Thứ Tư, 1 tháng 5, 2019



Tôi nhớ nhất là ánh mắt khi cô nhìn tôi rồi cười tươi rói, nó đẹp như kiểu một buổi sáng bạn đứng ở lan can vươn vai hít thở không khí trong lành và nhìn thấy bầu trời nắng đẹp. Ánh mắt luôn như một kiểu bày tỏ cảm xúc khi người ta yêu nhau. Đôi khi có nhiều lúc lời nói không thật sự hữu dụng, ta dùng ánh mắt để nói cho nhau biết những gì ta muốn, những gì ta mong chờ từ đối phương.
Có biết bao nhiêu ánh mắt mà ta chạm phải mỗi ngày, nhưng như một thói quen được lập trình sẵn, con tim ta chọn để nhớ những ánh mắt nhìn ta sâu lặng nhất. Cũng bởi thế, khi ta yêu một ai đó, ta nhìn họ mỗi ngày, mỗi lúc ta có thể rồi dần dần ánh mắt ta cũng để lại một dấu hỏi trong tim họ; Kẻ may mắn là người tìm được câu trả lời.
Những người đi ngang đời nhau đều để lại những ánh mắt, chỉ là ta nên lựa chọn cất lấy hay thả trôi.
– I’m Nepp

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

Câu nói nào đã vực dậy ý chí trong bạn?


1. Gầy thì mặc gì cũng đẹp.

2. Thầy giáo dạy văn nói: “Triệu Mặc Sênh dù có ngốc thế nào thì ít nhất cũng đã thi đỗ vào trường ĐH danh tiếng, mới có thể gặp được Hà Dĩ Thâm.”

3. Lúc mày ngồi nghịch điện thoại, chơi máy tính, tình địch của mày đang học bài chăm chỉ.

4. Em gái, nếu em không chịu cố gắng, 1 năm sau em vẫn sẽ là em như lúc này, chỉ là già thêm 1 tuổi.

5. “Nhất định sẽ có người thắng, thì tại sao người đó không thể là tôi?”

6. “Bây giờ không cố gắng, thì sau này ngay cả áo cưới cũng phải đi thuê!”

7. “Người mà bạn thích ưu tú đến vậy, bạn có thể cam tâm lười biếng sao?”

8. Ngay cả gương mà mày còn dám soi thì còn việc gì trên thế giới này có thể làm khó mày được nữa.

9. Bố mẹ nuôi bạn hơn 20 năm trời, không phải để bạn vì một đứa con trai mà đòi sống đòi chết.

10. Nếu bạn thành công, ngay cả bạn nói dóc cũng thành nói thật. Nếu bạn thất bại, mọi lời nói thật cũng chỉ như nói dóc. Đừng tùy tiện phơi bày vết thương của mình cho người khác xem, vì giữa xã hội này, bạn sẽ không phân rõ người nào sẽ là người bôi thuốc cho bạn, người nào sẽ xát muối vào nó... Có thể khóc, có thể hận, nhưng không thể không mạnh mẽ! Vì phía sau bạn còn cả một đám người đang chờ cơ hội chế giễu bạn!!!

11. Mọi đau khổ của con người đều là sự cười nhạo cho chính sự bất lực của bản thân.

12. Có lẽ bạn cho rằng một buổi tối bạn học được 50 từ mới đã là giỏi, mà không biết người ta đã qua hết cấp này tới cấp khác. Có lẽ bạn cho rằng mỗi ngày bạn phải đi làm 8 tiếng đã là mệt mỏi muốn chết, mà không biết rằng có những người phải làm hai công việc từ sáng sớm tới đêm khuya. Thế giới này chưa bao giờ thiếu người biết cố gắng, chỉ thiếu người có thể kiên trì tới cùng.

13. Phía sau tôi không có lấy một người, sao tôi dám ngã xuống.

14. Những người xinh đẹp hơn bạn còn cố gắng nhiều hơn bạn.

15. “Chuyện tiếc nuối nhất không phải là thất bại, mà là vốn dĩ có thể làm được, lại không chịu cố gắng.”

16. Đời người chỉ có 900 tháng thôi.

17. Đừng chắp tay dâng thế giới cho người mà bạn khinh thường.

18. Tôi không dám nghỉ ngơi, vì tôi không có tiền gửi ngân hàng. Tôi không dám kêu mệt, vì tôi còn chưa làm ra được thành tựu gì. Tôi không dám nghỉ ngơi, vì tôi còn phải sống. Tôi có thể từ bỏ việc lựa chọn, nhưng tôi không thể chọn cách từ bỏ. Vậy nên, kiên cường, đấu tranh là lựa chọn duy nhất của tôi.

19. Nếu bạn không cố gắng, người khác muốn kéo tay bạn lên cũng chẳng biết tay bạn đang ở chỗ nào.

20. Không chết được thì phải sống, đã sống thì phải sống cho ra hồn người!

21. Hôm nay bạn đọc sách, ngày sau sẽ đếm tiền.

22. Vấp ngã mà còn không chịu đứng lên, tính đợi người ta giẫm đạp lên hay sao?

23. Nếu không thể làm ba mẹ tự hào, vậy hãy để họ bớt lo lắng đi cũng được.

24. Đừng chọn sống an nhàn vào những năm tháng còn có thể chịu khổ được.

25. “Như mày sao gọi là thất tình? Chẳng qua chỉ là đem cái chân giò cho con chó ven đường ăn, kết quả nó cũng chẳng theo mày về nhà, mày tiếc là tiếc cái chân giò kia thôi.”

26. Nếu bạn muốn một cuộc sống bình thường, vậy bạn sẽ gặp phải những ngăn trở bình thường. Nếu bạn muốn sống một cuộc sống tốt nhất, vậy bạn nhất định sẽ gặp phải những khó khăn lớn nhất. Thế giới này rất công bằng, bạn muốn thứ tốt nhất, vậy phải chấp nhận những vết thương đau nhất. Nếu có thể vượt qua, bạn thắng; nếu không thể, vậy hãy ngoan ngoãn lui về làm một người bình thường đi! Cái gọi là thành công, không phải là nhìn xem bạn thông minh bao nhiêu mà là bạn có thể mỉm cười vượt khó những cửa ải khó khăn hay không.

27. Khi bạn tuyệt vọng, cũng đồng nghĩa với việc bạn đã tới rất gần với hy vọng.

Nguồn: Weibo
Dịch: Yingie, Tửu Tửu
Share: truyen.nguoc 

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2019


❝Làm gì có chuyện ai đó rời bỏ ta đi vì họ cao thượng, muốn mang cho ta một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đó chỉ là lời biện hộ cho một tình yêu chưa chín, bởi nếu đủ yêu thì chẳng điều gì cản nổi. Và cuộc sống tốt đẹp nhất chính là được sống bên người mình yêu, trọn đời…❞
¨)
¸.•´¸.•*´¨) ¸.•*¨)
(¸.•´ (¸.•` ¤ Không lời nhạc


"Đôi khi, việc cố làm rõ tình cảm của bạn với ai đó là tình yêu hay chỉ là cơn say nắng bất chợt thực ra là không cần thiết. Bởi lẽ, đáp án bạn tìm được có là gì đi nữa thì người họ yêu cũng không phải bạn."


Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế?
Để cuối con đường anh kịp nhận ra em
Em ào tới chợt xôn xao lá đổ
Xoá nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm..
Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
Và con đường lại xao xác gió heo may
Em hôn anh đắm say như gió
Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu..
68734a2596b7b7890bae4c62c538d6de.gif
"Làm người vốn dĩ không cần đến một trái tim bằng pha lê. Người ta không trả lời tin nhắn liền cảm thấy phải chăng bản thân đã làm sai, bị người đáp lại một tiếng "Ừ" liền cảm thấy đối phương chính là không quan tâm đến bạn. Trái tim pha lê ấy, vì mẫn cảm mà suy nghĩ quá nhiều, bất cứ điều gì cũng đều đem ra nghĩ theo hướng xấu, bất cứ điều gì cũng đều phản ứng quá lên. Hà cớ gì phải làm hại bản thân như thế?"
Cre: Weibo
Trans: Rainie Nguyen
#skybooks


Sài Gòn này tôi có một người dưng xa lạ.
Suốt một đời chỉ dám gọi nhau bằng một chữ Thương…
Ngày đó, là tôi có cảm tình với người ta trước. Bởi vóc dáng, bởi khuôn mặt. Bởi nụ cười, bởi giọng nói. Bởi tính tình, bởi sở thích… Hết thảy đều khiến tôi đắm say. Kể cả cái cách mà họ đau vì một người, cũng khiến tôi bao lần ước ao mình sẽ được họ đặt vào lòng như vậy. Khi ấy, chắc chắn tôi sẽ không khiến họ phải xót xa như thế đâu, mà sẽ làm họ thật hạnh phúc, thật hạnh phúc. Tôi nghĩ thế.
Nhưng dường như điều đó sẽ mãi không bao giờ xảy ra. Ngay từ lần đầu tiên đặt chân vào thế giới của họ, tôi đã biết chính mình sẽ là nhiều phen điêu đứng, vất vả trước. Xung quanh họ là tầng tầng lớp lớp những hàng rào ngăn cách. Trên một lớp lại giăng thêm một mớ sợi kẽm gai. Tôi cứ đi, cứ đi, mặc cho tay chân mình dần trầy xước những lằn ngang dọc. Cho đến khi bước được đến lớp cuối cùng, thật gần, thật sát bên họ rồi, tôi mới lần nữa khẳng định: Nơi họ tồn tại là nơi tôi chẳng thể nào thuộc về. Tim họ rõ ràng tôi nhìn thấy đấy, nhưng càng cố chạm vào, sẽ càng rỉ máu tim mình.
Đó là khi mà người bảo, chỉ riêng tôi là người thấu hiểu người. Có những điều, có những chuyện, người chỉ tâm sự với mình tôi thôi. Điều mong muốn duy nhất của người là có thể hoài hoài cùng tôi vui đùa, tán gẫn. Cùng lê la khắp các hàng quán ăn vặt, các ngõ ngách, đường khuya của Sài Gòn.
Và đó là khi mà người nói, người thương tôi lắm, hỏi tôi có thương người không, kèm theo cái nắm tay siết nhẹ, và cái ôm ấm nồng, nhưng hai ba hôm sau vẫn có thể đường hoàng mà nắm tay, mà ấp ôm một kẻ khác, tôi tận mắt nhìn, nhưng chẳng thể nào mở miệng trách than.
Giữa Sài Gòn này, tôi có một người dưng xa lạ như thế.
Suốt một đời, tôi thương họ nhiều hơn một chữ Thương.
Suốt một đời, chỉ dám mong họ mãi thương tôi đủ bằng một chữ Thương.

Hạ Vũ

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...