Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

12348035_813236062131838_6736162391140998599_n
Chục ngày gần đây mình bỏ bê chăm sóc bản thân, cho đến hôm nay có chút thảnh thơi mới đủng đỉnh tẩy da chết sau khi tắm, rồi lúc đưa tay lên ngửi thấy mùi cafe ngọt lịmmmmmm mới thấy lương tâm cắn rứt vì đã quá lười. Mình hứa sẽ phải chiều chuộng mình nhiều hơn mới được.
Hôm nay có nói chuyện với P, nói về cái-mối-quan-hệ hiện tại của hai đứa. Mình hiểu những gì anh đang cảm thấy và đang nghĩ, nhưng bản thân mình hiểu mình nhiều hơn, và mình cũng nói rằng mình ko thể đáp lại những gì anh kỳ vọng được. Tình cảm không đủ, lý trí cương quyết, hiện tại mình chỉ có thể giữ mối quan hệ ở vị trí như giờ, nếu có hơn hay có kém thì phụ thuộc rất nhiều vào thời gian, và cách sống của cả hai đứa.
P bảo anh sợ ko cố gắng được, cũng ko chờ đợi được. Mình cười, nói rằng mình chưa bao giờ bảo anh cố gắng, chưa bao giờ muốn anh chờ đợi. Việc 2 đứa gặp nhau đều là lựa chọn, nếu P cảm thấy mỏi mệt vì dành nhiều tình cảm cho mình quá, cố gắng quá, trong khi mình vẫn cứ đối xử với anh như hiện tại thì anh hoàn toàn có thể chọn lựa một phương án khác. Chuyện đó có xảy ra thì cũng sẽ là do hai đứa chẳng có duyên với nhau, mình vẫn trân trọng những gì đã qua và chẳng oán trách gì hết.
Sau bao nhiêu năm luôn ưu tiên và trân trọng tình yêu, giờ mình nghĩ mình cần cân bằng lại, xác định rõ bản thân mình cần gì và muốn gì, mình thực sự hợp với ai, có thể thay đổi vì ai. Mình sẽ lựa chọn phương án ích kỷ, vì thực tế đã dạy cho mình bài học rằng nếu không yêu thương chính mình thì sẽ chẳng ai màng đến chuyện phải yêu thương mình cả. Họ sẽ luôn mặc định mình ở đó, trân trọng họ, thông cảm cho họ, chờ đợi ngày họ quay về.
“You cannot treat people like shit and expect them to love you.”
12369158_1035350856519583_6196562626681845751_n
Êi mình thèm được chăm sóc quá trời ạ.
Được nắm tay.
Được ôm.
Được đội mũ bảo hiểm cho.
Được đứng gần.
Được chở sau xe.
Được nhìn cái mặt đó.
Được ngửi.
Được nhắc nhở.
Được che mưa.
Được chắn gió.
Được khoác áo.
“Được” la.
Được chăm sóc họ lại.
Mà chắc là do thèm hơi trai quá thôi …
l (137)
Tôi cảm nhận được không khí lúc này. Cũng giống như 2 năm về trước. Mùi hương này cũng tương tự. Tôi nghĩ tôi không nhầm giữa năm trước và trước nữa đâu. Vì năm trước tôi chẳng ngửi được mùi gì cả. Tôi chẳng cảm nhận được cái lạnh sâu sắc đến như vậy cả. Tôi nhớ đến anh. Đã gần 2 năm tôi yêu anh rồi! Lạ nhỉ!

Kỉ niệm về thầy cô


1. Thầy Toán:“ Dạng bài này đề thi đại học nào cũng có, nếu các em ko tập trung nghe giảng thì năm sau người ta vào đại học yêu đương thắm thiết, các em vẫn chỉ vùi đầu ngồi luyện giải dạng bài này thôi.”
2. Thầy Hoá:“ Em ngửi thử đi.”
Tôi:“ Ngửi được ạ?”
Thầy:“ Ừ ngửi đi.”
Tôi:“ Mùi kinh lắm ạ, em thấy choáng váng mặt mày.”
Thầy quay ra nói với cả lớp:“ Ừ dung dịch này có độc đấy, sau này tuyệt đối ko đc ngửi nhé.”
3. Cô giáo chủ nhiệm từng hỏi:“ Các em đều là lợn hết nhỉ?” (Bọn tôi sinh năm 95)
4. Thầy Lý:“ Câu này rất quan trọng, mấy em đang ngủ dậy nghe tôi giảng một phút thôi, sau ngủ cũng chưa muộn.”
5. “Đây là câu hỏi biếu điểm đấy. Đáp án A rõ ràng ko đúng, đáp án B có thể loại trừ, đáp án D là để gây nhiễu, vậy chỉ có thể chọn C.”
6. Lớp 8 đánh nhau bị gọi vào văn phòng ngồi, thầy hiệu trưởng cho mỗi đứa một quả chanh bảo:“ Ăn đi, chua lắm, sau này còn đánh nhau nữa thầy mua cho mỗi đứa một cân, ăn ko hết khỏi về nhà.”
7. Cô dạy tiếng Anh từng yêu cầu bọn tôi dịch câu “Cô giáo tiếng Anh của chúng tôi là người con gái xinh đẹp, dịu dàng nhất trên đời”.
8. Thầy Lý bước vào vui vẻ nói:“ Hôm nay học Lý nhé, vì tối qua thi uống rượu thầy Hoá thua tiết này cho tôi rồi.”
9. Cả lớp đang im lặng làm bài kiểm tra, thầy chủ nhiệm cười nói:“ Có ai mang sạc dự phòng ko, di động thầy sắp hết pin rồi.”
10. “Các em mở trang 38 ra. Mở rồi chứ? Tốt lắm, bây giờ các em nhìn sang trang 39.”
11. Trong tiết thực nghiệm cả lớp ồn như chợ vỡ, thầy Hoá cầm ống nghiệm lên tức giận nói:“ Có trật tự đi ko, tôi cho nổ tanh bành hết cả bây giờ.”
12. Hôm ấy trời mưa, tiết thể dục bọn tôi ngồi trong lớp thì thầy Toán bước vào nói:“ Thầy Thể dục bị ốm nên tiết này thầy dạy thay.” Cả lớp chán nản thở dài. Đúng lúc đó thầy Thể dục đẩy cửa vào, nhìn thầy Toán một cái rồi gãi đầu cười nói:“ Xin lỗi nhé, quên mất cứ trời mưa là tôi lại ốm.”
13. Thầy giáo tịch thu cuốn truyện Ma thổi đèn của tôi, hôm sau tan giờ thầy gọi tôi lại bảo:“ Em đọc cuốn này vào buổi tối có sợ ko? Thầy cả đêm qua ko tài nào ngủ nổi.”
14. Thầy Toán chỉ thích gọi những người ko chú ý nghe giảng lên bảng. Có lần thầy viết đề lên bảng rồi tìm người lên giải. Dù ko biết làm nhưng tôi cũng cố giơ tay, với hi vọng thầy bỏ qua mình, ko ngờ thầy đến tận nơi gõ xuống bàn bảo:“ Em lên đi.” Tôi đau khổ đẩy ghế bước lên bảng, vừa định cầm cục phấn thì thầy gọi giật lại:“ Thôi em biết làm thì xuống đi, tôi muốn gọi ai ko biết làm cơ.”

12373411_1034676013253734_2799644838561191771_n
Giảng viên của tôi, cô ấy có một cái blog. Tôi nghe bạn bè nói nhiều về nó, nhưng ít khi ghé vào đọc… Tình cờ, tối nay tôi tranh luận một vài điều với cô ấy và rồi tò mò về thế giới nội tâm :D
Văn phong nhẹ nhàng, kiểu như khói nhang, ngửi qua thì thơm nhưng thấm thía, lâu sẽ cay mắt. Đến cách dùng từ cũng rất chau chuốt và tự nhiên, không như nước, lửa hay băng tuyết, nó có chút trống rỗng trong đó kèm theo dư vị tinh khiết, chắc là nguyên tố khí.
Có 2 loại người không bình thường. Một là bất thường, còn hai là phi thường. Tôi nghĩ cô ấy gần đạt đến mức phi thường. Một tâm hồn đẹp, cá tính mạnh và tư duy thép. Một kiểu phụ nữ độc lập cầu toàn hiếm thấy trong xh Việt Nam. Chắc do cô đi du học về, tư tưởng được mở rộng và cải tiến nhưng bù loại vẫn sống hướng nội nhiều.
Tôi không thường đọc vị ai đó, nếu có chắc phải cho tôi ấn tượng mạnh, còn có đẹp mà cứ nhạt nhạt tôi bỏ qua. Chỉ có điều ngửi khói nhang lâu cay mắt quá :D
12360421_813067608815350_3189234168817885606_n
Tôi rất thích ngửi 
Và tôi để ý rằng nhiều người họ thường không chú tâm đến việc họ ngửi gì? Cái gì nặc vô mũi họ thì họ mới để tâm và “thưởng thức” nó . 
Tôi thích mùi giấy craft tôi vẽ
Tôi thích mùi sách tui mới mua . Để ý bạn sẽ thấy là mỗi sách một mùi .
Tôi thích mùi mưa . Cứ hết mưa là ra lan can, hoặc cố ý chạy xa lòng vòng tí rồi mới về nhà .
Tôi thích mùi buổi sáng . Tuyệt nhất là cứ hít 1 đống khí lạnh toát vào người sau khi dậy .
Tôi thích mùi nhà người ta . Rảnh thì tôi hay rẽ vô mấy con hẻm bất chợt, đi chậm , ngoảnh qua ngoảnh lại hai bên nhìn vô nhà người khác . Thi thoảng lại hít đường mùi đặc trưng của nhà đó . 
Trí não của ta sẽ chán khi không có gì lấp đầy . Vậy nên hãy lấp đầy nó bằng những để tâm nhỏ nhặt xung quanh, không quan trọng đối tượng là cái gì, quan trọng là có đối tượng để để ý .
Rặn ra rồi chẳng lẽ lại cầm lên ngửi *_*
tumblr_nyxt8hT3Az1txz706o1_500

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...