Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

 

"Gửi bạn thân,
Hãy thứ lỗi cho tôi đã dần dần bớt đi những lời thăm hỏi. Có một kiểu tình cảm không còn cuồng nhiệt, nhưng vẫn luôn còn đó. Chúng ta không thể ở cạnh nhau nhiều như trước, dường như điện thoại tin nhắn cũng ít đi, chúng ta không thể chia sẻ mọi niềm vui và nỗi buồn của nhau ngay từ giây phút đầu, như thể đã trở nên lạnh nhạt, ít nói hơn. Nhưng nếu có một ngày bạn cần đến tôi, tôi vẫn sẽ luôn có mặt, hãy nhớ rằng, bạn thân yêu, mọi tình cảm ban đầu sẽ không bao giờ thay đổi..."

{Dịch: Dennis Q}
des by tieuchinhthai@Kites.vn

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016



"Sống trên đời này lâu một chút, bạn sẽ nhận ra được một sự thật vô cùng khôi hài: loại người ngây thơ nhất là người yêu của mình, và loại người tàn ác nhất cũng chính là người yêu của mình."

- Tôi cứ nghĩ yêu là để hạnh phúc - Gia Đoàn
160311musicyoona3-1457628825233.gif

“Sống cùng ai”, “sống như thế nào”, “sống bao lâu”; mỗi người trả lời câu hỏi trên theo mỗi cách. Có người vì tình yêu, có người vì vật chất, có người vì dung mạo, có người vì tiền đồ, lại có người vì áp lực, có người vì số mệnh mẹ cha. Cho đến một ngày, khi thực sự muốn tìm một người đồng hành suốt cuộc đời, bạn mới nhận ra rằng, tiền đủ tiêu là tốt rồi, vẻ ngoài không dọa người là được. Thật ra,tiêu chuẩn về hạnh phúc thực sự rất đơn giản, không cần lý do, chỉ cần nụ cười nhiều hơn nước mắt, vậy là bạn đã tìm được đúng người.
- Dịch: wunianying


Thực ra, nỗi buồn không bao giờ kết thúc. Chỉ là nỗi buồn này đi qua, nỗi buồn khác sẽ đến. Hôm nay quên chuyện buồn này, ngày sau sẽ có chuyện buồn khác. Đừng đòi hỏi con người lúc nào cũng phải vui, vì cơ bản, người như vậy không tồn tại.

Chúng ta luôn có những suy nghĩ riêng mình hiểu, mỗi người có những câu chuyện riêng mình trải qua và có những nỗi buồn không tâm sự được với bất kì ai.

Lâu lâu cũng có những đêm, tôi không ngủ, và suy nghĩ về những nỗi buồn của cuộc đời mình. Đời cơ bản là đơn giản, nên cũng cứ đơn giản hóa nỗi buồn đi, cho đỡ mệt :)

Buồn thì ăn, buồn thì khóc, buồn thì đi xa một chuyến, buồn thì về nhà ôm mẹ, buồn thì nghĩ,...tập sống chung với nỗi buồn và sự cô đơn chính là bản năng của người trưởng thành, vậy đấy :)
"Làm gì có chuyện quên được nhau? Chỉ là nhìn nhau mà không thấy đau lòng nữa..."
11148635_512956238889527_7116964565193602938_n.png
"Trong cuộc đời này, hóa ra có thật nhiều thứ không ngờ tới. Người với người gặp nhau rồi xa nhau giống như một chặng nghỉ chân vậy. Cuối cùng bản thân mỗi người vẫn chính là người quyết định duyên phận của mình. Cùng ai hay đơn độc cũng chẳng phải là điều đáng vui hay đáng sợ gì nữa..."
- Nguyễn Mai Anh

Đã quyết định quên đi chuyện gì, thì hãy quên cho bằng hết.
Đã quyết định không bao giờ gặp ai nữa, thì đừng gặp lại người ta.
Xin đừng làm những chuyện phản bội chính bản thân mình.
Nếu muốn yêu người khác, hãy trân trọng chính mình trước đã.
{ Weibo - Dịch: Mẹ Cherry }

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016


Nếu đã chia tay nhau, nếu như người ấy đã bước ra khỏi cuộc sống của bạn thì đừng cay nghiệt nhau đến thế.
Dẫu cho người ta làm tổn thương bạn đến bao nhiêu, đối xử với bạn tàn nhẫn như thế nào thì cái cách bạn đay nghiến họ cũng chỉ chứng tỏ con người bạn không ra gì mà thôi.
Mà càng nói chúng ta càng đau. Càng nhắc tổn thương càng nhiều.
Thôi. Chuyện xảy ra cũng đã như thế, điều chúng ta nên làm là đứng dậy sau những tổn thương, cố gắng bình thản mà sống. An nhiên dửng dưng đừng quan tâm đến họ vừa khỏe mình mà lại chứng tỏ được với người ta.
Chỉ cần bạn mặc nhiên được với vết thương ấy thì những xót xa kia sẽ dần biến mất và người ấy đến lúc bạn phải tự nhắc mình, à thì ra chúng ta quen nhau.
Chỉ cần như thế thôi thì những tàn nhẫn kia bạn phải chịu sẽ dần về con số 0, người ấy sẽ chẳng còn quyền gì để chạm đến trái tim của bạn.
Dẫu sao đó cũng từng là yêu thương dù có chối bỏ như thế nào cũng không thể. Đừng chửi rủa, kể lể, khóc than. Cũng đừng nói xấu, cay nghiệt nhau làm gì. Cứ im lặng mà sống, cứ tập nghĩ về những chuyện bình thường đơn giản nhất. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.
Đừng hỏi bất kỳ ai làm sao để hết đau, làm sao để đứng dậy. Tất cả đều là do cách bạn chọn lựa và đối xử với những vấp ngã của chính mình mà thôi

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...