Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

Gif.Heomi.com T-Ara.Eunjung.12052330a
Đến một lúc nào đó, em sẽ phải học cách chấp nhận rằng có những người thà chọn lấy cô đơn cũng không đón lấy yêu thương em có. Sẽ có lúc em phải tự tay mình ném thương yêu vào biển trời sâu rộng mà bước đi. Đừng tự huyễn hoặc mình và cố nuôi hi vọng dài lâu. Biển kia dẫu rộng mây vẫn bay về trời.
Em sẽ thôi là người rót biển vào chai 
T-Ara.Jiyeon.13052254a
Thế gian này, câu nói tàn nhẫn nhất không phải là "Anh xin lỗi" cũng không phải là "Anh hận em" mà chính là "Chúng ta đã không thể quay lại được nữa". Đúng vậy, là không thể quay lại. Chỉ một câu nói liền đem hai người từng thân thiết cách xa nhau nghìn trùng. Người chưa từng trải qua thì không thể nào hiểu được câu nói đó đau đến thế nào.
[weibo |Dịch: Jinie Lynk - Nanie's]
"Đừng quá nhạy cảm, cũng đừng quá mềm lòng. Người quá nhạy cảm và quá mềm lòng, khẳng định rồi sẽ không sung sướng được. Chỉ một lời mà người khác tùy tiện nói ra, cũng có thể khiến bạn hồ tư loạn tưởng cả một ngày."
[Weibo | Dịch: Rainie Nguyen]
12373360_913196448775850_7821189068000553455_n
"Đôi khi khốn nạn nhất cuộc đời này không phải là không có ai để yêu. Mà là đã tìm thấy một người đến với ta và khiến phần còn lại của cả thế giới trở nên dư thừa. Rồi người đó ra đi, bỏ ta lại với một thế giới mà ta chẳng còn thiết tha tìm hiểu gì thêm nữa.
Họ đã nhẫn tâm mang đến cuộc đời ta những khoảng trống không thể lấp đầy…"
- Sưu tầm -
10441203_913196752109153_3096330927294660060_n
"Càng lớn tuổi dần, người ta càng sợ sự ồn ào quanh mình. Người ta thu mình vào một góc, cất kín tâm tư của mình vào một thế giới riêng, và dần dần sợ những mối quan hệ xã giao, những câu chuyện không phân biệt được chân thành hay giả tạo…"
- Sưu tầm -
"Chẳng có sự hi sinh nào là xứng đáng, nếu nó khiến bạn không hạnh phúc"
7cefdfa5jw1epegj8cabsg208w06o7mj (1)
Từ bao giờ, tôi chẳng buồn giải thích với ai. Họ nghĩ tôi làm sao thì tôi cứ để vậy, xấu tốt gì cũng được. Tôi cũng chẳng còn cố níu giữ ai, cũng chẳng bận tâm đến ai nữa. Tôi ước gì, họ nhận ra tôi đã mệt mỏi với những vết thương mà họ mang đến nữa thế nào. Lúc nào tôi cũng tin, tin rằng mình ổn. Tôi cũng không cao cả đến mức để tha thứ và chịu đựng mọi thứ như thế. Cuối cùng, ngoài lặng thinh thì chẳng còn biết làm gì 

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...