Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

VÀ TỪ ĐÓ

12541146_944902892241671_8822211073265060742_n
Và từ đó họ quyết định sẽ quên,
Không yêu thương, không giận hờn vô cớ.
Và từ đó họ quyết định thôi nhớ,
Thôi mong chờ, ao ước lại được yêu.

Và từ đó dù có nhận bao nhiêu
Những thương đau… họ vẫn cười mạnh mẽ.
Và từ đó đường đời trăm ngã rẽ
Đưa họ đi về hai hướng ngược nhau.

Và từ đó họ giấu biệt nỗi đau
Sau đôi mắt nâu đã hoen màu năm tháng.
Và từ đó trong tận cùng tim đắng
Hơi thở cũng nhuộm sầu, chếnh choáng, chênh vênh.

Và từ đó
họ chấp nhận
lãng quên.

Ngọc Anh (TNA)

CÒN LÂU EM MỚI LẤY CHỒNG!


Đừng có hỏi em sắp lấy chồng chưa nữa. Ai thích thì cứ lấy đi, em thì còn lâu nhé. Lấy chồng chứ có phải đi chợ mua thịt, mua rau đâu mà vội. Em chưa lấy chồng được đâu...Mặc kệ bạn bè, người thân cứ thay nhau đón người về chung một nhà; em vẫn muốn về với ba má thôi. Đã bao lần người ta hỏi em sao chưa lấy chồng. Mỗi lần được hỏi như vậy em lại trả lời khác nhau.
Em tin rằng em vẫn chưa sẵn sàng rời ngôi nhà và những người thân yêu đã gắn với em từ lúc sinh ra để tới nhà anh đâu, chồng tương lai của e ạ. Thật khủng khiếp khi mình rời nơi mà em cho là dù bất cứ đâu có xua đuổi em, chán ghét em thì nơi ấy vẫn mở rộng vòng tay chào đón em trở về. Nơi đó có ba em, người ba nghiêm khắc nhưng luôn dành cho em những thứ ngon nhất.
Có má em, người sinh em ra, hay mắng em nhưng những lời mắng yêu đó đã dạy dỗ em nên người. Quan trọng là có anh trai nữa, người bạn đồng hành luôn chăm sóc, yêu thương và bảo vệ em. Em vẫn còn muốn ở bên cạnh để chăm sóc, nấu những bữa cơm ngon cho những người thân yêu đó. Liệu như thế có đúng hay không, em chưa đủ can đảm để bước ra khỏi ngôi nhà đó, nơi bình yên nhất thế gian này.
Sao mà lấy chồng được khi mà em sợ mối quan hệ mẹ chồng với con dâu, mối quan hệ của dâu với nhà chồng.Dù biết rằng bây giờ mọi thứ đã khác xưa, đa số mẹ chồng đã thôi khắt khe với con dâu, nhà chồng đã thôi làm khó con dâu. Nhưng sao mà em thấy sợ đến thế, sợ bàn tán, sợ cãi cọ, sợ không vừa lòng, sợ những lời nói xấu ác ý.
Có thể mẹ chồng, gia đình nhà chồng yêu thương em, nhưng thử hỏi làm sao họ có thể yêu thương một người lạ nhiều hơn con cháu họ được. Nếu một ngày em không thể nhẹ nhàng, hiền dịu mà buông lời to tiếng với anh hay ai đó trong nhà anh.Thì em có đúng thì cũng là sai thôi, làm sao mọi người có thể phân xử công bằng được.
Dường như ai cũng có thể phân biệt đúng sai nhưng còn xen vào đó là tình cảm, là ruột thịt - Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Em bây giờ mới chỉ biết là không thể công bằng chứ chưa đủ lớn để hiểu và thông cảm hay chấp nhận điều đó.
Em còn trẻ con lắm, ham chơi lắm chưa lấy chồng được đâu. Mọi người hay hỏi má em:
-Con bé nó cũng lớn rồi, sắp lấy chồng chưa chị?
Má em liền đáp:
- Ai mà lấy nó, nhà trẻ may ra nhận nó, chứ nhà người ta rước nó về làm chi. Họ có rảnh đâu mà muốn trông trẻ.
Vâng, tuổi em thì nhiều nhưng tâm hồn trẻ thơ thì sao mà lấy chồng, sao mà đảm nhận được việc này việc nọ nhà người ta. Giờ mà còn nũng nĩu ba má mua kẹo cho thì tạm miễn cái khoản lấy chồng. Em vẫn còn muốn thực hiện ước mơ này, dự định khác. Về nhà chồng rồi bao nhiêu việc phải lo, đâu tự do tự tại như lúc này. Lúc đó phải công dung ngôn hạnh thì lấy đâu ra thời gian mà làm theo ý mình. Em vẫn còn muốn làm hoa cỏ dại giữa đồng hoang hơn một đóa hoa quý nơi vườn nhà sang trọng.
Quan trọng là em đã có người yêu đâu mà cưới với chả xin. Nhiều lúc nhìn người ta mặc váy cưới em cũng muốn, nhưng lại buồn vì đã có ai đâu mà đòi như họ. Đôi khi em cũng mơ mình là cô dâu rồi mỉm cười hạnh phúc. Nhưng kể cả trong mơ em cũng chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt chú rể. Thôi thì cứ độc thân đã vậy, vội vàng có được chi.
Chẳng lẽ em lại ra đường túm lấy một chàng trai rồi đòi yêu, hai ba ngày sau lại đòi cưới. Chuyện đó kể ra cũng hay và độc lắm, nhưng nắm vội một bàn tay thì chẳng hạnh phúc được đâu. Khác gì khi đánh bạc, ta cược thêm tiền mà chưa lật lá bài đã nhận. Ít nhất cũng phải biết trong tay có lá bài gì mới đặt cược hạnh phúc của tương lai chứ.
Em chưa vội kiếm người yêu, kiếm chồng đâu vì em chưa đủ trưởng thành, em vẫn còn xanh lắm. Làm sao mà sống cho đúng là vợ hiền, dâu thảo nhà người ta đây. Thôi thì em tạm thời độc thân rồi từ từ hoàn thiện bản thân đã. Chớ vội vàng quả xanh ép chín, quả mà chín ép không hỏng cũng chỉ là đồ bỏ đi.
Đợi khi trưởng thành em sẽ tìm anh, chàng hoàng tử của em. Chúng ta sẽ lấy nhau và em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất.
-Gió bay-
giphy (1)
"Cuối cùng thì việc nhớ thương một người vốn chẳng coi mình là gì trong đời có lẽ là chuyện đau đớn nhất trên đời. Bởi vì suy cho cùng, trên đời này vốn chẳng có nỗi đau nào hành hạ con người ta hơn nỗi đau tinh thần. Cho dù em biết, năm tháng qua đi rồi mọi chuyện cũng sẽ qua hết, thì ít nhất, hiện tại lúc này đây, nếu như không phải là anh, thì ở bên ai, với em cũng đều đau lòng đến thế…"
aZJkQ
“Tôi đã từng nghĩ về việc tự tử. Có những đêm tôi nằm yên, tim nặng như đeo đá, còn nước mắt thì không ngừng chảy ra. Tự hỏi mình là ai? Điều gì thực sự quan trọng với mình? Tôi rơi vào cả ba thứ khủng hoảng của người trẻ: Khủng hoảng niềm tin, khủng hoảng thang giá trị, khủng hoảng tuổi trưởng thành. Không có ước mơ nào đủ lớn, không có mục đích nào để theo đuổi, không có niềm vui nào đủ rộng dài. Tôi phải bước 1 mình, phải tự lựa chọn, tự chịu trách nhiệm, tôi cô đơn tột cùng dù đang ở giữa rất nhiều người...
Và cứ thế, tôi chịu đựng những ngày tháng như địa ngục, tôi tách dần khỏi mọi người, tôi không có bạn, và đương nhiên cũng không có bạn thân. Dần dần, tôi cũng bỏ luôn thói quen chia sẻ với bố mẹ. Lúc ấy, chính tôi cũng không biết rằng mình đang mắc chứng trầm cảm..."

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Tôi đã từng rơi vào trường hợp này , ngay lúc đó tôi không thể nói , không thể khóc và cũng không thể gào thét . Tôi chỉ đứng đó , cạnh cô ấy , tôi mỉm cười rít 1 hơi thuốc thật dài, tôi chỉ ước nó đã ép tim và làm tôi đột quỵ ngay lúc đó. Tôi không biết nói gì và chỉ cố mỉm cười ngó đi chỗ khác , cô ấy cũng chỉ im lặng và cuối đầu. Hơn 1 năm yêu nhau , nó không quá nhiều và cũng chẳng là ít . Cái tôi ngày đó của tôi khi suy nghĩ về cái đó của người phụ nư không còn , tôi thiết nghĩ họ yêu người trước thì họ cho , và khi yêu mình họ cũng thế. Tôi đã thôi không soi mói về quá khứ của họ , tôi thoáng hơn và chỉ mong họ sẽ yêu tôi như từng yêu người trước , nhưng đâu phải nghĩ thoáng là khi yêu nhau 1 trong 2 chúng tôi có thể lên giường với người thứ 3. Đừng đổ lỗi cho sự ngu ngốc , hay đừng vẽ ra 1 thảm cảnh bị gài , bị dụ dỗ để qua mặt nhau , chí ít nếu chúng ta không cho họ cơ hội tiếp cận thì điều đó là không thể xảy ra. Ngay lúc đó tôi thực sự đã không thể nóng giận , tôi nghĩ rằng mình không phải là chồng cô ấy nên không có quyền được chửi rủa hay trách móc, tôi lên xe và bỏ đi , bỏ lại cô ấy sau lưng và không thể quay đầu lại nhìn xem cô ấy có ngó theo không. Chửi cô ấy là đĩ , đồ bá dơ ,v,v.. có chửi thì để làm gì , biết chắc rằng chửi cho hả hê thì cô ấy cũng đã ra vậy rồi , có cào xé nguyền rủa thì cô ấy cũng đâu chửi lại hay thanh minh gì nữa, mọi thứ đã là xảy ra rồi. Trước cô ấy tôi cũng đã gặp nhiều rồi , nên giờ đây tôi chẳng có gì phải là điên cuồng sôi máu nữa , cuộc đời tôi chung quy đã bị ông trời sắp đặt phải gặp những người như vậy để bị dày vò trước khi vững vàng để gặp được 1 nữa của mình. Nhưng giờ đây tôi mất niềm tin quá , tôi không tin bất cứ con đàn bà nào , tại sao các cô không thể sống với 1 nhân phẩm sạch sẽ như cái bề ngoài của cách cô vậy , các cô chải chuốc , diện cho thật đẹp nhưng sao cái nhân phẩm của các cô nó tồi quá vậy . Đừng chửi đàn ông chúng tôi khốn nạn , hãy xem lại chúng tôi khốn nạn vì đâu.....???
"nhock"

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

AI KHÔNG TỐT, KHÔNG NÊN TIẾC!

12509488_1082955811737978_7859795051662086563_n (1)

Tôi thường đặt quá nhiều kỳ vọng vào những người tôi quan tâm, vì thế cho nên một khi nhận ra họ có chút thay đổi hoặc cư xử không như tôi mong đợi, tôi luôn cảm thấy hụt hẫng.Tôi luôn suy nghĩ, day dứt rất nhiều về họ, luôn tự chất vấn rằng mình đã làm sai điều gì, để họ đối xử như vậy. Không tìm ra câu trả lời, tôi chỉ trách mình quá đa đoan...

Có vài người lướt qua cuộc đời bạn, để lại cho bạn những dư âm không thể nào quên. Bạn mộng tưởng, cho rằng họ khác với những người trước, nghĩ họ sẽ không khiến bạn bị tổn thương. Bạn cứ chìm đắm trong những ảo tưởng, để rồi một ngày họ biến mất. Biến mất một cách hoàn toàn, không lí do, không lời giải thích. Bạn không tức giận, chỉ lặng im, ánh mắt nhìn xa xăm...

Khóc làm gì, nước mắt làm gì, khi ta chẳng con gì để nói với nhau..Rồi người cũng đi qua tôi như cơn gió vậy thôi

Cuộc sống mà, không gì là mãi mãi, chỉ cần một cái cớ, ai cũng có thể rời xa bạn..Nhưng hay nhớ rằng, người thực sự tốt thì sẽ luôn ở bên cạnh bạn, dù có chuyện gì đi chăng nữa.

Người nên đến thì sẽ đến, người muốn đi thì đừng nên níu kéo. Đừng ép người, đừng ép mình, đừng bận tâm đau lòng chỉ vì một chuyện, trên đời nên học cách" tùy duyên". Ai không tốt, không nên tiếc.

Nhưng, một khi đã buông bỏ thì bạn phải thật sự mạnh mẽ và dứt khoát... Vài ba lần "không nỡ", dần dẫn sẽ trở thành thói quen....

Và người chịu tổn thương lớn nhất chỉ có thể là bạn mà thôi...Đừng khiến bản thân thêm đau!

Mạnh mẽ lên, yếu đuối cho ai xem

-Darknesss-

12605394_1108142649217439_1114828243700695685_o
…Tôi đang già đi. Không chỉ có vậy, tôi thậm chí còn cảm thấy sự già nua rõ ràng đến vô cùng. Cái cảm giác rõ ràng đến từ những sự mỏi mệt bất thình lình trước các sự thay đổi dù nhỏ dù to, đến từ việc tôi chỉ muốn túm chặt lấy góc chăn, quấn người lại, mặc kệ người đời.
...
Không phải tôi là người thường hay u buồn, tôi tự thấy bản thân cũng khá hóm hỉnh và rất thích sự dí dỏm, chỉ là không hiểu sao nỗi buồn và tôi gặp nhau khá nhiều, như người hàng xóm quá niềm nở cứ tay bắt mặt mừng mỗi khi gặp mặt, như những người bạn già đến hẹn lại lên buổi tập dưỡng sinh buổi sáng vậy... :)

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...