Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

"Tình yêu không có lí do để đến, cũng chẳng cần lí do để ra đi. Niềm vui mà tình yêu mang lại rất ảo, nhưng nỗi buồn thì rất thật. Nỗi buồn ở lại lâu hơn những thứ khác trên đời."
[Theo đuổi - Phạm Thanh Thúy]

Ta bỗng thấy đời còn dài rộng lắm

Qua nhiều tháng ngày mệt nặng trĩu đôi vai
Ta bỗng thấy đời còn dài rộng lắm
Sau những lần thấy lòng buồn thăm thẳm
Ta tự nhủ mình:" Phải cố gắng nhiều hơn."

Có là gì đâu một vài nỗi cô đơn
Đừng quá u sầu để tâm hồn héo úa
Những gì đã qua sẽ không quay lại nữa
Đừng để ngày xưa làm lỡ mất ngày mai.

yêu cuộc sống

Sẽ chẳng ích chi nếu nhăn mặt thở dài
Thay vì than phiền hãy vươn vai đứng dậy
Để lại mỉm cười khi bắt đầu nhận thấy
Cửa này đóng rồi cánh cửa khác mở ra.

Đừng mãi đắm chìm vào câu chuyện hôm qua
Mà quên hôm nay mới là quan trọng nhất
Học cách mỉm cười với nỗi niềm thường nhật
Yêu, ghét, buồn, vui sẽ đơn giản rất nhiều.

© Lai Ka – blogradio.vn

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Thích một người không nhất định phải trở thành người yêu, đôi khi làm bạn bè đã đủ rồi, như vậy mới dài lâu. TÌNH BẠN tiến một bước là TÌNH YÊU, nhưng TÌNH YÊU khi lùi một bước sẽ chẳng còn TÌNH BẠN.
Con người vốn dĩ là như thế, vĩnh viễn sẽ không biết trân trọng ba kiểu người: Một là dễ dàng có được, hai là không bao giờ rời xa, ba là luôn đối với bạn quá tốt. Thế nhưng thường thì ba kiểu người này, một khi đã đi rồi, vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết bản thân thực sự muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. 

Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời. Bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần li biệt khi ít khi nhiều

Sưu tầm

KHI NÀO THÌ NÊN RỜI XA NHAU


Khi bước vào những cuộc tình thời son trẻ, mỗi người nên học cách làm quen với sự chia ly. Bởi dẫu sao thì điều đau đớn nhất vẫn chính là không kịp nói lời tạm biệt.

Đôi lúc người ta yêu nhau rồi rời xa không phải vì lí do hết yêu. Mà là để lưu giữ những điều đẹp đẽ nhất còn sót lại. Hành trình của cuộc đời mỗi người còn quá dài để chỉ vì một chút thương tâm mà dừng chân.

Điểm xuất phát của tình yêu là khi ta tìm đúng người và đúng thời điểm để bắt đầu. Thảng hoặc, tình yêu còn là khi ta chọn đúng lúc để nói lời từ biệt.

Chẳng ai có thể ngăn nổi một trái tim đang yêu, nếu nó chưa tìm được lí do dừng lại.

Trong tình yêu, đừng mù quáng để bản thân mình phải thiệt thòi hay uất ức. Chẳng phải chúng ta yêu là để hạnh phúc sao? Vậy thì hà cớ gì phải bấu víu chút tình khi bản thân đã mệt nhoài bởi thương tổn làm đau nhau?

Người có thể làm tổn thương đến em luôn là người mà em yêu nhiều nhất. Điều đó không có nghĩa người em yêu nhiều nhất sẽ là người làm em hạnh phúc nhất.

Nếu một ngày em cảm thấy người đó không còn vui khi có em bên cạnh, khi em ở bên nhưng người đó không để ý đến em, thì dù yêu, cũng chẳng giúp gì được nữa.

Nếu những cuộc trò chuyện hằng đêm cứ thưa dần, thưa dần và rồi không còn là những câu nói quen thuộc tạm biệt nhau mỗi khi kết thúc.

Đến cả lúc buồn hay lúc say, người mà họ gọi tên cũng chẳng còn là em. Một cái ôm đôi khi không còn là điều họ mong đợi, cả sự ủi an cũng không khiến họ vững lòng.

Sẽ có lúc họ bận rộn với bộn bề cuộc sống của chính họ mà chợt quên mất rằng chính em cũng là một phần trong cuộc sống đó. Những lần hẹn hò không là điều họ chờ mong và đi cùng nhau chỉ như là nghĩa vụ phải thế.

Khi mà sự hi sinh của em chẳng còn khiến họ muốn đáp lại, mọi cố gắng đều vô ích sau tất cả.

Nước mắt của em không còn đủ để khiến cho họ mềm lòng, hay những lần hờn giận cũng chẳng thể làm họ thôi dửng dưng lạnh nhạt.

Khi ở bên một người mà em vẫn cảm thấy cô đơn, thì có nghĩa là em không yêu họ hoặc người đó ắt hẳn sẽ không thuộc về em.

Đó là khi, chúng ta nên rời xa.

Chia tay chẳng bao giờ là điều dễ dàng, nếu yêu. Nhưng kì thực cô đơn quá lâu trong cuộc tình của chính mình thì dù muốn hay không tình yêu đó cũng sẽ chết dần theo năm tháng.

Điều đáng buồn nhất là nhìn thấy một người của hôm nay chẳng còn là người mà ta yêu ngày cũ.

Có những người chỉ có thể ghé ngang cuộc đời ta mà không thể dừng lại. Nhiệm vụ của họ là giúp ta trân trọng hơn giá trị của hạnh phúc. Bởi khi trãi qua những sự chia lìa hay mất mát, con người ta thường tự nhiên trưởng thành hơn.

Và đó đơn giản chỉ là người mà ta cần phải gặp, để học cách nhớ, cách yêu và cách quên.

“Có hai lí do tại sao con người ta lại rời bỏ một người mà họ vẫn còn yêu – hoặc đó là điều phải làm, hoặc đó là điều duy nhất họ có thể làm.”
Người ta vì muốn biết nỗi cô đơn
Nên yêu một người không yêu mình lại
Người ta vì muốn biết lòng thương hại
Nên nhận lời người mình mãi không yêu.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...