Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016


Thực ra, nỗi buồn không bao giờ kết thúc. Chỉ là nỗi buồn này đi qua, nỗi buồn khác sẽ đến. Hôm nay quên chuyện buồn này, ngày sau sẽ có chuyện buồn khác. Đừng đòi hỏi con người lúc nào cũng phải vui, vì cơ bản, người như vậy không tồn tại.

Chúng ta luôn có những suy nghĩ riêng mình hiểu, mỗi người có những câu chuyện riêng mình trải qua và có những nỗi buồn không tâm sự được với bất kì ai.

Lâu lâu cũng có những đêm, tôi không ngủ, và suy nghĩ về những nỗi buồn của cuộc đời mình. Đời cơ bản là đơn giản, nên cũng cứ đơn giản hóa nỗi buồn đi, cho đỡ mệt :)

Buồn thì ăn, buồn thì khóc, buồn thì đi xa một chuyến, buồn thì về nhà ôm mẹ, buồn thì nghĩ,...tập sống chung với nỗi buồn và sự cô đơn chính là bản năng của người trưởng thành, vậy đấy :)
"Làm gì có chuyện quên được nhau? Chỉ là nhìn nhau mà không thấy đau lòng nữa..."
11148635_512956238889527_7116964565193602938_n.png
"Trong cuộc đời này, hóa ra có thật nhiều thứ không ngờ tới. Người với người gặp nhau rồi xa nhau giống như một chặng nghỉ chân vậy. Cuối cùng bản thân mỗi người vẫn chính là người quyết định duyên phận của mình. Cùng ai hay đơn độc cũng chẳng phải là điều đáng vui hay đáng sợ gì nữa..."
- Nguyễn Mai Anh

Đã quyết định quên đi chuyện gì, thì hãy quên cho bằng hết.
Đã quyết định không bao giờ gặp ai nữa, thì đừng gặp lại người ta.
Xin đừng làm những chuyện phản bội chính bản thân mình.
Nếu muốn yêu người khác, hãy trân trọng chính mình trước đã.
{ Weibo - Dịch: Mẹ Cherry }

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016


Nếu đã chia tay nhau, nếu như người ấy đã bước ra khỏi cuộc sống của bạn thì đừng cay nghiệt nhau đến thế.
Dẫu cho người ta làm tổn thương bạn đến bao nhiêu, đối xử với bạn tàn nhẫn như thế nào thì cái cách bạn đay nghiến họ cũng chỉ chứng tỏ con người bạn không ra gì mà thôi.
Mà càng nói chúng ta càng đau. Càng nhắc tổn thương càng nhiều.
Thôi. Chuyện xảy ra cũng đã như thế, điều chúng ta nên làm là đứng dậy sau những tổn thương, cố gắng bình thản mà sống. An nhiên dửng dưng đừng quan tâm đến họ vừa khỏe mình mà lại chứng tỏ được với người ta.
Chỉ cần bạn mặc nhiên được với vết thương ấy thì những xót xa kia sẽ dần biến mất và người ấy đến lúc bạn phải tự nhắc mình, à thì ra chúng ta quen nhau.
Chỉ cần như thế thôi thì những tàn nhẫn kia bạn phải chịu sẽ dần về con số 0, người ấy sẽ chẳng còn quyền gì để chạm đến trái tim của bạn.
Dẫu sao đó cũng từng là yêu thương dù có chối bỏ như thế nào cũng không thể. Đừng chửi rủa, kể lể, khóc than. Cũng đừng nói xấu, cay nghiệt nhau làm gì. Cứ im lặng mà sống, cứ tập nghĩ về những chuyện bình thường đơn giản nhất. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.
Đừng hỏi bất kỳ ai làm sao để hết đau, làm sao để đứng dậy. Tất cả đều là do cách bạn chọn lựa và đối xử với những vấp ngã của chính mình mà thôi

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016



Sài Gòn này tôi có một người dưng xa lạ.
Suốt một đời chỉ dám gọi nhau bằng một chữ Thương…
Ngày đó, là tôi có cảm tình với người ta trước. Bởi vóc dáng, bởi khuôn mặt. Bởi nụ cười, bởi giọng nói. Bởi tính tình, bởi sở thích… Hết thảy đều khiến tôi đắm say. Kể cả cái cách mà họ đau vì một người, cũng khiến tôi bao lần ước ao mình sẽ được họ đặt vào lòng như vậy. Khi ấy, chắc chắn tôi sẽ không khiến họ phải xót xa như thế đâu, mà sẽ làm họ thật hạnh phúc, thật hạnh phúc. Tôi nghĩ thế.
Nhưng dường như điều đó sẽ mãi không bao giờ xảy ra. Ngay từ lần đầu tiên đặt chân vào thế giới của họ, tôi đã biết chính mình sẽ là nhiều phen điêu đứng, vất vả trước. Xung quanh họ là tầng tầng lớp lớp những hàng rào ngăn cách. Trên một lớp lại giăng thêm một mớ sợi kẽm gai. Tôi cứ đi, cứ đi, mặc cho tay chân mình dần trầy xước những lằn ngang dọc. Cho đến khi bước được đến lớp cuối cùng, thật gần, thật sát bên họ rồi, tôi mới lần nữa khẳng định: Nơi họ tồn tại là nơi tôi chẳng thể nào thuộc về. Tim họ rõ ràng tôi nhìn thấy đấy, nhưng càng cố chạm vào, sẽ càng rỉ máu tim mình.
Đó là khi mà người bảo, chỉ riêng tôi là người thấu hiểu người. Có những điều, có những chuyện, người chỉ tâm sự với mình tôi thôi. Điều mong muốn duy nhất của người là có thể hoài hoài cùng tôi vui đùa, tán gẫn. Cùng lê la khắp các hàng quán ăn vặt, các ngõ ngách, đường khuya của Sài Gòn.
Và đó là khi mà người nói, người thương tôi lắm, hỏi tôi có thương người không, kèm theo cái nắm tay siết nhẹ, và cái ôm ấm nồng, nhưng hai ba hôm sau vẫn có thể đường hoàng mà nắm tay, mà ấp ôm một kẻ khác, tôi tận mắt nhìn, nhưng chẳng thể nào mở miệng trách than.
Giữa Sài Gòn này, tôi có một người dưng xa lạ như thế.
Suốt một đời, tôi thương họ nhiều hơn một chữ Thương.
Suốt một đời, chỉ dám mong họ mãi thương tôi đủ bằng một chữ Thương.
Hạ Vũ
tumblr_o2u2n6FeZl1ukldkho1_400.gif

Yêu là một cuộc gặp gỡ, không thể chờ đợi, cũng không thể chuẩn bị.
giphy (2).gif

"Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cố gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục - Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn."

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...