Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

Màn kịch hay nhất của tôi


Màn kịch hay nhất của tôi 
(Châu Tinh Trì, Chi dịch)
Năm đó cha mẹ ly dị, tôi mới bảy tuổi. Tôi và chị gái Châu Văn Cơ, em gái Châu Tinh Hà cùng được phán quyết cho mẹ tôi Lăng Bảo Nhi nuôi nấng. Ở Hongkong năm 1968, mẹ dắt theo ba đứa trẻ chúng tôi kiếm sống, nỗi gian nan ấy thử nghĩ là biết.
Để duy trì cuộc sống, mẹ một mình làm hai công việc. Mấy đứa chúng tôi đều đặc biệt ngoan ngoãn hiểu chuyện, điều này khiến mẹ rất yên lòng. Nhất là tôi, do thành tích rất ưu tú, được mẹ thương yêu nhất.
Lúc đó ba đứa trẻ chúng tôi đều đang tuổi phát triển chiều cao, do đó bất kể khó khăn thế nào, mỗi tuần, mẹ đều phải cân chút thịt hoặc mua con cá thêm cơm cho chúng tôi. Mỗi khi ăn những bữa “đại tiệc” thịnh soạn này, cơm canh vừa dọn lên bàn, tôi liền bê thức ăn đến bên mình, chuyên chọn thứ ngon để ăn. Chị em gái lại hiểu chuyện hết sức, chưa bao giờ giành với tôi. Nhưng sức ăn của tôi rất yếu, ăn hai miếng là không ăn nổi nữa. Sau đó, tôi bèn bắt đầu càn quấy, vẫn cứ đòi gắp hai miếng, bỏ vào miệng nhai hai cái, lại nhổ vào trong đĩa. Thức ăn tôi nhai qua, chị em gái làm sao còn chịu ăn!
Để không lãng phí, mẹ đành tự mình ăn. Vì chuyện này mẹ không ít lần phê bình tôi, nhưng chẳng có chút tác dụng nào. May mà biểu hiện các mặt khác của tôi đều rất tốt, ngày tháng lâu rồi, mẹ cũng tùy ý tôi. Con nít mà, làm gì có đứa không nghịch ngợm?
Nhưng có một lần, mẹ thật sự nổi giận, và dạy dỗ tôi một trận ra trò. Lần ấy, hai tháng trời mẹ chưa được phát lương, khó khăn lắm mới từ nhà ngoại xoay được ít tiền, mua mấy cái đùi gà, nướng đến vàng ruộm thơm phức. Thức ăn vừa dọn lên, tôi đã y hệt chú khỉ con bò lên bàn, vừa dùng tay cầm một chiếc đùi gà lên gặm, vừa làm mặt hề với chị em gái. Hơi không cẩn thận, trượt tay, đùi gà rơi xuống đất, dính đầy bụi đất, rơi bên cạnh một bãi phân gà.
Mẹ vừa giận vừa xót, mua mấy chiếc đùi gà này dễ dàng sao? Lại nghĩ đến biểu hiện nghịch ngợm thường ngày của tôi, mẹ lấy một cành dâu, mạnh tay quất tôi mười mấy cái: “Cho con nghịch ngợm nè, cho con không biết trân trọng nè!” Mãi đến khi chị em gái nhào tới che tôi dưới người họ, mẹ mới bỏ cành dâu xuống, ôm ba chúng tôi khóc nức nở.
Khóc một lúc lâu, mới bắt đầu ăn cơm. Mẹ nhặt chiếc đùi gà lên, trụng rửa bằng nước sôi, không nỡ vứt đi, đã tự mình ăn. Đêm đó, mẹ xoa vết thương trên người tôi: “Còn đau không?” “Hết đau rồi.” “Lần sau còn nghịch nữa không?” Trong bóng tối, tôi chớp đôi mắt sáng lấp lánh, cười hì hì: “Ngủ thôi, mẹ, ngày mai con còn phải đi học đó.”
Năm 2001, khi tôi và mẹ làm khách mời của Đài Phượng Hoàng Vệ Thị, lại nhắc đến chuyện xưa này.
“Đúng vậy, lúc đó nó thật sự tinh nghịch lắm! Hoàn toàn không biết cơm canh này có được chả dễ dầu gì, chẳng trân trọng chút nào.” Mẹ cười hiền từ.
“Không, mẹ ơi, con hiểu được trân trọng,” Tôi tiếp lời, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào, “Mẹ nghĩ xem, nếu con không làm đùi gà rớt xuống đất, mẹ sẽ nỡ ăn sao? Trong mấy năm đó, có gì ngon, mẹ đều dành hết cho chị em chúng con, hàng ngày mẹ cứ ăn dưa muối hoài! Thế là chúng con mới nghĩ ra biện pháp này, sau khi con nhai mấy miếng thịt đến không ra dáng, chúng con liền có cớ không ăn nữa. Chỉ có như vậy, mẹ mới chịu ăn đó!”
Nghe những lời này, cảm xúc của mẹ trở nên kích động: “Thật ra, mẹ sớm nên nghĩ đến. Con việc gì cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao lại cứ ăn cơm là nghịch ngợm như thế chứ?” Mẹ nghẹn ngào rút khăn tay ra lau mắt.
Tôi hai hàng nước mắt rưng rưng mặt mày tươi cười. Trước hàng triệu triệu người xem truyền hình, mẹ con chúng tôi ôm nhau. Vô số người xem cũng rơi lệ vào thời khắc đó.
Tuy tôi diễn xuất vô số, nhưng tôi phải nói, màn kịch hay nhất của tôi, là vào năm bảy tuổi, diễn dịch tình thân chân thành một giọt máu đào hơn ao nước lã, ruột thịt liền tim, khán giả duy nhất, là mẹ tôi.+
http://kensaii.tumblr.com/

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2018

AI RỒI CŨNG KHÁC



Phía sau mỗi người là câu chuyện khác nhau
Và những nỗi đau đang âm thầm lặng lẽ
Họ giấu tổn thương vào bề ngoài mạnh mẽ
Đôi lúc bất cần cố nở nụ cười tươi!

Hãy đặt bản thân vào vị trí mọi người
Học cách cảm thông và yêu thương người khác
Đã sống trên đời ai chưa từng tổn thương, mất mát
Sao lại vô tình xát muối trái tim nhau?

Bạn có nỗi đau, tôi cũng có nỗi đau
Chỉ là tôi giấu đi, bạn thì mang ra chia sẻ
Cuộc sống mỗi người do chính mình tô vẽ
Đừng tùy tiện buông lời phán xét một ai!

Nếu đến một ngày ai đó đổi thay
Là chuyện hiển nhiên vì cuộc đời là thế
Đừng trách hờn hay oán than kể lể
Vốn dĩ sau này ai cũng khác mà thôi!
-St-


Nỗi buồn của ngày Tết
Là mẹ giục lấy chồng
Mà người yêu chưa có!
Lấy một mình, được không?

Quần áo còn chưa sắm
Ví tiền lại mỏng manh
Bạn bè cứ mời thiệp
Ăn Tết sao ngon lành?

Tết về khi còn bé
Là mừng tuổi có tiền
Giờ bước ra khỏi cửa
Là phải lì xì liền

Ôi trời là sắp Tết
Đang yên… sao lại về ?
Mình làm gì nên tội
Nghe tin này buồn ghê

Nghĩ nhiều, ôi mệt quá !
Có ai nuôi mình không ?
Nhưng đừng đòi cưới hỏi
Còn lâu mới lấy chồng

Mình còn đi du lịch
Mình tự do dài dài
Để còn chơi thỏa thích
Cần thiết gì bờ vai

ĐỜI NGƯỜI CÓ LẠ?



Cuộc đời của mấy thằng đàn ông, nhiều khi lạ lắm. Có nhiều thằng, vì người yêu phản bội mà gục ngã, đầu hàng trước cuộc đời. Đêm, trốn vào góc phòng, úp mặt vào gối. Rồi từ đó cả đời chẳng thể ngóc đầu lên giữa xã hội.

Cũng có nhiều thằng, nhìn người yêu mình lên xe hoa với một gã đàn ông khác, giàu có hơn. Bỏ một đêm thanh xuân nhậu hết mình với đám bạn thân. Rồi sáng hôm sau lại ngẩng mặt lên mà đón nắng mặt trời. Đời nó đã khá hơn nhiều lắm từ lúc em gái ấy đi lấy chồng.

Cuộc sống thì quá nhiều những chông gai, quá nhiều những lần cay mắt. Làm thằng đàn ông muốn mạnh mẽ vươn vai vỗ ngực xưng tên, muốn tìm một vị trí đúng tầm trong xã hội cần nhất là cái tinh thần vượt qua nghịch cảnh.

Những con chó ngày nay được nuôi trong sân nhà là vì mấy ngàn năm về trước đã cúi đầu cam chịu những cái vỗ đầu, những lần vuốt lông, cam chịu được nuông chiều. Cam chịu vì sợ những cơn đói thường trực nơi thảo nguyên. Để rồi từ đó chúng nó mất đi tự do mãi mãi.

Phần lớn những con sói ngày nay vẫn mãi lẩn khuất trong rừng hoang, tự do sải bước là vì mấy ngàn năm trước đã không chấp nhận sự thuần hóa. Để rồi không bao giờ biết cam chịu khuất phục dù chỉ một lần.

Đàn ông sống trên đời tạm thời thiếu cái gì cũng được nhưng tuyệt đối đừng bao giờ buông bỏ hai từ : ý chí.

Đừng vì một lần thất bại mà mãi mãi cúi đầu.

Đừng vì một lần thất tình mà buông thả thân mình vào những điều sa đọa.

Đừng vì một lần thất vọng với bản thân mà mãi mãi đánh mất đi lòng tự tin của bản thân.

------------
"Cảm xúc là kẻ thù số 1 thành công"  (bản đặc biệt) có chữ ký của TS.Lê Thẩm Dương

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

Một đời tẻ nhạt

cs.jpg
 
D Tony hỏi một bạn con dượng, năm nay con bao nhiêu rồi, bạn nói 30 tuổi. Hỏi, thế con nghĩ tuổi thọ con bao nhiêu thì hem hối tiếc, bạn nói dạ chắc sống tới 70 là OK. Hỏi tiếp, vậy con còn bao nhiêu năm tồn tại trên trái đất này, rồi thành đất thành cát, bạn nói dạ còn 40 năm nữa.
 
Gần cuối năm rồi, vậy là chỉ còn 39 năm nữa. Ước mơ khởi nghiệp ngành nghề gì, thì cứ làm đi. Đằng nào cũng làm, làm luôn chứ sao lại do dự mãi. Bạn nói con sợ cha sợ mẹ, ổng bả nghe con đi về tỉnh khởi nghiệp là mắng con chết. Rồi cha mẹ cũng mất, lúc đó hết sợ nhưng con già rồi, làm hem nổi. Bạn nói con sợ làm ăn bận rộn, hem có thời gian làm cho bạn bè buồn,…nó cũng có cuộc sống riêng, rảnh đâu mà nhậu với cà phê miết với mình. Bạn nói con quen sống ở thành phố, dịch vụ mọi thứ có sẵn, đông vui…giờ đi xa chịu sao nổi. Nuông chiều các thú vui thị thành cho bản thân, thì có kéo mãi cuộc vui được đâu. Có tiền, có sự nghiệp, có cơ đồ….thì có thể mua vui bất cứ lúc nào, mà còn vui cao cấp, vui “soang trạng”, vui quốc tế….chứ hem phải vui quận 1 quận 2, Hoàn Kiếm, Sơn Trà.
 
Cuối năm gặp nhao đi nhạo tất niên, vẫn chừng ấy câu chuyện và trải nghiệm. Cứ tự hỏi, tôi là ai, là ai. Câu này lẽ ra phải được trả lời trước năm 18 tuổi, rồi sau đó là câu “tôi đang tạo ra chính tôi, cái người mà tôi mong muốn”. Chứ trả lời được Tôi là ai thì già rồi, còn ý nghĩa gì nữa.
 
Rất nhiều bạn biết, nhưng kêu đi xa là sợ. Kêu làm là ngại. Nên thôi cứ ổn định:
“Sáng xách xe đi, tối xách về
Một ngày như hàng vạn ngày qua
Đang quẹt Iphone thì bạn gọi
“nhậu hem”, liền nói “chút tao ra”.
Rồi than thở cuộc đời tẻ nhạt.
Tẻ hay nhạt là do mình.
Xưa mình lấy gạo tẻ nấu thì sao thành xôi được.
Muốn bớt tẻ, bớt nhạt thì thêm bột thêm đường thêm muối.
Hoặc bỏ luôn cái nồi đó, nấu nồi khác. Lần này mình chơi luôn gạo nếp, nhiều muối, lá cẩm, lá dứa, gấc…gì đó cho nó nhiều màu.
Thì sẽ khác.
 
Nguồn: Cà phê cùng Tony Buổi Sáng 

Một đời ngao ngán


 
1. Đã 3 năm rồi ad mới gặp lại 1 bạn con dượng 9x. Hỏi thăm. Ước mơ du học: vẫn ước mơ. Ước mơ đi xa khởi nghiệp: vẫn ước mơ.
Hiện tại bạn: vẫn đeo bám ở thành phố ngột ngạt khói bụi, vẫn đi làm với chiếc xe máy, sáng đi tối về nhà trọ, việc chả ưa thích nhưng phải làm vì không làm thì biết làm gì bây giờ. Tối nào vừa về nhà là cầm Iphone trên tay say đắm vô đó, dù đang ăn hay đang trong toilet, trừ lúc tắm sợ ĐT vô nước. Ngủ cũng để cạnh, online tới 12h rồi mới ngủ, vừa mở mắt dậy đã quơ lấy ĐT coi liền facebook và tin nhắn. Cài 3G nên xe dừng lại đèn đỏ là móc ra coi. Vô quán cà phê, việc đầu tiên làm là móc ĐT ra, câu đầu tiên là “pass wifi ở đây là gì em ơi?” rồi mới gọi nước. Ai đăng cái gì lên là like liền, rồi phán đoán. Hình con A đang đi Phan Thiết, thằng B cũng có vẻ đang ở đó, và kết luận 2 đứa nó đang đi chơi với nhau. Xong lên nhắn tin hỏi đứa C, hình như A và B đang đi chỗ đó phải hem. Rồi tìm cách hỏi D, E, F….có đúng vậy hem.
Xong chưa hết, đọc tiếp bài khác về kinh tế xã hội với cái nhìn bi quan hoặc các bài chửi bới người khác trên mạng. Comment chửi thêm vô cho đã tức. Share về FB của mình bình luận thêm vài câu hằn học. Hỏi bạn chứ follow người tiêu cực chi vậy. Nó ảnh hưởng tâm lý mình ghê lắm á. Bạn nói quen rồi, tối nào không bực bội không chịu được.
2. Hỏi tiếng Anh thế nào, bạn nói vẫn đang học. Học online cho đỡ tốn tiền. Bạn ơi, việc học online mà thi IELTS này nọ đủ điểm để du học, người học chỉ thành công khi có 2 ĐIỀU KIỆN sau:
1. Đầu óc xuất sắc, thông minh hơn người. Nói sơ sơ hiểu liền. Đã có nền tảng cơ bản tốt, học chỉ để nâng cao trình độ hoặc cải thiện điểm.
2. Kỷ luật cực kỳ cao, học là học, dẹp hết mọi thứ, chú tâm vào học
Những người không có 2 điều kiện trên, thì có 10 năm hay 20 năm học online, trình độ vẫn vậy. Đang học, ai “Hi” là “hi” lại liền thì học gì nổi. Sách giấy không đọc nổi luôn, đi tập thể dục tập gym tập võ cũng không. Vì mê cái online quá.
Nếu mình không có 2 Điều kiện cần và đủ trên, thì phải đi học offline với giáo viên, bạn học. Nên đăng ký vào lớp học nào đó cho có kỷ luật, có giáo viên để hỏi, giáo viên Tây càng tốt. Nếu được, bỏ 60 triệu qua Philippines học luôn 2 tháng, vừa về nước là đăng ký thi IELTS luôn. Và học là hướng đến mục tiêu bằng cấp quốc tế như IELTS, TOEFL, TOEIC…rồi xin đi làm chỗ có Tây, hoặc ra nước ngoài thực tập, xuất khẩu lao động, hoặc công việc có dùng tiếng Anh. Mình là thế hệ 9x, là phải đi, đi du học, du lịch, thực tập sinh, xuất khẩu lao động, trao đổi văn hóa, tình nguyện quốc tế, Aupair, working holiday…Đi vài năm rồi mới trở về, tầm nhìn rộng hơn để có thành tựu lớn lao hơn.
Đời có 80-90 năm thui, thọ lắm rồi đó. Mất 3 năm ngao ngán rồi, nếu năm 2017 này mình hem thay đổi thì cả đời còn lại cũng y chang vậy á.
Mà 100 bạn đọc bài này, chỉ có 1-2 bạn thay đổi thôi, chứ còn lại tối nay vẫn say đắm Iphone laptop à.
 
Nguồn: Cà phê cùng Tony Buổi Sáng 

Gà khác đại bàng ra sao?

  1. Ăn uống

Gà: Phụ thuộc người khác. Sáng trưa chiều luôn được cho ăn. Không lo bị đói. Cái này gọi là ” sướng, nhàn, ổn định”.
Đại bàng: Tự thân vận động. Sáng sớm phải nhịn đói và đánh cược với mưu sinh. Có bữa cực no với con mồi to, ăn muốn lòi họng. Cũng có bữa đói xanh mặt.
  1. Chỗ ở

Gà: Được cung cấp chỗ che mưa che nắng, thích thú với chuồng đẹp, chuồng to hơn. Sáng thức dậy ra khỏi chuồng đi vòng vòng, chạng vạng là vô lại ngủ. Cái ngày gà gọi là “an cư lạc nghiệp”.
Đại bàng: không nơi đâu là nhà. Nay sống hẻm núi này, mai sống ở vực sâu kia, mốt ở đại ngàn nọ. Ưa bấp bênh, sống một đời phóng khoáng, tự do.
  1. Địa bàn cư trú

Gà: gà nghèo thì ở cái chuồng nhỏ, giàu thì ở cái trang trại lớn hơn tí xíu, nhưng luôn có lưới rào. Khi mưa gió vào chuồng ngay. Nửa đêm bị tóm bởi bọn trộm gà.
Đại bàng: mênh mông, không có giới hạn về địa lý. Khi có giông bão, lập tức bay ra kiếm mồi vì đây là lúc dễ kiếm nhất. Chưa có khái niệm “trộm đại bàng”.
  1. Rủi ro:

Gà: 100% phải có giá trị sử dụng như báo thức, đẻ trứng, truyền giống, cung cấp thực phẩm. Chủ cải thiện đời sống hay có khách tới chơi là vặt lông làm thịt. Kẹt tiền là bị cột chân ra chợ trao đổi hàng hoá. Cuối đời là khoả thân nằm bên cạnh đĩa muối lá chanh rau răm. Khoả thân mà miệng phải ngậm hoa hồng.
Đại bàng: buộc phải giỏi, nếu không sẽ bị đào thải. Nếu kém cỏi, phán đoán kém, ít kinh nghiệm sẽ bị súng săn pằng pằng. Nếu kiếm mồi dở sẽ bị đói giơ xương. Cuối đời là bỏ xác giữa một nơi nào đó giữa đại ngàn, sau mấy chục năm tung cánh.
  1. Tính cộng đồng

Gà luôn ồn ào, con đực gáy, con mái cục tác, lúc nào cũng đông vui. Gia tộc, bạn bè xúm xít chè chén quanh đĩa thức ăn, bàn chuyện thời sự về mấy con gà hàng xóm. Nghĩ chuyện cơ bản như tranh ăn, tranh giành quyền xxx (đạp mái) cả ngày. Lúc nào cũng kèn cựa, tức tối vì con kia gáy hay cục tác to hơn. Nóng máu đòi quánh nhau, chủ nó thấy có “tố chất” bèn bồi dưỡng thành “gà đá”.
Đại bàng lúc nào cũng lặng lẽ. Cô độc. Mốt bây giờ gọi là nỗi cô đơn thượng lưu.
  1. Kết cục của mọi loài là cái chết. Nên lúc sống, tuỳ thích lối sống nào mà tự mình quyết định.

ga-khac-dai-bang-ra-sao-1
Nguồn: Cà phê cùng Tony Buổi Sáng

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...