Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

“Có tiền thì cho vật chất, có thời gian thì cùng bầu bạn, có hứng thú thì tỏ ra lãng mạn, những thứ đó đều không phải là tình yêu. Tình yêu thực sự là, vốn đa tình nhưng vì bạn nên chung thủy, vốn ham chơi nhưng vì bạn mà ổn định, vốn gấp gáp mà vì bạn nên chờ đợi, vốn ngại khó mà vì bạn nên kiên trì. Là vì bạn nên tình nguyện làm những chuyện vốn không hề giỏi, bởi vì bạn nên muốn sửa đổi bản thân ngày một tốt hơn, đây mới là tình yêu ngốc nghếch và chân thành nhất.”
[Nguồn: weibo. Dịch: wunianying]

Đôi khi ta nhớ một người cũ

Đôi khi đang tay trong tay với người ấy, ta bất chợt nhớ người cũ. Đôi khi đi qua một quán quen, ngoảnh đầu nhìn thấy bức tranh cũ kỹ trên tường, bức tranh mà ngày xưa người cũ bảo rất thích vì những nét nguệch ngoạc nhưng khi nhìn vào đó, lại thấy rất thanh bình. Và ta lại xuyến xao nhớ người xưa.
Đôi khi đi qua một con đường cũ, ta lại nhớ ngày ngồi sau xe người mà hát í ới, rồi người lại trầm trầm mà cất lên “Dù cho mưa tôi xin đưa em đến suốt cuộc đời...” bỗng thấy thời gian như ngưng lại trong phút chốc.
Cứ như thế, những hoài niệm cũ vẫn thỉnh thoảng len lói trong ta, như là một thứ không thể nào quên, như là một của để dành, như là một hồi ức mênh mang.
Đôi khi ta lắc đầu tự nhủ không được như thế, người ta yêu hiện tại có tỏ ra ghen tuông vì ta bỗng nhắc người xưa, còn ta thì thấy ăn năn hối lỗi, nhưng thực sự, những ý nghĩ ấy không thoát ra khỏi đầu ta được.
Đơn giản thôi mà, vì đó từng là mảnh cuộc đời ta, như là một phần thương nhớ, như là một vết xước, như là một kỷ niệm của riêng trái tim ta vậy.
Đôi khi ta nhớ một người cũ không phải vì muốn họ trở lại trong cuộc sống của mình. Chỉ bởi hoài niệm cũng là một phần trong hành trình đi tới tương lai mà thôi.
Rồi chúng ta có thể yêu thương người này, người khác, chúng ta có thể bước trên những con đường mới, cảm xúc mới, tình yêu mới. Nhưng đến một lúc ta mệt nhoài, ta muốn ngoảnh đầu nhìn lại những xưa cũ, muốn tỉ mẩn ghép lại từng mảnh, từng mảnh đã hoen úa màu và cảm thấy mọi thứ thật dịu dàng biết mấy.
Nhớ người cũ chỉ bởi họ đã từng là người ta yêu thương, đã từng là người yêu thương ta, đã từng thôi nhưng cũng mang đến cho ta những bình yên, những hồn nhiên, những trong veo ngọt lịm.
Dù sau này đến với một người nào đó, sẽ có lúc ta nhìn lại từng bước chân ta đi, nơi đó sẽ in hằn thêm một cái nắm tay, một vòng ôm, một nụ hôn ngọt của người khác nữa. Nhìn lại để ta biết trân trọng hơn tình yêu hiện tại, trân trọng hơn người thương yêu ta bây giờ. Để mãi mãi yêu họ và không bao giờ muốn họ trở thành người cũ.
Đôi khi ta lãng đãng nhớ một yêu thương cũ, chỉ vậy thôi…

HÃY YÊU NHƯNG ĐỪNG MÙ QUÁNG.

Tôi thấy thật buồn cười.
Có nhiều người khóc lóc than thở, thích tìm đến cái chết khi chia tay người yêu.
Tại sao? Sao lại phải khổ vì một người không xứng như vậy.
Ừ. Tôi biết đó là tình yêu. Nhưng không phải yêu theo cách đó. Yêu có thể dành tình cảm cho người ấy nhưng nếu không được đáp lại thì nên dừng. Đừng vì yêu mà mù quáng làm điều dại dột.
Khóc lóc đau khổ vì người ta thì người ta cũng chẳng để ý đến đâu. Thừa thãi, vô vị mà chẳng giải quyết vấn đề gì.
Thử nghĩ xem đã bao giờ nghĩ đến bố mẹ đã vất vả ra sao để sinh và nuôi dưỡng ta chưa. Đã làm được gì, có bao giờ nghĩ đến bố mẹ mình chưa. Thấy con cái mình buồn, khóc, không chịu ăn. Xin lỗi cái người mà khiến bạn như vậy nó không đáng để khóc đâu. Bố mẹ mình thấy mình như vậy còn đau đớn, buồn khổ gấp vạn.
Thay vào việc khóc lóc than thở, đòi chết đòi tuyệt thực, rạch tay rạch chân thì nghĩ đến bố mẹ mình kìa.
Nghĩ đến cảm giác bố mẹ mình buồn đau vì mình không ăn, sụt cân kia kìa.
Chứ nếu nó yêu mình thì nó đã khôg để mình như vậy.
Nên thôi. Dẹp. Suy nghĩ cho chín chắn vào.
HÃY YÊU NHƯNG ĐỪNG MÙ QUÁNG.
Hai ngày liên tiếp trải qua 2 lần đầu tiên trong đời
_ Lần đầu tiên say
_ Lần đầu tiên kiếm được tiền bằng chính sức mình
Cái thứ nhất, chả có khái niệm gì vì ngủ dậy quên sạch rồi =="
Cái thứ hai, cũng không định nghĩa được do chả có từ ngữ nào diễn tả được ^.^
"Trong tình yêu không tồn tại sự lựa chọn, nếu bạn chỉ là một trong những sự lựa chọn của ai đó thì đừng dành sự ưu tiên cho họ nữa."
Nhiều lúc cứ đâm đầu vào đủ chuyện để quên thứ gì đó,

Đến lúc quên được một vài thứ…

T h ì c ũ n g d ầ n q u ê n m ấ t b ả n t h â n m ì n h...

"Có những người, bạn chỉ nhớ thương rồi… để đấy. Bởi ngay cả việc đau khổ vì họ cũng không được phép. Cuộc sống luôn có nhiều những mối nợ không duyên... thương đôi khi không cần phải nói ra, ta đành cứ để trong lòng vậy thôi..."

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...