy, nói rằng: Em không ĐỢI anh được
Và rồi, ở cái tuổi 35,
Tự-do-tài-chính là cuộc đua mòn mỏi của cánh đàn ông
Từ quán trà đá, lân lê tới cafe, trên bàn nhậu hay họp đội nhóm dự án
Nhan nhản đâu đâu, người ta cũng sống BẰNG TIỀN, VÌ TIỀN
Vì người ta biết, ĐÀN ÔNG không TIỀN, thì như SÓI KHÔNG RĂNG
Không tiền là KHỔ, nghèo là ĐÓI.
Tiền là công lý
Là sức mạnh cho kẻ mạnh càng mạnh hơn
Tuy không phải là tất cả, nhưng không có tiền thì không có gì cả
Thứ gì không mua được bằng tiền, thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền.
Nhưng làm sao trách được tờ giấy bạc đó,
Bản thân nó không sai, chỉ có thái độ với nó mới có chuyện đúng sai
Và hãy nhớ cho,
Hành động năm 35 tuổi sẽ quyết định cuộc sống năm bạn 70
Phần nhiều có tiền mới KHỎE được
Bình yên nắm tay nhau qua giông bão hay đứt gánh giữa đường cũng là bởi tiền.
Con cái giàu có thì được hưởng, còn không thì chắc chỉ ngồi nhìn lá rơi CHỜ CHẾT.
Có thể bây giờ nghèo, nhưng không thể nào mãi nghèo.
Vì chẳng có lý do gì cho một người đàn ông có thực tài, có ý chí mà lại cứ mãi nghèo cả.
Đừng đổ lỗi cho số phận, cuộc sống này không màu hồng
TỈNH NGỘ và chiến đấu nào,
Tuy là tờ giấy bạc mỏng manh nhưng đủ sức bóp nghẹt “tâm thiện”
Sẵn sàng đẩy ai đó bán linh hồn cho quỷ dữ.
Người bạn muốn lấy, nói rằng: Em không ĐỢI anh được
Và rồi, ở cái tuổi 35,
Tự-do-tài-chính là cuộc đua mòn mỏi của cánh đàn ông
Từ quán trà đá, lân lê tới cafe, trên bàn nhậu hay họp đội nhóm dự án
Nhan nhản đâu đâu, người ta cũng sống BẰNG TIỀN, VÌ TIỀN
Vì người ta biết, ĐÀN ÔNG không TIỀN, thì như SÓI KHÔNG RĂNG
Không tiền là KHỔ, nghèo là ĐÓI.
Tiền là công lý
Là sức mạnh cho kẻ mạnh càng mạnh hơn
Tuy không phải là tất cả, nhưng không có tiền thì không có gì cả
Thứ gì không mua được bằng tiền, thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền.
Nhưng làm sao trách được tờ giấy bạc đó,
Bản thân nó không sai, chỉ có thái độ với nó mới có chuyện đúng sai
Và hãy nhớ cho,
Hành động năm 35 tuổi sẽ quyết định cuộc sống năm bạn 70
Phần nhiều có tiền mới KHỎE được
Bình yên nắm tay nhau qua giông bão hay đứt gánh giữa đường cũng là bởi tiền.
Con cái giàu có thì được hưởng, còn không thì chắc chỉ ngồi nhìn lá rơi CHỜ CHẾT.
Có thể bây giờ nghèo, nhưng không thể nào mãi nghèo.
Vì chẳng có lý do gì cho một người đàn ông có thực tài, có ý chí mà lại cứ mãi nghèo cả.
Đừng đổ lỗi cho số phận, cuộc sống này không màu hồng
TỈNH NGỘ và chiến đấu nào,
Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018
Ngày hôm nay, ngay lúc này, tôi đang tự oán bản thân mình. Gã đàn ông để lý trí lấn át cảm xúc trái tim bằng nỗi sợ hãi của chính mình...đang ngày càng chết dần trong cái nỗi sợ hãi day dứt ấy.
Ai cũng có thời trẻ trai, tôi từng yêu, cháy hết mình và kết thúc thì tất nhiên đã lụi tàn. Tôi đã rơi tự do trước cửa thiên đàng, gục xuống và bất lực nhìn người ta chặt đi đôi cánh ước mơ và hoài bão chỉbằng cách bước ra. Cũng đã cạn kiệt cả niềm tin vì lỡ cược hết trong ván bài tình này. Tự hứa rằng sẽ chẳng bao giờ tôi làm vậy với bất kì ai, rồi tự chìm vào cô đơn để làm quen với nó...
Rồi cái vòng lặp ngớ ngẩn cứ bám riết lấy tôi. Bắt đầu bằng việc bất chợt gặp một cô gái mang đầy những thú vị, bỗng bản thân muốn cháy thêm một lần nữa, cũng như cho bản thân thêm cơ hội được yêu.... Rồi vui vẻ, làm ta vui, làm họ yêu ta... Nhưng cứ đến khi một trong hai thể hiện cảm xúc của mình, là kẻ kia lại im lặng. Tôi lại do dự, lại đắn đo trong khoảnh khắc cuối cùng. Và nó lại kết thúc trong cái im lặng đến đáng sợ. Cái vòng lặp ngớ ngẩn chỉ đem lại toàn nỗi thất vọng não nề...
Tự hỏi một thằng như tôi mà cũng đáng để được yêu sao? Có lẽ không. Một kẻ luôn sợ hãi thì không đáng để được yêu. Tôi cứ cố tô thêm những vết mực mới lên một vết mực cũ, chẳng những không làm mờ đi nó mà vô tình khiến nó càng đậm sâu. Không biết là vì tôi sợ hãi hay là vì tôi không chịu tin tưởng đối phương nữa? Tôi sợ tôi lại làm cô gái kia đau như bài học mà kẻ đi trước đã từng dạy cho tôi. Thật ngu ngốc! Và tôi không xứng đáng.
Có lẽ tôi sẽ tự thưởng cho mình một đêm thật ngon giấc, cũng chẳng biết có làm được không nữa. Những lúc như thế này, tôi thậm chí còn chẳng biết mình là ai hay từng là kẻ như thế nào nữa....
#Kato
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn
Ai cũng có thời trẻ trai, tôi từng yêu, cháy hết mình và kết thúc thì tất nhiên đã lụi tàn. Tôi đã rơi tự do trước cửa thiên đàng, gục xuống và bất lực nhìn người ta chặt đi đôi cánh ước mơ và hoài bão chỉbằng cách bước ra. Cũng đã cạn kiệt cả niềm tin vì lỡ cược hết trong ván bài tình này. Tự hứa rằng sẽ chẳng bao giờ tôi làm vậy với bất kì ai, rồi tự chìm vào cô đơn để làm quen với nó...
Rồi cái vòng lặp ngớ ngẩn cứ bám riết lấy tôi. Bắt đầu bằng việc bất chợt gặp một cô gái mang đầy những thú vị, bỗng bản thân muốn cháy thêm một lần nữa, cũng như cho bản thân thêm cơ hội được yêu.... Rồi vui vẻ, làm ta vui, làm họ yêu ta... Nhưng cứ đến khi một trong hai thể hiện cảm xúc của mình, là kẻ kia lại im lặng. Tôi lại do dự, lại đắn đo trong khoảnh khắc cuối cùng. Và nó lại kết thúc trong cái im lặng đến đáng sợ. Cái vòng lặp ngớ ngẩn chỉ đem lại toàn nỗi thất vọng não nề...
Tự hỏi một thằng như tôi mà cũng đáng để được yêu sao? Có lẽ không. Một kẻ luôn sợ hãi thì không đáng để được yêu. Tôi cứ cố tô thêm những vết mực mới lên một vết mực cũ, chẳng những không làm mờ đi nó mà vô tình khiến nó càng đậm sâu. Không biết là vì tôi sợ hãi hay là vì tôi không chịu tin tưởng đối phương nữa? Tôi sợ tôi lại làm cô gái kia đau như bài học mà kẻ đi trước đã từng dạy cho tôi. Thật ngu ngốc! Và tôi không xứng đáng.
Có lẽ tôi sẽ tự thưởng cho mình một đêm thật ngon giấc, cũng chẳng biết có làm được không nữa. Những lúc như thế này, tôi thậm chí còn chẳng biết mình là ai hay từng là kẻ như thế nào nữa....
#Kato
Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút chì và một tờ giấy. Sau khi viết cho một vài phút, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của mình.
Trong thư anh viết ...
Mẹ, nếu có công lý trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án từ hình cùng nhau. Mẹ cũng có tội cũng như con vì những gì con đã làm.
Mẹ hãy nhớ lại đi, khi con ăn cắp chiếc xe đạp của thằng bé gần nhà. Mẹ đã giúp con giấu chiếc xe đạp đó đi để bố không nhìn thấy nó.
Mẹ có nhớ lần con lấy trộm tiền từ ví của người hàng xóm không? Mẹ đã đi siêu thị mua sắm cùng với con.
Mẹ có nhớ ai đã bênh vực con khi con cãi lại bố đến nỗi bố phải bỏ đi không? Bố chỉ muốn sửa dạy con vì con đã gian lận trong bài thi và cuối cũng là con phải bị đuổi học.
Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ, không lâu sau con đã trở thành một thiếu niên hư nghịch và bây giờ con đang là một tử tù chờ thi hành án.
Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ con cần được bao biện, nhưng cái thực sự con cần là được sửa trị.
Nhưng thôi, con tha thứ cho mẹ! Con chỉ muốn viết thư này để nó có thể đến được nhiều người khác đang làm cha làm mẹ, với hi vọng rằng, họ có thể nhận ra điều tạo nên người tốt kẻ xấu trên thế giới này là sự giáo dục.
Cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống và cũng đã giúp con đánh mất nó.
Đứa con tử tù của mẹ.
"Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới." (Nelson Mandela)
*Nguồn: Ron Dinh
Một tỷ phú ăn mặc bảnh bao cưỡi ô tô sang trọng đang đi thì gặp 1 gã ăn mày rách rưới và hôi hám. Người tỷ phú đó dừng ô tô lại cầm trên tay số tiền 100 USD đưa cho lão ăn mày và hỏi:
- Nếu có số tiền này ông có sử dụng vào cờ bạc không?
Người ăn mày trả lời: Từ nhỏ đi ăn mày chưa biết cờ bạc là gì
- Vậy có đem đi nhậu không?
Lão trả lời: Đi xin cơm không đủ no làm gì biết tới rượu bia mà nhậu
-Tỷ phú lại hỏi : Vậy ông có biết đàn bà gái gú gì không?!
Lão ăn mày trả lời ăn ko đủ no sức đâu mà gái với gú, từ nhỏ giờ tôi không hề biết đến thứ này.
- Tỷ phú lại hỏi : Thế ông có hút thuốc không?
Lão lại trả lời: Tiền ăn còn không đủ ăn lấy đâu tiền mà hút thuốc
- Người tỷ phú sáng mắt lên và nói:
Vậy ông cất tiền vào đi và lên xe tôi, tôi chở ông đến nhà hàng ăn uống với tôi. Tôi kêu vợ tôi đến để gặp ông.
- Lão ăn mày ngạc nhiên hỏi: Để làm gì cơ chứ
- Người tỷ phú trả lời: Để cho vợ tôi tận mắt thấy được người đàn ông lý tưởng mà cô ấy hay bảo tôi phải làm theo. Để cô ấy hiểu được: Đàn ông mà không biết một trong 4 thứ trên thì chỉ có đi ăn mày mà thôi
#haynhucnhoi
ST
Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018
Màn kịch hay nhất của tôi
Màn kịch hay nhất của tôi
(Châu Tinh Trì, Chi dịch)
(Châu Tinh Trì, Chi dịch)
Năm đó cha mẹ ly dị, tôi mới bảy tuổi. Tôi và chị gái Châu Văn Cơ, em gái Châu Tinh Hà cùng được phán quyết cho mẹ tôi Lăng Bảo Nhi nuôi nấng. Ở Hongkong năm 1968, mẹ dắt theo ba đứa trẻ chúng tôi kiếm sống, nỗi gian nan ấy thử nghĩ là biết.
Để duy trì cuộc sống, mẹ một mình làm hai công việc. Mấy đứa chúng tôi đều đặc biệt ngoan ngoãn hiểu chuyện, điều này khiến mẹ rất yên lòng. Nhất là tôi, do thành tích rất ưu tú, được mẹ thương yêu nhất.
Lúc đó ba đứa trẻ chúng tôi đều đang tuổi phát triển chiều cao, do đó bất kể khó khăn thế nào, mỗi tuần, mẹ đều phải cân chút thịt hoặc mua con cá thêm cơm cho chúng tôi. Mỗi khi ăn những bữa “đại tiệc” thịnh soạn này, cơm canh vừa dọn lên bàn, tôi liền bê thức ăn đến bên mình, chuyên chọn thứ ngon để ăn. Chị em gái lại hiểu chuyện hết sức, chưa bao giờ giành với tôi. Nhưng sức ăn của tôi rất yếu, ăn hai miếng là không ăn nổi nữa. Sau đó, tôi bèn bắt đầu càn quấy, vẫn cứ đòi gắp hai miếng, bỏ vào miệng nhai hai cái, lại nhổ vào trong đĩa. Thức ăn tôi nhai qua, chị em gái làm sao còn chịu ăn!
Để không lãng phí, mẹ đành tự mình ăn. Vì chuyện này mẹ không ít lần phê bình tôi, nhưng chẳng có chút tác dụng nào. May mà biểu hiện các mặt khác của tôi đều rất tốt, ngày tháng lâu rồi, mẹ cũng tùy ý tôi. Con nít mà, làm gì có đứa không nghịch ngợm?
Nhưng có một lần, mẹ thật sự nổi giận, và dạy dỗ tôi một trận ra trò. Lần ấy, hai tháng trời mẹ chưa được phát lương, khó khăn lắm mới từ nhà ngoại xoay được ít tiền, mua mấy cái đùi gà, nướng đến vàng ruộm thơm phức. Thức ăn vừa dọn lên, tôi đã y hệt chú khỉ con bò lên bàn, vừa dùng tay cầm một chiếc đùi gà lên gặm, vừa làm mặt hề với chị em gái. Hơi không cẩn thận, trượt tay, đùi gà rơi xuống đất, dính đầy bụi đất, rơi bên cạnh một bãi phân gà.
Mẹ vừa giận vừa xót, mua mấy chiếc đùi gà này dễ dàng sao? Lại nghĩ đến biểu hiện nghịch ngợm thường ngày của tôi, mẹ lấy một cành dâu, mạnh tay quất tôi mười mấy cái: “Cho con nghịch ngợm nè, cho con không biết trân trọng nè!” Mãi đến khi chị em gái nhào tới che tôi dưới người họ, mẹ mới bỏ cành dâu xuống, ôm ba chúng tôi khóc nức nở.
Khóc một lúc lâu, mới bắt đầu ăn cơm. Mẹ nhặt chiếc đùi gà lên, trụng rửa bằng nước sôi, không nỡ vứt đi, đã tự mình ăn. Đêm đó, mẹ xoa vết thương trên người tôi: “Còn đau không?” “Hết đau rồi.” “Lần sau còn nghịch nữa không?” Trong bóng tối, tôi chớp đôi mắt sáng lấp lánh, cười hì hì: “Ngủ thôi, mẹ, ngày mai con còn phải đi học đó.”
Năm 2001, khi tôi và mẹ làm khách mời của Đài Phượng Hoàng Vệ Thị, lại nhắc đến chuyện xưa này.
“Đúng vậy, lúc đó nó thật sự tinh nghịch lắm! Hoàn toàn không biết cơm canh này có được chả dễ dầu gì, chẳng trân trọng chút nào.” Mẹ cười hiền từ.
“Không, mẹ ơi, con hiểu được trân trọng,” Tôi tiếp lời, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào, “Mẹ nghĩ xem, nếu con không làm đùi gà rớt xuống đất, mẹ sẽ nỡ ăn sao? Trong mấy năm đó, có gì ngon, mẹ đều dành hết cho chị em chúng con, hàng ngày mẹ cứ ăn dưa muối hoài! Thế là chúng con mới nghĩ ra biện pháp này, sau khi con nhai mấy miếng thịt đến không ra dáng, chúng con liền có cớ không ăn nữa. Chỉ có như vậy, mẹ mới chịu ăn đó!”
Nghe những lời này, cảm xúc của mẹ trở nên kích động: “Thật ra, mẹ sớm nên nghĩ đến. Con việc gì cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao lại cứ ăn cơm là nghịch ngợm như thế chứ?” Mẹ nghẹn ngào rút khăn tay ra lau mắt.
Tôi hai hàng nước mắt rưng rưng mặt mày tươi cười. Trước hàng triệu triệu người xem truyền hình, mẹ con chúng tôi ôm nhau. Vô số người xem cũng rơi lệ vào thời khắc đó.
Tuy tôi diễn xuất vô số, nhưng tôi phải nói, màn kịch hay nhất của tôi, là vào năm bảy tuổi, diễn dịch tình thân chân thành một giọt máu đào hơn ao nước lã, ruột thịt liền tim, khán giả duy nhất, là mẹ tôi.+
http://kensaii.tumblr.com/
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...
-
"Khi chia tay một người, chúng ta tự nhủ sẽ sống tốt hơn để người đó phải hối tiếc. Nhưng rồi một lúc nào đó, ta nhận ra rằng – khi ...
-
Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu lại là thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất. Nếu bạn nói tình yêu là...
-
Nếu bạn yêu ai đó vì người đó xinh đẹp... ...Đó không phải tình yêu, mà là sự ham muốn ! Nếu bạn yêu ai đó vì người đó thông minh... .....




