Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Câu chuyện về một bà mẹ già ở Miền Tây, vùng đồng bằng Sông Cửu Long. Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm. Lúc đứa con gái lớn khôn thành danh ở Mỹ, tháng nào cũng gửi về cho bà một lá thư và 200$ tiêu xài.
Hết xuân này đến xuân kia, cô con gái luôn viện cớ này cớ nọ, không chịu về thăm người mẹ thương yêu. Khi người mẹ mất, cô về làm đáng tang rất to nhưng tuyệt nhiên cô không rơi một giọt nước mắt.
Đến khi mở chiếc rương mà bà cụ luôn để ở đầu giường, bỗng cô òa lên khóc nức nở, ôm lấy quan tài mẹ mình hét lên như điên dại: "Mẹ...Mẹ ơi..."
Mọi người vây nhau xem trong chiếc rương có gì. À, thì ra là những tờ đô-la mới toanh còn buộc dây. Và còn một mảnh giấy đã úa vàng, viết nguệch ngoạc được dán dính lại với tấm hình cô con gái lúc mới lọt lòng:
"Tiền nhiều quá, mẹ xài không hết con à. Mẹ nhớ con lắm, mỗi khi nghe tiếng xe ông-đa (honda) là mẹ chạy ra. Lần nào cũng không phải là con hết. Số tiền này mẹ để lại cho con, CON ĐỂ DÀNH PHÒNG KHI ĐAU ỐM nghe con."
Cô con gái đã có tất cả những gì một người phụ nữ có thể có: tiền, danh vọng, địa vị, chồng thành đạt, con ngoan. Nhưng cô đã mất một điều vô cùng thiêng liêng: MẸ!
Nguồn : Lặng Nhìn Cuộc Sống
“Đối nghịch với tình yêu không phải thù hận, mà là thờ ơ. Đối nghịch với cái đẹp không phải là cái xấu, mà là thờ ơ. Đối nghịch với niềm tin không phải là tà kiến, mà là thờ ơ. Và đối nghịch với sống không phải là chết, là thờ ơ.” — Elie Wiesel
Có rất nhiều chuyện, trước khi kịp quý trọng thì đã thành chuyện xưa...
Có rất nhiều người, trước khi kịp để tâm thì đã thành người cũ...
Cuộc sống không bán vé khứ hồi - mất đi vĩnh viễn không có lại được...
Chúng ta đều già quá nhanh - nhưng sự thông minh thì lại đến quá muộn...❞
“ Có rất nhiều chuyện, trước khi kịp quý trọng thì đã thành chuyện xưa. Có rất nhiều người, trước khi kịp để tâm thì đã thành người cũ.
Cuộc sống không bán vé khứ hồi - mất đi vĩnh viễn không có lại được ! Chúng ta đều già quá nhanh - nhưng sự thông minh thì lại đến quá muộn. ”
Khi bạn kêu đói, rất nhiều người có thể nói với bạn "Em đi ăn đi", nhưng ko phải ai cũng có thể mua đồ ăn về cho bạn.
- Khi bạn kêu ốm, rất nhiều người có thể nói "Em uống thuốc đi", nhưng ko phải ai cũng có thể ko ngần ngại qua xem bạn thế nào.
- Đã qua rồi cái thời mộng mơ và màu hồng... khi trưởng thành, bạn nhận ra mình ko cần một hoàng tử nắm tay đi dưới mưa mà bạn cần một người đàn ông có thể xoè ô qua mưa nắng cuộc đời :)

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

Có nhiều người dành cả đời mình chỉ để tìm kiếm một tình yêu đích thực.

Có người chỉ mới quen qua vài ba câu chào vội vã đã yêu nhau.

Tình yêu vốn dĩ là một thứ tình cảm kì lạ của con người, vừa lung linh vừa khó đoán.

Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể trả lời được rằng vì sao mình yêu người này nhưng lại từ chối người khác…

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

Dear em,
Cuộc sống, sự nghiệp và hạnh phúc hoàn toàn nằm trong tầm tay em. Hãy lên kế hoạch ngay từ bây giờ. Khi em nghèo, hãy ở nhà ít thôi và ra ngoài nhiều hơn. Còn khi đã giàu rồi, hãy làm ngược lại. Khi em nghèo, hãy tiêu tiền cho người khác, còn giàu rồi thì hãy chi cho mình. Đây là nghệ thuật sống.

Bên cạnh đó, khi nghèo khó, hãy đối xử tốt với mọi người, đừng tính toán. Còn khi đã giàu rồi, hãy học cách để người khác đối tốt với em. Khi còn nghèo, hãy quăng mình ra ngoài và để người khác tận dụng em thật tốt. Nhưng khi giàu có, hãy bảo vệ mình, đừng để người khác lợi dụng. Đây là điều rất ít người hiểu được.

Có một lý thuyết nổi tiếng từ Harvard: Số phận của mọi người được quyết định bởi việc anh ta làm gì khi rảnh rỗi, lúc 8h-10h tối. Hãy dùng khoảng thời gian này để học tập, suy nghĩ và tham gia vào các bài giảng hay buổi thảo luận có ích. Chỉ cần kiên trì vài năm, thành công sẽ tìm đến em.

Anh có 1 người chị rất giỏi làm cùng cty hiện đang tạm nghỉ ở nhà trông em bé, 4 năm trước trong 1 lần chị em ngồi tám, anh hỏi chị sao chị giỏi vậy biết được nhiều thứ tiếng quá, chị nói ngắn gọn "Lúc trẻ bạn bè rủ chị đi chơi nhiều lắm, tuổi thanh xuân mà, nhưng chị chọn việc nghiên cứu và học tập lúc rảnh. Giờ thì cuộc sống của chị đỡ hơn bạn bè chị rất nhiều". Anh lấy câu chuyện này để răn đe bản thân mình đến giờ, mãi mãi ko quên được.

Cuối cùng là tư duy. Khi đã chấp nhận làm bất cứ 1 công việc gì, cho dù đó là làm cho kẻ thù thì vẫn phải cố gắng làm cho thật tốt, tốt hết mức có thể. Bởi đơn giản đó là việc mình đã chọn, là đàn ông đã làm rồi thì ko nên giải thích, hãy cố gắng làm cho tốt, theo đến cùng.

Vài lời thế thôi, khi nào bản thân cảm thấy mình rảnh rỗi thì hãy nhớ câu chuyện này của anh, em nhé :)
Chúng ta đã rất lâu không liên lạc với nhau rồi. Cảm giác như suốt đời này sẽ không bao giờ gặp lại. Một số điều, không nói ra là kết thúc, nói ra rồi sẽ thành vết sẹo. Nên chúng ta không có lí do gì để gặp. Đôi lúc cũng nghĩ, sau này chúng ta gặp lại, nhiều năm về sau vô tình gặp lại, có lẽ mở lời thật khó khăn. Những cảm giác đã qua không bao giờ có lại được, bạn nhẫn tâm từ bỏ được, vậy tôi có lý do gì để níu kéo???

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...