Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2020

 

1. Trong bận có nhàn

Nhà văn người Pháp Romain Rolland từng nói: "Gánh nặng lớn nhất trong cuộc sống không phải công việc, mà là sự vô vị."

Con người khi rảnh rỗi quá, không có việc gì để làm, tâm sẽ sinh ra rất nhiều tạp niệm, dễ suy nghĩ lung tung, rồi đánh mất đi chính mình giữa những lợi ích và mất mát.

Trong một cuốn sách mang tên "Thái Căn Đàm" có viết: "Nhân sinh thái nhàn, tắc biệt niệm thiết sinh."

Phương thức nhàn rỗi không đúng, cả ngày không có việc gì làm, sẽ buồn chán, khi buồn chán, con người ta dễ suy nghĩ lung tung, càng khiến bản thân rơi sâu hơn vào vòng xoáy của những vướng víu, phiền muộn.

Cổ nhân bảo rằng chỉ khi cái "tâm" thực sự được thoải mái, an tịnh, bình yên, đó mới là sự nhàn rỗi chất lượng cao.

Nhà tâm lý học người Mỹ gốc Hungary nổi tiếng, Mihaly Csikszentmihalyi từng đưa ra một khái niệm gọi là "tâm lưu", tức "dòng chảy" rằng: sự xuất hiện của dòng chảy tâm lý sẽ khiến con người ta cảm thấy hài lòng và thư thái tới cực hạn.

Khi "dòng chảy" được sản sinh, nó sẽ khiến con người ta hoàn toàn đắm chìm vào những chuyện mà mình đang làm, nội tâm cảm thấy thanh thản và bình yên, thậm chí quên mất thời gian và sự tồn tại của chính mình.
Vậy thì, "dòng chảy" này xuất hiện như nào?

Có một câu chuyện cười như này:

Có người tới thỉnh giáo một thiên tài như này: "Khi học toán xong thấy mệt thì cậu thường nghỉ ngơi, thư giãn bằng hoạt động nào?"

Thiên tài đáp: "Tớ chuyển sang làm văn."

Cười rồi, bạn sẽ ngộ ra được một đạo lý như này: nhàn rỗi, phải sinh ra từ trong sự bận rộn. Trong cái siêng năng, bạn tìm thấy được niềm vui, tìm thấy được đam mê, nhiệt huyết, thì đó cũng chính là sự hưởng thụ, sự nhàn rỗi. Sự nhàn rỗi có được thông qua bận rộn là thứ đáng quý nhất, cả cơ thể và tâm hồn đều cảm thấy an tịnh, thoải mái, lại càng đáng quý hơn.

2. Trong khó có dễ

Cuộc sống luôn tồn tại những câu chuyện rất khó để nói ra thành lời, cứ như vậy, chúng ở lại trong tim, rồi dần dần biến thành một khúc ca. Con người chính là như vậy, chưa có được thì không ngừng lao đầu vào, mất đi rồi mới học được cách trân trọng. Cái gọi là được mất, duyên phận, phong cảnh, trạm dừng chân, tất cả đều dần dần tan biến trong khói bụi nhân gian. Mặc dù có rất nhiều thứ khó có thể buông bỏ, nhưng, những thứ không thuộc về mình, sớm muộn gì cũng sẽ rời xa.

Đời người, được định sẵn là sẽ phải trải qua rất nhiều chuyện. Trên con đường hồng trần, có những tiếng cười sảng khoái, có những giọt nước mắt tủi thân, có sự ngốc nghếch kiên trì, có sự vỡ òa khi thành công, có những bài học nhớ đời khi thất bại, mỗi một trải nghiệm đều vô cùng quý giá.

Một con ngõ nhỏ nọ, thường xuyên có rất nhiều gánh hàng rong đi ngang qua, trong đó có một ông lão rất được lũ trẻ yêu thích.

Bởi lẽ mỗi lần ra ngoài với chai dầu đều là chúng sẽ được chứng kiến kĩ thuật đổ dầu điêu luyện của ông.

Ông múc một thìa dầu, mắt nhìn vào miệng chai, chiếc thìa hơi nghiêng, dầu trong thìa ngay lập tức biến thành một dòng chảy màu vàng, chảy thẳng vào chai, không hề rớt một giọt nào ra ngoài.

Một đứa trẻ không nhịn được hỏi ông lão: "Vì sao ông có thể nhẹ nhàng rót dầu vào chai mà không đổ một giọt nào vậy ạ?"

Ông lão cười cười đáp: "Trong khó có dễ cháu ạ, khi mới bắt đầu, ông cũng từng làm đổ rất nhiều dầu ra bên ngoài. Vạn sự khởi đầu nan, nhưng nếu cháu luyện tập trong một thời gian dài rồi, mọi thứ sẽ tự nhiên trở nên dễ dàng, thuần thục thôi."

"Hiệu ứng bánh đà" trong tâm lý học của nhà tư vấn nổi tiếng Jim Collins cũng giải thích rất rõ điều này.

Để bánh xe chuyển động, ban đầu bạn phải dùng rất nhiều lực để đẩy rất nhiều lần, cho đến khi đạt đến một điểm giới hạn nhất định, trọng lực và động lượng của bánh đà sẽ trở thành một phần của lực đẩy.
Lúc này, bánh đà có thể chuyển động nhanh chóng mà không cần tốn nhiều sức.

Khó khăn của mỗi sự việc thực ra đều là món quà của cuộc sống, vượt qua được bao nhiêu khó khăn, bạn sẽ tới được bấy nhiêu bến bờ thoải mái và vui vẻ.

"Cái khó ló cái khôn", gặp khó khăn, cần phải hiểu rằng "dễ từ khó mà ra" rồi điều chỉnh tốt tâm thái.

Trước tiên cứ làm đã, rồi khắc phục, rồi giải quyết, có lẽ bước đầu tiên sẽ rất khó khăn, bước thứ hai còn khó khăn hơn, nhưng cứ đi rồi lại đi, dần dần bạn sẽ phát hiện ra rằng "à thì ra cũng không khó như mình tưởng tượng", bởi lẽ chân khi đã quen đường rồi, đường tự nhiên sẽ êm ái dễ đi hơn.

3. Trong cho có nhận

Một thanh niên đang trên đường đi du lịch, tới một con suối nọ, cậu thấy một bà lão đang loay hoay không biết qua suối kiểu gì. Cậu thanh niên khi ấy dù đã khá mệt nhưng vẫn cố gắng giúp bà lao qua suối. Kết quả sau khi qua suối, bà lão không nói không rằng một câu nào liền bỏ đi.

Chàng thanh niên hoang mang, cậu thấy mình đúng là "vác tù và hàng tổng", đến một câu "cảm ơn" cũng chẳng được nghe.

Nào ngờ đâu, vài tiếng sau, khi cậu đang mệt tới không muốn bước đi nữa thì có một chàng trai cưỡi ngựa chạy với theo cậu.

Chàng trai cảm ơn cậu thanh niên vì đã giúp bà của cậu ấy, bà chàng trai dặn mang chút đồ tới cho cậu thanh niên. Nói xong, chàng trai lấy ra lương khô và đưa con ngựa của mình cho cậu thanh niên.

Bạn xem, thế gian này, không tồn tại cái gọi là "mất đi thực sự". Cho đi rồi sẽ được nhận lại, lòng tốt của bạn sẽ không thực sự mất đi, tương tự, có được cũng ắt sẽ có mất. Được thì thản nhiên, mất thì cũng bình thản, vậy là đủ.

Bất kể bạn có gặp ai, đó đều là đúng người; bất kể chuyện gì có xảy ra, đó đều là chuyện nên xảy ra; bất kể sự việc bắt đầu khi nào, đó đều là đúng thời điểm; cái đã qua thì cũng đã qua.

Đời người là một hàng trình du lịch, thứ bạn gặp được đều là phong cảnh. Dù có đau khổ, nó cũng chỉ là quá trình, cứ không ngừng tiến về phía trước, tràn đầy hi vọng vào tương lai, cho tới khi gặp được ánh cầu vồng sáng rực thì thôi.

Nếu chuyện không được như ý, hãy tin rằng ông Trời muốn dành cho bạn một sự sắp đặt khác; những thứ mất đi, rồi sẽ quay trở về bên bạn, chỉ là bằng một phương thức khác mà thôi.

Theo Doanh nghiệp và Tiếp thị

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2020

 Người ta nói tình yêu đẹp nhất khi gặp đúng người đúng thời điểm...
Ừ thì cũng đúng, nhưng mà mình lại nghĩ, tình cảm đẹp nhất, chính là gặp được một người, dù có đi qua bao gian khó, mệt mỏi... vẫn không rời bỏ mình mà đi.
Mình từng may mắn gặp được một người cưng chiều và yêu thương mình hết mực. Dù mình hay cáu gắt, chửi mắng, tính cách thì ương bướng, khó chiều... thế mà anh vẫn luôn chấp nhận và chịu đựng mình. Ở bên cạnh, bao dung cả những thói xấu của mình, yêu hết những khuyết điểm mà mình có. Ở bên cạnh, không bao giờ rời đi.
Nếu yêu, hãy chọn một người thực sự chấp nhận được chính con người thật của bạn, cùng bạn vượt qua mọi khó khăn, trân trọng và bao dung nhau. Có vậy dù cuộc đời giông bão vẫn có thể trở nên dịu dàng.
“ Một người hiểu em, nhưng chưa chắc đã yêu em thật lòng. Nhưng một người có thể chịu được tính em, từ đầu đến cuối, thì chắc chắn là thương em rất nhiều “
Đông này lạnh lắm, bạn tìm được ai như vậy chưa?
-------
Ảnh: langtusogian

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2020

Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông.

Không lấy được nhau thời trẻ ta sẽ lấy nhau lúc góa bụa về già. 

- Tiễn dặn người yêu -

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2020

Làm gì khi thấy bản thân lạc lối?

 


Nếu bạn đang thấy bản thân lạc lối, việc đầu tiên cần làm đó là: hãy dừng tất cả các công việc hiện tại lại.

Tốt nhất là nên nghỉ làm vài ngày, đừng đi chơi với ai cả, cũng đừng tham gia vào những hoạt động mà bạn đang tham gia hàng ngày – hãy đơn giản là kiếm cho mình một nơi riêng tư thôi.
Thay vì cứ tiếp tục chạy theo những gì làm cho bản thân mình mệt mỏi lâu nay, bạn nên ngồi lại thay đổi những gì mình đang làm để đặt mình vào con đường đúng hơn.
Bạn hãy thử tắt hiện điện thoại laptop, tránh xa những thứ có điện (nghiêm túc đó), tìm một chỗ yên tĩnh và bắt đầu nghĩ về cuộc đời mình xem.
Vấn đề là chúng ta quá bận bịu đến nỗi, chúng ta chẳng bao giờ có thời gian để nghĩ về sứ mệnh của cuộc đời mình.
Nếu bạn đang cảm thấy lạc lối ở thời điểm này, không có nghĩa là bạn sẽ lạc lối cả đời.
Lạc lối không có nghĩa là bạn đang đi sai đường, chỉ là bạn chưa chịu nhìn vào bản đồ cuộc đời của mình thôi.
Sự thật là, bạn thừa biết mình đang muốn cái gì.
Bạn biết mình thích chơi môn thể thao nào, bạn biết thừa mình thích cái gì, bạn cũng biết mình muốn và không muốn làm gì ở đời nữa.
Nhưng biết rồi mà bạn không dám ra quyết định, vì bạn sợ nó khó quá.
Nếu bạn cũng đang lạc lối với những lựa chọn của bản thân mình, dưới đây là một số câu hỏi bạn có thể cân nhắc để hỏi bản thân:
1. Mình đang đứng ở đâu? Trước tiên phải xem xuất phát điểm của mình ở đâu trước đã.
a. Bạn có thích cuộc sống hiện tại không? Tại sao có, tại sao không?
b. Bạn đang sống ở đâu? Bạn làm gì mỗi ngày? Bạn có trách nhiệm với ai không?
c. Nơi bạn ở hiện tại có phải nơi bạn muốn ở không?
d. Nếu câu trả lời là không, bạn muốn ở đâu?
Bạn có thể muốn rất nhiều thứ, nhưng đừng tham lam quá.
Hãy chọn ra một mục tiêu và bắt đầu từ cái nhỏ nhất thôi.
Đừng vội lo lắng về kết quả mục tiêu vội, vì để hoàn thành mục tiêu ta cần phải trải qua một chặng đường dài.
Việc của bạn là hãy tính từng bước nhỏ thôi.
-----------------------------------------------

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2020

Bạn tôi



Bạn tôi: Hát hay, đàn tốt, hiền lành, học giỏi từ phổ thông, được nhiều gái theo nhất lớp. Ra trường với tấm bằng ưu tú, bạn dễ dàng xin vào 1 công ty lớn, lương gần 1000 usd mỗi tháng.

Bạn lấy 1 cô vợ gia đình gia giáo, đi du học về, cũng có 1 công việc ổn định trong 1 doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài.
Cuộc đời bạn cứ như 1 bài thơ, mọi thứ cứ như đã được định hình, viết ra thật êm đẹp trên giấy trắng.
Bạn Tôi: Xăm trổ kín người, ăn nói bỗ bã. Cả thời trai trẻ ham chơi không chịu học hành, đua đòi băng đảng, đi trại cải tạo vài năm về thấy ba mẹ tiều tụy, héo mòn vì lo lắng cho con. Bạn thay đổi hẳn từ đó, vay mươn vài trăm triệu làm vốn mở cầm đồ, buôn bán xe cộ.
Đến giờ, bạn tôi, thu nhập 3 tỷ 1 năm, vẫn giản dị, thô lỗ như ngày nào.
Bạn lấy 1 cô vợ dáng dấp tiểu thư đỏng đảnh, cũng dân chơi khét tiếng một thời, về đẻ liền lúc 2 đứa con gái.
Sau bao năm đằng đẵng, chúng tôi mới có dịp ngồi lại với nhau. Sau cuộc nhậu tàn canh, khói lẩu nhoè mắt kính, người bạn tài hoa tâm sự:
"Vợ chồng lấy nhau được 3 năm, thì thời gian thực sự ở với nhau chắc chẳng được mấy tháng. 2 người đều có học, cái Tôi cá nhân cao, chẳng mấy khi đồng quan điểm, còn cãi vã thì là liên miên. Chính thế mà mấy năm ròng chẳng có với nhau được mụn con. Cô ấy bỏ đi với thằng sếp Tây nửa tháng nay rồi, đơn ly dị vứt nhà chờ tớ về kí".
Bạn tôi chua chát nốc cạn chén rượu, giọng vẫn bình thản như kể về 1 câu chuyện đời đã phôi pha...
Tiếng chuông điện thoại reo, người bạn xăm trổ của tôi nhấc máy. Trên màn hình facetime Iphone, cô vợ xinh xắn, trong bộ quần áo ngủ xộc xệch hét toáng trên voice:
"Anh... Anh đi đâu lâu về thế, anh muốn em chết đói phải hônggg, con về ngoại rồi . Anh về nấu cơm cho em ăn".
Bạn tôi cười hềnh hệch: " Ok vợ yêu"
Rồi gãi đầu gãi tai với bọn tôi:
"Xin lỗi bọn mày, lần khác ngồi tiếp nhé, tao phải về không Hổ cái ở nhà đói nó lại đòi ăn thịt tao".
Bạn tôi ,ngoài xã hội đầu đội trời chân đạp đất, về đến nhà vẫn giặt quần là áo, nấu cơm cho vợ con ^^
Thế đấy. Cuộc đời thằng đàn ông cứ như 1 con thuyền giăng buồm ra biển lớn. Trời êm biển đẹp thì không sao, nhưng nếu mưa bão thét gào thì mọi bản đồ, mọi đường lối, hay sách vở đều trở nên vô nghĩa. Lúc đó chỉ biết dựa vào Niềm Tin và Bản Lĩnh thực sự của mình .
Đàn ông lấy vợ cũng vậy thôi. Đã là duyên phận cuộc đời thì chẳng có chuẩn mực, định kiến nào là chính xác cả. Lấy vợ thì phải xác định bảo bọc, thương yêu cô ấy cả đời. Dù miệng lưỡi con người lúc đúng lúc sai, hãy cứ tin vào tình yêu của bạn. Cả thiên hạ có thể không vừa lòng với cuộc hôn nhân của bạn, nhưng đâu có ai được ôm ấp vợ bạn mỗi sáng bình minh?
Đừng bao giờ tranh cãi với người phụ nữ của đời mình. Ở ngoài là con cá mập, về nhà mình cứ là cá con thôi.
Đàn ông - đến người mình yêu còn chẳng bao dung nổi, tư cách gì mà vùng vẫy biển khơi?
-sưu tầm-
Nhà thì phải có nóc, các ông nhỡ?! :v

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

Trung Thu ngày càng chán (?)



Trung thu hồi bé của tôi vui lắm, ăn cơm thật sớm chạy đi rước đèn cùng cả xóm. Hồi đó đâu có nhiều đèn đẹp, nghèo thì lấy hộp xà phòng đục lỗ, giàu hơn thì có chiếc đèn tàu, đèn ông sao... đứa nào giàu hẳn thì có cả gậy như ý, kiếm, đao hồng hồng xanh xanh...


Xong rồi có xóm thì tổ chức phá cỗ, nếu không về nhà cùng bố mẹ, ông bà. Mâm cỗ cũng giản đơn với bánh dẻo, bánh nướng, chó bưởi, chuối, hồng...

Ký ức ngày bé đón Trung Thu cùng gia đình là kí ức vẹn nguyên, mãi chẳng phai mờ như thế đấy. Lớn lên cuộc sống đầy đủ hơn, với nhà hàng, bánh xịn, múa lân, múa rồng... Nhưng ơ kìa, cảm xúc cứ rơi đâu mất???

Không, không phải Trung thu giờ nhạt nhoà hơn mà do chúng ta đã không còn cảm giác háo hức đợi chờ, có người coi Trung thu là gánh nặng quà cáp, biếu xén... thời vô tư hồn nhiên đi rước đèn quanh xóm đã trôi qua lâu rồi.

Nhưng nhắc tới Trung thu, ai trong chúng ta cũng có một chút gì bồi hồi, một kỉ niệm nho nhỏ trong tim về thời ấu thơ vô tư đến vậy.

Nếu muốn biết Trung thu có thật sự còn vui không, đừng cứ ngồi đó mà hỏi bản thân mình. Hãy hỏi em bé đang tung tăng đi mua đồ trên phố cùng ba mẹ, hãy hỏi những người già sắp sửa đón con về vui Tết đoàn viên. Trung thu vẫn vậy, vẫn vui lắm. Cái niềm vui ấy chỉ chuyển từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ cách cảm nhận này sang cách cảm nhận khác mà thôi.

Còn bạn...Trung thu này bạn có về nhà không ?

Ảnh: Thiên Phúc
#namplusvn

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2020

 


Sau một trận cãi vả cô vợ lên giường nằm trùm chăn khóc, anh chồng bỏ đi khỏi nhà không một lời an ủi, cô vợ càng nghĩ càng khóc to hơn, khóc vì sự vô tâm, thờ ơ của chồng.


Sau đó điện thoại cô có tin nhắn
Ck: Ăn bánh bao nhé
Vk: * Giận không thèm rep *
Ck: Món thích ăn nhất mà không ăn à
Vk: * không nói gì *
Ck: Không nói gì là ăn nhé, uống trà tắc nữa k
Vk: * vẫn không nói gì *
Ck: Thêm trân châu trắng chứ gì
Một lát sau người chồng về 1 tay xách đồ ăn, 1 tay xách trà sữa, rồi vào phòng đưa trà sữa cho vợ, sau lăn vào bếp nấu ăn.

Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là lấy được một người không bỏ mặc bạn, không bỏ bạn mà đi sau những trận cãi vả. Cuộc sống đôi khi sẽ có những bất đồng, những lúc giận hờn cãi nhau, nhưng người vẫn luôn bên cạnh bạn sau những lúc giận hờn cãi nhau đấy mới là người đáng để bạn yêu thương trân trọng.

Ảnh: Kim Ngân
#namplusvn 
Ẩn bớt

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...