Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Hãy hỏi tôi chiều nay đã đi đâu, đã làm gì, đã vui, buồn hay cười, khóc ra sao đã mạnh mẽ hay yếu đuối thế nào... hãy hỏi đi là ai cũng được!
Hãy hỏi tôi đi bâu lâu rồi mi không thấm ướt vì điều gì chẳng mày nheo sướt mướt trước mặt mọi người?
Hãy hỏi tôi đi hỏi đi Tôi muốn trả lời...
Tôi đã ngán cười những nụ cười không phải niềm vui tôi đã ngán tươi trên lòng mình yếu đuối tôi đã ngán rồi! Tôi ngán tôi...
Hãy hỏi tôi đi, gắng gượng bao lâu rồi hãy hỏi tôi, có cần người dựa dẫm hãy hỏi tôi, giữa bao người lạ lẫm có muốn về nhà, đóng sầm cửa khóc không?
Hãy thử hỏi tôi chứa bao nhiêu thứ trong lòng và có cần người không công san sẻ bớt hãy thử hỏi tôi sao với đời hời hợt? Tôi muốn trả lời rất muốn trả lời hỏi đi...
Tôi đã đợi đã đợi lâu lắm rồi...
Vẫn không có ai muốn nghe những điều đó. Tôi đột nhiên thấy, sao mà mình bé nhỏ mới buồn một chút trốn chạy một chút thất bại một chút đã bị đời lãng quên.
Tôi đi một mình giữa đường rộng mông mênh tôi ước có ai đó đến bên, chỉ để hỏi đường thôi cũng được vì cứ đi như thế, tôi sợ mắt mình ngấn nước tôi cần người ở gần, để có cớ cho tôi gồng mình nuốt ngược hết vào trong hoặc có lỡ nhoè ra vừa ươn ướt cũng có cớ để phải vội mà hong khô...
Tôi cần xây cho tôi một nắm mồ để vùi chôn những chuỗi ngày đã chết cả những ấm yên của thuở nào đã hết cho tất cả một cái kết để bắt đầu...
Nếu đã không có ai hỏi thì thôi tôi lại giấu sâu trong lòng chẳng ai chạm được đâu có thể sẽ phải mất một vài đêm thâu để tôi quên đi được chúng nhưng thôi cũng được không sao mà.
Vẫn vui... !!!

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

☕ Câu chuyện 1:
Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:
– Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.
Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc.
Lúc này nhà sư từ tốn nói:
– Đau rồi tự khắc sẽ buông!

Bài học rút ra: Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?
☕ Câu chuyện 2:
Một chàng trai đến tìm nhà sư, anh hỏi:
– Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.
Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:
– Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!
Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên.
Bài học rút ra: Trong cuộc đời vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên & bỏ xuống chuyện của chính mình.
Sưu tầm

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

con gái phải mạnh mẽ

Ngủ vùi một vạn mùa đông

Ừ,
Thôi
Người cứ đi đi
Đã không định ở
Lấy gì giữ đây...
Hứa rằng người sẽ đi ngay
Và đừng trở lại lối này
Được không?!
Ngủ vùi một vạn mùa đông
Đến khi tỉnh dậy chỉ mong quên người.
(Nguyễn Thiên Ngân)

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Có những ngày chẳng muốn làm gì nữa

Có những ngày chẳng muốn làm gì nữa
Chỉ muốn một mình…đóng cửa, trùm chăn
Bật radio, nghe bài hát buồn buồn
Chẳng quan tâm ngoài kia mưa hay nắng.
Có những ngày thấy lòng buồn trĩu nặng
Muốn chạy trốn đời để nhắm mắt ngủ ngon
Thoải mái, vô ưu đánh một giấc no tròn
Mở mắt ra lại thấy mình còn trẻ.
Có những ngày chỉ thấy mình đơn lẻ
Muốn có ai bên…được khe khẽ xoa đầu
Nói đừng nghĩ nhiều, rồi sẽ chẳng sao đâu
Lại cười tươi tếu vài câu chuyện phiếm.
Có những ngày niềm vui không xuất hiện
Mà nỗi buồn cứ khiến mắt ta sâu
Chẳng biết đi đâu để có thể bắt đầu
Tìm bình yên trong những câu chuyện nhỏ.

CÓ NHỮNG…

 Có những thứ tưởng chừng như vô giá
Nhưng đôi khi bỗng chốc hóa tầm thường
Có những người đang hết mực yêu thương
Chỉ một câu rồi đường ai nấy bước.
Có trái tim đã chứa nhiều vết xước
Vẫn âm thầm khao khát được rung lên
Có trái tim thật sự rất yếu mềm
Lại giả vờ gồng mình lên mạnh mẽ.
Có những người ta chưa bao giờ kể
Lại nhớ thương lặng lẽ đến cuối cùng
Có những người luôn miệng nói nhớ nhung
Nhưng thật ra trong lòng không rung động.
Có những người ta vẫn luôn hi vọng
Lại làm ta tuyệt vọng đến ê chề
Có những người ta chẳng hứa sẽ về
Lại một đời vẫn u mê chờ đợi.
“Một vạn lời nói, một vạn hành động, một vạn món quà từ người mình không yêu cũng không bằng một nụ cười, một cái xoa đầu cưng chiều của người mình yêu. Cảm động thì vẫn là cảm động, mà không yêu, thì vẫn cứ là không yêu.”

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...