Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017

13895364_1050209325076203_21224453685992_2n634rcdbikt3.jpg
Có những ngày, người ta cảm thấy mình sao chẳng còn nhiều cảm xúc đến thế. Cứ lẳng lặng, một ít buồn, cũng một chút vui. Không hoàn toàn đau khổ, nhưng cũng không hạnh phúc, không có tiếng cười. Chỉ có điều gì trĩu nặng trong lòng, một vài thứ đè nặng trên vai, đầy chán nản, mệt mỏi…
Có những ngày, sau khi chìm trong rất nhiều nỗi thất vọng, kéo đến cả tuyệt vọng, người ta chẳng còn nôn nóng, chẳng còn muốn tin tưởng vào điều gì nữa cả. Chỉ tiếp tục tàn tàn cố gắng, làm những điều cần làm, có thể làm. Thất bại, điều không mong muốn đến, cũng dằn vặt nữa. Buông xuôi…
Có những ngày như thế, người ta chỉ có một mình, chẳng ai bên cạnh, chẳng ai thấu hiểu để xoa dịu những nỗi trống rỗng, vỗ về những tổn thương. Chỉ có một mình, ngột ngạt quá thì tự chạy đi đâu đó, vứt quăng tất cả, rồi một mình trở về. Tự nhủ lòng phải thật mạnh mẽ.
Có những ngày, họ là cô độc như thế đấy. Chẳng muốn cứ mong nhớ ai, chẳng muốn chờ ai nữa.
Cô độc đầy cô đơn…

-Hạ Vũ-

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

Người Sài Gòn Chính Gốc

20140311-000835.jpg

Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.

Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. Ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán mà bụng vẫn trống không. Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. Kêu thêm dĩa nữa thì không dám vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia… Ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. Thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá. Vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ.
Khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thi thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. Không biết tiền mang theo có đủ để trả không.
Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại. Thôi, tính hai dĩa cơm thôi. Phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn chị không tính. Ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu.
Chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.
Cuộc sống không thẳng tắp. Bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. Cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô. Mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. Lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. Thế nhưng vẫn ráng vì trong túi không còn tiền. Chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: Xích lô!
Luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi: Anh chị đi đâu?
– Cho ra bến xe Miền Tây. Nhiêu?
Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, biết bến xe Miền Tây đâu mà cho giá. Thôi đành chơi trò may rủi: Dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. Tới đó cho nhiêu thì cho.
Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên. Người con trai nói: 15 đồng mọi khi vẫn đi. Cứ chạy đi tui chỉ đường.
Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng: Em mới chạy xe, đi xa không nổi. Anh chị thông cảm đi xe khác giùm.
Ai ngờ người con trai ngoái đầu lại: Tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. Thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. Đưa xe đây tui đạp cho. Tui cũng từng đạp xích lô mà!
Thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền. Không phải 15 đồng mà tới 20 đồng.
Chắc cũng chỉ có người Sài Gòn mới khoáng đạt như vậy!
Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. Già trẻ lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. Có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm. Có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. Đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất Sài Gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười. Như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây: “Bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. Hỏi hoài mệt quá!”
Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. Đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không. Với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.
Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí. Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn.
Có người đã phát hiện, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn.


Tôi có những người bạn để đi chơi, để đi mua sắm, để đi ăn cùng nhau, để tán gẫu những câu chuyện phù phiếm, nhưng tôi có những nỗi buồn không biết kể cùng ai.
Tôi có những người bạn chơi với nhau rất lâu, biết về nhau rất rõ, nhưng tôi vẫn đi du lịch một mình khi chán, đọc sách một mình khi cô đơn và viết nhật ký để động viên chính mình khi thất vọng.
Tôi có những người bạn đi cùng tôi những năm tháng tuổi trẻ, nồng nhiệt, vô tư, tràn đầy sức sống, sục sôi những nhiệt huyết, lấp lánh những ước mơ, nhưng trong danh bạ rất dài, có những số điện thoại mãi mãi chỉ là những dãy số im lìm.
Tôi có những người bạn đã từng là đồng nghiệp thân thiết, từng kinh qua mọi thử thách - sống chết vì “deadline”, chẳng nề hà chia nhau mẩu bánh mì cỏn con chống đói, nhưng chỉ cần thành công - ngay lập tức, tất cả chỉ còn là kỷ niệm.
Tôi có một người để yêu, những người bạn để thương, những mối quan hệ để làm việc, nhưng tôi - vẫn - chỉ - là - người - cô - đơn - với - hạnh - phúc - một mình!
Và, có khi nào bạn nhận ra rằng, bạn cũng đang thế?
Chúng ta rồi sẽ đến một ngày phải hiểu, thay vì kết nối những mối quan hệ hời hợt, nên trân trọng những mối quan hệ lâu năm. Trưởng thành là ít than vãn, trưởng thành là chọn đối đầu, trưởng thành là biết lắng nghe, trưởng thành là sống lặng lẽ. Trưởng thành, là sống chỉ đủ cho mình, cho những người mình yêu, thế thôi… Còn lại thì cứ như mây trời, lang bạt qua đời nhau, đã từng vui, đã từng buồn rồi mỗi người đôi ngả.
Năm tháng đã qua ấy, gọi tên là thanh xuân.


* Có người bảo, tình bạn giống như chén trà. Tất cả những gì xấu xí, vẩn đục nhất đều lắng xuống phía dưới. Chỉ khi người ta uống gần cạn, mới phát hiện ra. Nhưng người dưng thì sẽ hất đổ đi, như cái duyên tình bạn chỉ là sự hời hợt qua đường thôi. Còn người quan tâm sẽ tiếp tục nhấp môi cái vị đắng của chén trà gần cạn ấy. Đó là người bạn thật sự.
Hôm nay, pha một tách trà. Vẫn là cái thói quen không bỏ trà vào ấm, bốc một vốc trà bỏ vào ly, chế thêm ít nước sôi và đổ đi cái nước đầu đấy, đến nước thứ hai, trà xanh mượt và tỏa hương thơm, những cánh trà vụn nở bung xòe như bông hoa hướng dương bừng sáng dưới ánh mặt trời. Chọn đĩa nhạc Trịnh, trà ngon thì phải có nhạc hay, như một người bạn tri âm, không cần nói mà vẫn hiểu nhiều, vậy thôi. 
Lúc tách trà đạt đến vị ngon nhất, điện thoại đổ chuông, và khi trở lại, trên bàn, tách trà đã nguội lạnh. Trà nguội như lòng nguội. Người đi trà lạnh, hết tình trà tan. 
Chợt nghĩ, cuộc đời có nhiều cơ hội, người ta gặp gỡ nhau đúng lúc thích hợp thì trà ngon, bạn hiền. Còn nếu đánh mất rồi thì trà dù ngon, nhưng đã nguội, cũng chỉ là tách trà đổ đi.Huống hồ chi, dưới đáy nó, là cả một đống những vụn trà, xấu xí đã lắng lại, khi đã nguội lại càng nổi thêm cái vị đắng chát… *

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

❝ Miệng nói yêu nhưng tuyệt nhiên chẳng có lấy hành động thực tế nào, thì cũng giống như kẻ nói yêu hoa mà chẳng bao giờ tưới nước. Yêu vốn dĩ là một động từ, và hành động mới là minh chứng rõ ràng nhất...❞

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

LÀM SAO NÓI CHUYỆN BỚT "NHẠT"



Cũng lâu không gặp, hôm bữa tôi nhắn tin hỏi thăm bà chị mình:
- Chị ơi, chị đang ở đâu?
- Công ty
Định nhắn hỏi thăm thêm vài câu nữa tự nhiên nghe bả trả lời cụt ngủn cái mất hứng luôn.
Bà chị tôi là vậy, lần khác bả "mét xịt":
- Em lấy cho chị khoảng 10 vé đi xem So You Think You Can Dance được không?
- Chuyện nhỏ, chị đợi em tí xíu nhé!
- Ừ.

Nghe bả "Ừ" cái muốn hết động lực luôn. Có điều tôi hiểu tính bả nên cũng chẳng trách. Nhưng đây cũng là một loại bệnh phổ biến, nó âm ĩ, nó lan truyền, nó phá hủy mối quan hệ, nó làm mất đi thiện cảm, nó biến chúng ta xấu xí đi trong mắt mọi người, dù đôi khi ta vô tình không biết. Nó có tên: NHẠT!

Hôm bữa tôi hỏi con nhỏ đệ tử, là một người mẫu:
- Em và bạn trai thế nào rồi?
- Dạ chia tay rồi anh.
- Sao lại chia tay?
- Đơn giản là vì anh ấy quá NHẠT

Hồi còn đi làm thuê, có một lần vì bệnh nên tôi phải viết một "bức tâm mail" gửi sếp để xin nghỉ một buổi. Reply lại, ông sếp chỉ ghi đúng một chữ:
"Ừm"
Có thể sếp bận rộn, nên sếp kiệm lời, cũng có thể sếp muốn tỏ ra "quyền lực" với nhân viên mình, nên sếp hát bài "không cảm xúc".
Mà không phải chỉ một lần, mà rất nhiều lần. Nhắn tin trên điện thoại, hay chat trực tiếp trên Yahoo ổng cũng thế. Không lâu sau, tôi quyết định... cho ổng thôi việc. Tôi ghét mấy người nói chuyện NHẠT!

Có lẽ các bạn sẽ hỏi, bệnh này có thể chữa khỏi không?
- Hoàn toàn có thể!
Thế chữa bằng cách nào?
- Nhạt thì mình nêm mắm, nêm muối, nêm hành tiêu tỏi ớt xì dầu bột ngọt vô... là hết nhạt chứ gì.
Hổng hiểu, thầy có thể nói rõ hơn không?
Đơn giản lắm, ví dụ nhé:
- Thay vì nói "Ừ" hãy nói là "Ừa". Thay vì nói "ok" hãy "ố kề". Chỉ cần thay đổi chút xíu thôi, bạn có thấy cảm xúc của nó sẽ khác đi không.
Chưa hết đâu, các bạn có thể nêm thêm một chút nữa cho nó đậm đà hơn. Tôi hay nói chuyện đại loại thế này.
Học trò nhắn:
- Thầy ơi, hôm nay em mệt cho nghỉ học một buổi nha:
Thay vì trả lời "ok", tôi sẽ nói:
- Ố kề, nhưng em ở đâu để tui kêu lớp mua hương đèn qua thăm. Nếu em muốn có thêm kèng trống cho xôm tụ thì báo ^^
Nghe xong nhỏ muốn hết bịn luôn.
Vợ nhắn:
- Anh ơi, tí dạy về ghé mua cho em một trái dừa để kho thịt nha:
Thay vì: "Ừ", tôi trả lời:
- Chuyện nhỏ, mua cả cây dừa về cho em còn được chứ đừng nói trái dừa ^^.
Tối đó, tui hết ngủ!

Nhân viên nhắn:
- Sếp ơi, em xin lỗi, vì em đã hứa là hôm nay xong nhưng vì gia đình có chuyện đốt xuất nên em xin đến mai gửi báo cáo nha.
Thay vì: "Uhm", tôi trả lời:
- Okey, không có gì đâu cưng, lần sau nếu mà vậy nữa là... nát đít!
Lần này thì nhỏ nhắn lại: "Vâng, đít này thuộc về anh". Quỷ sứ gì đâu không á!
Đúng là quả quýt dầy có móng tay nhọn, móng tay nhọn thì có đồ cắt móng tay.

Tóm lại, cứ như thế, rất đơn giản, các bạn hoàn toàn có thể làm được. Chỉ cần nêm nếm thêm một vài câu chữ thì cảm xúc nó sẽ khác. Người nghe sẽ có nhiều cảm tình hơn với bạn.
Nhớ đó, lần sau đứa nào nói chuyện mà NHẠT với chụy, là chụy cào mặt ra!

St by Huynh Minh Thuan

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Truyện: Gái cơ quan (sưu tầm)

78034ebe9fb62c5f6adfcb186a0f31c1.jpg

Phòng làm việc của tôi gồm nhiều căn phòng nhỏ, mỗi bộ phận một buồng. Tôi ngồi chung với em. Em kém tôi 4 tuổi, tuổi Mùi, vóc dáng khá chuẩn. Căn phòng hẹp nên rất khó kê bàn. Đầu tiên hai đứa kê đối diện nhau nhưng thấy cũng bất tiện. Thỉnh thoảng em muốn soi gương kẻ lại màu môi lại thấy tôi nhìn như mèo rình mỡ làm em bối rối. Thế rồi tôi kê lại nhìn ra cửa chính, em nhìn vào khoảng không. Ngồi kiểu này em lợi thế hơn tôi. Nếu có khách vào tôi phải dậy chào và mời nước. Những lúc rảnh tôi muốn lướt mạng xem cái gì hay hay một tí cũng sợ em nhìn thấy. Tôi muốn ngắm em phải quay hẳn người lại, thế thì lộ quá. Cuối cùng chúng tôi kê lại, vẫn đối diện nhưng lệch nhau ra mỗi đứa một đầu phòng. Muốn ngó nghiêng nhau chỉ cần liếc nhẹ.

Lúc tôi về phòng thì chưa có ý định thích em. Tôi còn đang bận với tình yêu thời Đại học của mình. Em tư vấn cho tôi nhiệt tình, chu đáo. Đến độ mặc áo màu gì, mua quà tặng gì cũng do em bày vẽ cả. Nhiều khi cũng không hợp ý tôi nhưng tôi kệ, thấy em vui tôi cũng vui lây. Được độ hai năm thì chúng tôi chia tay nhau. Em cũng không cứu vãn gì được giúp tôi cả. Người yêu tôi thích diễn viễn điện ảnh V.T, thích màu tím lưu ly thảo. Tôi thì ghét tiệt cả mấy thứ ấy. Em bảo tôi chắc anh chị không hợp nhau. Tôi nắn nót viết thư xin phép người yêu: Chúng mình chẳng hợp nhau. Chia tay thôi em ạ. Hai đứa hai nơi mỗi người mỗi ngả. Tại những gì chẳng vì đâu. Em thích hoàng hôn yêu màu tím lưu ly. Tôi chỉ thích màu mắt em bừng sáng. Em mải mê tôn ai làm thần tượng. Tôi hơi ghen và thoáng bực mình. Có những điều tôi thấy thật cỏn con. Nhưng với em biết bao là ý nhị. Tôi không thích nhìn đời như thi sỹ. Đành vậy thôi mưa ngược phía em về. Em bảo tôi anh tình tứ thế, giá mà em cũng có người tặng thơ.

Ngồi cùng nhau mấy năm chúng tôi thuộc hết cả tính nết của nhau. Thậm chí có đồ gì mới người này chưa kịp khoe người kia đã biết. Em có bao nhiêu bộ váy tôi nhắm mắt hình dung ra hết cả. Bộ nào lâu không mặc tôi còn nhắc em. Em biết tôi thích mặc quần kaki hai túi sau có nắp, sơ mi màu gì. Có hôm hứng chí gặp đồ lót nam của Hàn Quốc cửa hàng mới giới thiệu em cũng mua về tặng tôi. Ngăn kéo bàn hai đứa có gì cũng công khai cả. Em sang bên tôi lục đĩa nhạc thì tôi cũng mò ngăn bàn em kiếm đồ ăn. Em có cái chóp mũi tròn và đẹp, gọi là mũi giọt mật. Hôm nào tôi cũng kiếm cách xoa mũi em một cái, gọi là lấy may. Đồng nghiệp phòng tôi bảo hay là hai đứa lấy quách nhau đi. Lại cũng có người doạ: con thầy, vợ bạn, gái cơ quan. Em chỉ cười.

Rồi một hôm em đem cái câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan? ra hỏi tôi. Em không chịu đó là điều cấm kị. Tôi giải thích điều đó có gì thuộc về phạm trù đạo đức. Thâm tâm chính tôi cũng nghĩ quan niệm này chưa hẳn đã là đúng. Để hiểu đúng nghĩa của một từ thường người ta phải đặt nó trong cả câu văn, ngữ cảnh. Để hiểu đúng một mối quan hệ cũng cần cố định nó với một môi trường, hoàn cảnh cụ thể. Em và tôi cũng có tình, nhưng là tình đồng nghiệp. Với cái quan hệ dư luận miệng kia, em chính là ?ogái cơ quan?. Theo lẽ dèm pha thì tôi sẽ chẳng bao giờ yêu em cả. Vì sao thì tôi không tự cắt nghĩa cho mình được. Hỏi em thì thật khó. Từ đó, tôi thường nhìn trộm em.

Lúc bình thường, tôi xoa mũi, xoa đầu em cứ như không. Cầm tay, thậm chí bá vai cũng thấy tự nhiên và thật nhẹ nhàng. Thế mà sau hôm tôi vẩn vơ vơ vẩn thì tự nhiên mỗi khi nhìn em tôi lại thấy mình cứ ngượng ngập thế nào. Bắt gặp mắt tôi nhìn sang, em cười toe. Có khi còn gật gật đầu như đang nghe nhạc. Tôi chỉ nhìn được nửa người em, phần còn lại bên dưới bị cái bàn che kín. Thảng hoặc mới thấy được mấy ngón chân em ngọ nguậy trên nền gạch. Trong phòng, em hay bỏ dép đi chân trần. Sự tĩnh lặng đôi khi làm người ta nghẹt thở, đến nuốt nước bọt cũng khó khăn.

Tủ đựng tài liệu chạy gần hết tường quanh phòng. Nhiều hôm em tìm hoặc cất tài liệu. Em không về chỗ mà cứ đứng hoặc ngồi ngay trước bàn tôi xem hoặc sắp xếp giấy tờ. Ánh mắt tôi nửa găm vào màn hình máy vi tính nửa lại hắt sang em. Bờ vai em tròn lượn xuống lưng. Cái dây áo nịt ngực lúc thì nằm dọc lúc thì nằm ngang chạy hằn dưới làn áo. Lúc em quay người lại, dưới một vài sợi tóc và làn da trắng nơi cổ áo là một khe suối chạy hun hút giữa hai bờ ngực. Hai đường bao cong tạo thành một cái lõi quả táo mà ai đã ăn hết xung quanh. Nó tròn trịa, cân đối, trắng hồng và nuốt chửng mọi ánh mắt vô tình hay hữu ý lọt vào.

Có lần tôi và em cũng cãi nhau. Chuyện chẳng liên quan gì đến công việc cả. Buổi trưa, thỉnh thoảng các chị lớn tuổi cùng tầng lại nhân lúc chồng vắng nhà rủ nhau cải thiện. Vì phòng tôi ở góc, lại thêm tôi chắc dễ bảo nên toàn bị bắt di tản trong trật tự. Nhiều buổi chiều quay lại thấy bàn ghế ngổn ngang, giấy báo bừa bãi, bát đũa lổng chổng. Bực nhưng thấy em cứ hơn hớn kể chuyện chị nọ anh kia nên tôi không dám càu nhàu. Hôm ấy thì thật quá đáng. Khung cảnh đã không có gì tốt đẹp hơn thì chớ lại còn mùi mắm tôm nồng nặc. Tôi xem bàn mình thì thấy tài liệu, bàn phím, cả cái quyển đựng name card cũng sặc mùi mắm tôm. Lau rửa hàng tiếng không bớt mùi. Vừa mới há mồm góp ý liền bị em phê là không biết thông cảm với chị ý xa chồng. Chồng chị ý vào miền Nam biệt phái mấy năm nên hôm nay chị ý mới khao lòng lợn mắm tôm để hy vọng chồng sẽ hiểu tấm lòng mình. Mặc kệ chồng chị ý, tôi gắt lên và ném quyển sổ bộp một phát xuống nền nhà. Em im bặt, mồm há hốc.

Đêm về, tôi định bụng xin lỗi em nhưng không biết phải làm thế nào. Gọi điện thoại không dám, vào mạng để gửi e-mail, chat hay nhắn tin cũng ngại. Tôi cứ loay hoay suy suy nghĩ nghĩ hết gần cả đêm. Hôm sau đến cái biết ngay. Mặt lạnh như bom nhé. Quần bò cứng đơ, áo gài cao cổ. Chiến thuật phòng thủ thấy rõ. Tôi tặc lưỡi, thôi thì phó mặc cho trời. Không gian im ắng đến nửa ngày. Tiếng lá ngoài sân rụng cũng nghe thấy rõ. Lại hôm sau nữa, em đẩy một vật ra phía đầu bàn gần tôi. Nhìn kỹ thì ra cái máy tính của tôi. Chắc là ý định giả đây mà. Tôi cũng mở ngăn kéo cầm chiếc USB của em cũng đẩy ra góc bàn sát em. Một lát sau bên kia xuất hiện cuốn Tạp chí Đẹp. Trong số này có bài của tôi viết nhân một chuyến du lịch, em đã nói tôi tặng em vì em rất thích. Bàn bên tôi lập tức đáp trả bằng đĩa nhạc M.L (không phải Mỹ Linh). Chữ ký đầy bướng bỉnh của em vẫn còn lấp lánh ngoài bìa đĩa.

Đến chiều thì đống đồ hai đầu bàn đã khá nhiều và vẫn giữ được thế cân bằng. Bên em có thêm tập truyện ngắn Nga chọn lọc, đôi dây buộc tóc hình chiếc giầy, cái cây ngoáy tai bằng đồng, cái cốc sứ uống nước đã bị mất nắp. Tôi cũng lôi ra được chiếc cà vạt lụa Tô Châu em mua hồi đi Trung Quốc, tuýp thuốc mỡ Acyclovir bôi lở miệng, cái lược nhựa đã gãy 2 răng. Em móc trong túi ra cái đeo chìa khoá thả đánh cộc trên mặt bàn. Tôi tháo đôi tất đang đi ở chân tung lên. Em ngó quanh một lát rồi bặm môi gõ lộc cộc lên bàn phím. Một lát sau cái thanh Yahoo!Messenger trên màn hình của tôi sáng rực màu cam. Tôi click. Ô cửa sổ hiện dòng chữ: -Do^` -da`n o^ng kho^ng cao thu*o*.ng!!!!!!!!

Chết tôi! Tôi sững người một lát và chợt thấy mình thật trẻ con. Tôi có thể mở điện thoại di động và xoá tên em. Cũng có thể xoá nick của em khỏi danh sách bạn trên Y!M. Cũng có thể về nhà tìm xem còn thứ gì của em, cả đồ lót Narsis mà em đã tặng nữa, để đem trả. Nhưng tôi có gột rửa được em ra khỏi đầu không. Có thể không đối mặt với em không. Tôi rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh em xin chuyển sang ngồi chỗ khác. Tôi quen cái cảm giác có em cười đón tôi mỗi sáng. Biết tôi chưa kịp ăn là thể nào cũng có gói xôi lạc nóng hổi hay cặp bánh dầy giò thơm phức đặt kín đáo trên bàn. Mỗi cuốn sách tôi mua, mỗi bài thơ tôi viết đều tưởng tượng đến nét mặt dịu dàng của em khi đón nhận. Không còn những điều ấy, cuộc sống có còn ý nghĩa nữa không. Tôi lặng lẽ xếp các đồ vật vào chỗ cũ. Sang bàn em, ngần ngừ rồi tôi viết: Anh xin lỗi! Lật cuốn tập truyện ngắn Nga ra tôi gắn mảnh giấy lên đó. Hình như, đúng phải trang có truyện ? oNói hay là im lặng? của A.P. Tchekhov.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...