Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017



"Phần lớn con người không bao giờ thực sự sống ở khoảnh khắc "hiện tại", bởi - một cách vô thức - họ tin rằng thời điểm tiếp theo chắc chắn sẽ phải quan trọng hơn ngay lúc này. Và cứ như vậy, họ sẽ để lỡ cả cuộc đời - thứ mà với họ không bao giờ là "hiện tại""
- Eckhart Tolle.


Viết cho tuổi 25 đến 30 mà chưa có nổi cho mình 1 sự nghiệp, 1 chỗ đứng vững chắc.
Con người có 2 cách để vươn lên trong Công Việc và cả Cuộc Sống.
1. Tự đi bằng đôi chân của mình.
2. Chà đạp người khác để đi đến vị trí mà mình muốn.
Thường thì người ta hay chọn cách thứ 2 nhiều hơn. Cái này không sai đâu. Trừ khi không có cơ hội để làm điều thôi. Bởi đứng ở vị thế thứ 2 đồng nghĩa với việc có cả 1 chỗ dựa vững chắc ở đằng sau nữa rồi.
Tôi không biết mấy ông ra sao. Nhưng cái áp lực của 1 kẻ chừng 25 đến 30 tuổi mà chưa có nổi cho mình 1 vị trí trong công việc. Không có nổi 1 chỗ đứng thì mấy ông mới hiểu nó tồi tệ đến dường nào.
Tôi càng chưa đủ trình độ hay đủ tuổi để dạy đời được ai và nói với mấy ông nên làm sao cho phải.
Nhưng tôi có 1 lời khuyên khi mà ông vẫn chưa có sự nghiệp cho mình. Tôi chỉ nói đơn giản thế này thôi:
Người đời, người ta chỉ nhìn thấy thành quả mà ông đang có thôi ông ạ. Nói thật họ không nhìn thấy những cố gắng của các ông đâu.
Thế nên muốn người đời nhìn mình bằng 1 con mắt khác. Con mắt của sự tôn trọng, kính nể thì mấy ông phải tạo ra được thành quả. Phải có kết quả, phải sờ sờ cái này cái kia ông đã đạt được ở đó. Người ta mới tin cho được.
Đơn giản thôi. Các ông bắt đầu sự nghiệp cũng giống 1 đứa trẻ tập đi. Những bước đầu tiên dễ ngã vô cùng. Nhưng ông để ý không. Trẻ con chúng rất ít khóc khi bắt đầu đi. Chúng chỉ khóc khi quá đau. Chúng cũng không đợi ai đó tới đỡ dậy. Chúng ý thức được rằng mình phải dậy để đi tiếp.
Đó, ngay từ bé các ông cũng vậy. Cũng ý thức được để đứng lên. Vậy thì tại sao ở cái ngưỡng tuổi đã đủ trưởng thành mấy ông lại không làm được điều đó.
Tin tưởng ở bản thân thì ông sẽ có thứ mà ông muốn. Dù vậy nhưng có những thứ ông cũng phải biết học cách buông bỏ. Chấp nhận. Coi như chọn sai đường. Đi tìm 1 con đường mới.
Còn hứng quá không có được thì giật về mấy ông ạ.. (Cái này đùa thôi)
Dạo này tôi tâm lý hơi bất ổn. Nên bài không được hay. Hi vọng mấy ông sẽ vẫn ủng hộ page.

#Julian
__________


Gửi crush...
Ngủ thôi nào cô gái ơi...!!!
Người ta đi rồi có trở lại đâu, nỗi đau của em, anh hiểu mà.
Có thức bao nhiêu đêm đi chăng nữa thì mọi chuyện hôm qua cũng đã cũ.
Là duyên hay phận thì cũng đã chia đôi, đường đời của em còn rất xa xôi.
Rồi em sẽ gặp được người chỉ cần nhìn là muốn ở bên ngay thôi.
Nghe anh nào, hãy ngủ đi em, hãy tự thương mình sau những tháng năm thương người em ạ.

#Julian
_________
@Ahihi

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017



Đôi khi, chính sự quá chân thành của đàn ông dành cho một cô gái lại chính là lý do khiến mớ tình cảm ấy bị xem thường...
Cái gì đến quá nhiều, quá nhanh mà lại không vụ lợi thì vẫn luôn bị người ta dè chừng...giữ khoảng cách.
Vô tình, khoảng cách ấy đủ dài để chia cách hai người!

Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017



Tôi từng ngây thơ cho rằng, cứ thật lòng với bất kỳ ai thì sẽ có được tình bạn chân chính, tình yêu chân tình.
Sau này, sau khi quen biết một vài người, trải qua vài cuộc tình, tôi mới hiểu hóa ra tất cả chỉ là do tôi tự nghĩ ra thế…
Bạn không thể đánh thức người giả vờ ngủ, người không thích bạn thì làm thế nào bạn cũng không thể khiến họ cảm động được!
Luôn có vài người sẽ lạnh lùng bước ra khỏi cuộc đời bạn, việc của bạn là phải học cách tiếp nhận chứ không phải hoài niệm.
Con tim mà không giữ được, hãy để bay đi…
|st|


Để em nói cho anh nghe điều này nhé: "chân thành" hay "chân tình" thì nó đều có chân đấy.
Nếu anh cứ lạnh nhạt thế này thì nó chẳng đứng yên mãi một chỗ chờ anh đâu. 
-Sưu tầm

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017



Em,
Một ngày nào đó rồi em sẽ hiểu, rằng trên thế giới này, có một người hoàn toàn thuộc về em,
Một người đàn ông bình thường có thể yêu một triệu người con gái.
Nhưng tôi là một người đàn ông thực sự, tôi chỉ yêu một người con gái duy nhất bằng một triệu cách khác nhau.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...