
- Tôi chợt nhận ra, ai rồi cũng thế, trải qua bao đau thương với lưng chừng tuổi trẻ, mọi thứ rồi sẽ đổi khác, con người cũng dần chai sạn với nỗi đau mà người khác mang đến, không còn đau đáu xót xa khi đưa ánh mắt bi thương nhìn về quá khứ.
-VTL-
Đây là thế giới ảo của mình.Một thế giới không màu sắc, nhưng cũng có đủ vị mặn ngọt của cuộc sống.Ảo không phải là thật. Nhưng thật tạo nên ảo.Mình tin rằng chỉ cần chúng ta luôn thật lòng thì tình cảm sẽ không có giới hạn. Mạng ảo, bạn ảo. Nhưng chắc chắn tôi là thật....
Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét