Thứ Năm, 31 tháng 3, 2022


Dù là bạn bè, công việc, tình cảm hay bất kể thứ gì, hễ không thể làm mình hạnh phúc thì nên để nó ra đi. Chúng ta vẫn tưởng thời gian còn dài, nhưng đến khi ngoảnh lại đã thấy phung phí hết cả một thời cho những thứ không đâu…

{Tumblr su–su} 

Chủ động thì mất giá,

im lặng thì mất nhau

thế thoiii… 

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2022


 “Cái gọi là cuộc sống, chính là bạn học cách làm quen với lòng người ấm lạnh, học cách bình thản nhìn kẻ đến người đi…”

— Tửu Tửu dịch

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2022

[ 𝐒𝐤𝐲'𝐬 𝐭𝐨𝐩𝐢𝐜 ]


Trưởng thành là khi bạn không còn muốn biết lý do cho những sự ra đi. Điều duy nhất bạn muốn là được nói cảm ơn tới những người ở lại.

*Tổng hợp từ comment của fan trên fanpage Skybooks

1. Cuộc đời con người cũng chỉ giống 1 chuyến tàu mà thôi, kẻ đến người đi lườm lượm. Ai đến thì trân trọng mà ai đi thì cũng chẳng níu kéo. Duyên phận chỉ đến vậy mà thôi… (Mai Ngo)

2. Cảm ơn vì đã rời xa tôi, cảm ơn vì đã để tôi ở lại, cảm ơn vì đã giúp tôi nhìn thấu lòng người. Nhưng sau tất cả, tôi cũng đã trưởng thành! (Phuong Ng)

3. Dù có gì xảy ra vẫn có thể cùng nhau giải quyết được nhưng thay lòng và hết yêu thì bỏ đi 😌 (Phạm Huỳnh Nhân Ái)

4. Quá khứ là một cái gì đó dai dẳng, ám ảnh mãi
Không phải tự dưng người ta tự tạo cho mình một vỏ bọc đâu
Bởi sợ nếu như có ai đó xé rách vỏ bọc đó, thì lớp yếu đuối bên trong xuất hiện
Nhưng người xé lại không bảo vệ nó, cuối cùng làm cách nào lại có thể xây dựng một vỏ bọc mới đây. (Nhung Huỳnh)

5. Cô ấy nói: “Trân trọng cũng được, không cũng chẳng sao. Chỉ là khi bỏ lỡ thì sẽ không gặp lại!”
Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ. (Phan V Hung)

6. Nếu ko đủ quan trọng với họ thì nước mắt có rơi bao nhiêu, họ cũng mặc kệ mà. Hãy tự vui lên 😊 (Phương Seven)

7. Không ai có thể mang lại sự an tâm cho bản thân hơn chính mình ☺️ (Hiền Di)

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2022

"Làm sao để thoát khỏi cảnh: Không kỹ năng, không tiền, không nhà, công việc không có tương lai?"

"Làm sao để thoát khỏi cảnh: Không kỹ năng, không tiền, không nhà, công việc không có tương lai?"
Không phải ai cũng dễ dàng công thành danh toại, đường sự nghiệp thẳng như sống mũi Hyun Bin. Thế giới này cũng đầy rẫy những người đang mờ mịt khi nhìn về tương lai.

Xé nháp 2020, 2021 rồi đừng để bản thân chìm trong những suy nghĩ mông lung về mọi thứ xung quanh. Không khó gì để bắt gặp những chủ đề thường xuyên bắt gặp trên top trending như "Làm sao để thay đổi thực trạng không kỹ năng, không tiền, không nhà, tương lai cũng mịt mù?". Tất cả đều phải có bài của nó.

Thật may mắn khi người đưa ra câu hỏi này đặt "không có kỹ năng" lên đầu tiên, vì ít ra, người ấy cũng nhận ra rằng, kỹ năng là điều kiện quan trọng nhất để thay đổi được hiện trạng.

Không phải ai trên thế giới này cũng biết mình phải sống vì cái gì từ lúc vừa sinh ra. Tôi cũng đã gặp những người bạn đặc biệt yêu thích nghệ thuật, thiết kế, nấu ăn, hoặc chơi thể thao từ khi còn chớm bước vào môi trường trường học. Bên cạnh học chương trình chính khoá tại trường, gia đình chẳng ngại tiền bạc, bản thân họ không sợ vất vả, vẫn lựa chọn những lớp học tài năng tại các trung tâm phát triển. Chẳng khó gì để họ có thể lựa chọn những chuyên ngành đại học liên quan, khi ra trường họ chỉ tìm và làm công việc liên quan đến đam mê đó. Nhưng thật sự, trong số những người tôi biết, những người có cuộc đời giống một đường thẳng như vậy không vượt quá một chữ số.

Hầu hết mọi người đều không ngừng khám phá trong học tập và công việc, thông qua việc học hỏi để mở rộng tầm nhìn, cuối cùng họ cũng tìm ra được bản thân là người như thế nào, tài năng của mình đến đâu, từ đó có thể chọn được mục tiêu phù hợp với bản thân để làm việc chăm chỉ phục vụ cho định hướng đấy.

Đối với người chưa tìm được mục tiêu trong cuộc sống, không phải do họ không chăm chỉ, mà chính là vì họ không biết dùng sức của mình vào đâu.

Một người biết đặt những câu hỏi để làm sao có thể thoát khỏi thực tế như vậy, trước hết đã chứng tỏ rằng họ khao khát có một cuộc sống tốt đẹp hơn hàng vạn người cũng đang lún trong hiện trạng đấy nhưng chỉ vì ngại, vì sợ mà không dám tìm cách để thoát khỏi nó. Anh ấy giống như một người đang chuẩn bị đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, và hào hứng đến mức, muốn đến Thượng Hải sớm hơn bất kỳ người khác, nhưng nếu bạn không nói cho anh ấy biết nên đi lên phía Bắc hay đi xuống phía Nam thì làm thế nào có thể đến được. Dĩ nhiên, anh ấy có thể đi đến Thượng Hải nếu đi về phía Bắc, nhưng chẳng phải sẽ mất cả cuộc đời để đi cả một vòng trái đất sao.

Và nếu bạn nói với anh ấy rằng, hãy đi về phía Nam, thay vì đeo một chiếc mặt nạ trên mạng xã hội, khua môi múa mép chế nhạo "thật ngớ ngẩn, nếu muốn đi Thượng Hải, anh nên đi ngay lập tức, làm sao có thể đến đó mà không vất vả gì chứ, muốn ăn mà không muốn làm thì…", bạn thua rồi.

Mọi người sinh ra đều có những tài năng khác nhau. Nếu tính cách, tài năng của bạn thích hợp để trở thành một luật sư, nhưng bị buộc đi vào ngành lập trình, có thể bạn vẫn làm được tốt nhưng vẫn có cảm giác đi làm cũng chỉ để kiếm tiền, chứ thật khó để tận hưởng những niềm vui trong công việc.

Anh ấy giống như một người đang đi về phía Bắc để đến Thượng Hải vậy, cả đời này anh ấy chỉ bước đi trên một quãng đường xa hơn và vất vả hơn. Từ việc học đến việc kiếm tiền, mỗi bước đi của anh ấy sẽ khó khăn hơn những người khác. Sẽ mất cả tháng để học và viết những code đơn giản, vốn chỉ cần vài ngày là biết, và tiếp tục bị đồng nghiệp chê cười, quản lý để ý, và mỗi ngày lại tự cảm thấy bản thân kém cỏi thêm, tạo thành một vòng luẩn quẩn khó thể thoát ra.

Đúng vậy, nếu anh ta nỗ lực hơn cả bình thường, trong 20 đến 30 năm nữa sẽ có thể đứng vững trong giới lập trình, nhưng điều đó có nghĩa gì nữa không. Nếu từ đầu theo hướng luật sư và cố gắng, chỉ cần 5 năm đã có thể tạo được danh tiếng trong nghề.

Bạn rất may mắn đấy, sớm tìm được ra những gì bản thân mình phù hợp, tìm ra hướng đi đúng đắn và có một cuộc sống hạnh phúc nhờ làm việc chăm chỉ. Cũng đừng vậy mà có cớ quay sang cười nhạo một người chưa may mắn bằng bạn, nói rằng những rắc rối ngày hôm nay người đó gặp chính là do không làm việc chăm chỉ. Rõ ràng, trong lòng người ấy rối rắm hơn ai hết, khó chịu hơn ai hết, một câu nói vô tình đó chỉ đổ thêm dầu vào lửa chứ không thể giải quyết được vấn đề gì cả.

Vậy nên, ngay từ đầu, khi muốn học thêm kỹ năng, đừng nghĩ đến đống kiến thức ấy có hữu ích hay không, chỉ cần nó là kiến thức thì chắc chắn sẽ có ích. Khi bạn thấy kiến thức của một ngành nào đó có thể khiến bạn quên ăn, quên ngủ và nghĩ xem rằng có nên tiết kiệm tiền để đăng ký một khoá đào tạo bài bản rồi đi thi lấy chứng chỉ hay không, thì chúc mừng cuối cùng bạn đã tìm được đường đến Thượng Hải đúng đắn.
Theo PL&BĐ

14 THỦ THUẬT TÂM LÍ GIÚP BẠN NẮM THÓP NGƯỜI ĐỐI DIỆN



1. Bẻ khớp ngón tay: Ưa nói chuyện dễ nghe, logic nếu thích chuyện gì sẽ quyết tâm làm tới cùng
2. Khoanh hai tay trước ngực: Cảm thấy thiếu cảm giác an toàn và hơi e dè trước người đối diện.
3. Rung chân: Kiểu người có chính kiến, giữ kẽ trong giao tiếp
4. Hay vuốt tóc: Người có cá tính, chu đáo với mọi người
5. Đi đường hay quay đầu, ngó sau (nếu có người đi cùng): Để ý, tỉ mỉ, luôn suy nghĩ cho người khác
6. Hay cười: Vô tư thoải mái nhưng cũng có những lúc cô đơn, giấu kín trong lòng
7. Dễ chảy nước mắt khi cười: Nhạy cảm, xúc động, hay lo nghĩ linh tinh
8. Ăn nhai nhỏ nuốt kỹ không tạo ra tiếng động: Từ tốn, nhẹ nhàng và rất lịch sự cẩn thận trong mọi trường hợp
9. Khi nói chuyện hay cắn móng tay: Thẳng thắn, tính cách có phần nóng nảy
10. Khua chân múa tay khi nói chuyện: Làm việc dứt khoát, tự tin, hướng ngoại
11. Thường chống cằm: Hay suy tính mọi việc trước khi làm, nhẫn nại cao
12. Hay nhìn Đông nhìn Tây: Hướng ngoại, thích giao tiếp với mọi người
13. Chau mày thường xuyên: Khá hướng nội, làm việc chỉn chu nhưng nếu nóng vội dễ gắt gỏng, luống cuống, cực đoan
14. Thường cúi đầu xuống khi gặp người lạ: Hơi e dè nhút nhát, nhưng lòng dạ lương thiện nên dễ ngại ngần
"Có rất nhiều người đã từng thân thiết, từng trò chuyện thâu đêm suốt sáng, thậm chí chỉ coi nhau như người thương thật sự. Nhưng chỉ bẵng đi một thời gian, họ bỗng trở nên xa lạ mà chẳng cần một lí do nào cả.
Tôi gọi đó là "người đi ngang đời nhau". Đến bất chợt, dừng lại đôi phút, rồi ra đi cũng như cái cách mà họ đã đến, không để lại một lời nói hay một vết tích.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có đôi lần gặp những người như vậy, nhưng có lẽ, ta sẽ chẳng thể trách móc họ được. Bởi chính ta cũng đang là người đi ngang cuộc đời của một ai đó ngoài kia..."

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...