Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

76f503943f29a2068135b2b113433db3.gif

Sai lầm thường đến từ sự ngu ngốc của chúng ta. Nhưng cũng từ sai lầm mà ta biết cách giải quyết chúng để trưởng thành.
Hóa ra, chúng ta lớn lên nhờ những lần ngu ngốc mà dũng cảm.
Hóa ra, trưởng thành không phải là không sai lầm, mà là biết cách sửa chữa và trách nhiệm với những sai lầm đã gây ra.
Tuổi trẻ của đàn ông trôi qua nhanh lắm, hãy dũng cảm để thử thách bản thân vài lần.
Cho dù trên mình thằng đàn ông có chằng chịt sẹo, thì ít ra hắn cũng từng có một quá khứ quên mình.
Những kẻ cả đời không bao giờ thất bại, chỉ có thể là những kẻ chẳng làm gì!

"Tôi ghét nhất phải sắm vai trong một mối quan hệ mập mờ, không phải tình bạn cũng chả phải tình yêu.

Cảm giác như chính bản thân bị trêu đùa, cứ tự mình ngốc nghếch đa tình, đến khi bàng hoàng nhận ra thì ra chỉ có mình mong chờ.

Tôi ghét cảm giác phải giả vờ thấu hiểu, chờ đợi người ta đáp lại tình yêu.

Yêu thì yêu, không yêu nói không yêu. Cứ mập mờ lấp lửng càng khiến khoảng cách thêm kéo dài.

Vì chung quy, không ai ngu ngốc đứng yên một chỗ mà chờ đợi người!"

____________
Lê Hoa Chước

Cả thế giới biết tôi yêu em, chỉ mình em giả vờ không biết.
Cả thế giới nghĩ yêu là hạnh phúc, chỉ mình em nghĩ yêu chắc chắn khổ đau.
Cả thế giới có niềm tin và hạnh phúc, chỉ mình anh cùng nỗi cô đơn.

15391090_1752376801751849_4501976126622156852_n
Những thứ ta không trận trọng, không giữ gìn hẳn rồi sẽ có lúc mất đi.
Mà có những người, có những thứ rõ ràng ta đã vô cùng trân trọng nhưng vẫn không thể nào giữ lại được bên mình.
Cuối cùng thì thanh xuân cũng qua đi, hai con người đó cũng trưởng thành, chỉ có tình yêu là không bao giờ chịu lớn...

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016


"Đôi khi, vô tình biết được một chuyện, mới nhận ra điều mình vẫn luôn để ý nực cười đến thế nào. Đừng cho rằng người mà bạn không nỡ buông tay, cũng sẽ không nỡ buông tay bạn.
Cá không có nước, cá sẽ chết; nhưng nước không có cá, nước càng trong hơn.
Ai không từng nói dối, ai sẽ không thay đổi, đến cuối cùng, không ai thực sự là ai của ai đó, việc gì phải tự đánh giá mình quá cao, cần gì phải coi trọng một số người, một số sự việc đến như thế?"

[Trans: Mẹ Cherry]

Đã bao lần, viết, xoá, viết...
Đã bao lần biết sau giây phút gửi đi, ta sẽ hối hận ngay, vậy nhưng lòng không kìm được.
Phải thêm bao nhiêu cái "đã bao lần" nữa mới bình yên, đón nhận cô đơn như một phần cơ thể đây anh

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016


Năm đó, chỉ vì phân vân “có nên nói hay không” mà ngập ngừng rồi quyết định im lặng. Cuối cùng lại bỏ lỡ nhau cả đời.
-B l u e-

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...