Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

THƯƠNG ƯƠNG GIA THỐ

Truyền thuyết kể rằng, Thương Ương Gia Thố đem lòng yêu một người con gái tên là Mã Cát A Mễ ( ai đã xem Mật mã Tây Tạng đều biết, đây là người yêu của Trương Lập). Để ngăn cản tình yêu này, người ta đã làm nhục Mã Cát A Mễ, rồi dèm gia đến tai Thương Ương Gia Thố rằng Mã Cát A Mễ là một nữ tử ô trọc của trần gian như thế nào, Thương Ương Gia Thố chỉ nói rằng, tất cả ô trọc của trần gian cũng không thể chạm đến sự thánh khiết của Mã Cát A Mễ. Truyền thuyết không biết đúng hay sai, nhưng tình yêu trong thơ của Thương Ương Gia Thố thực sự rất đẹp.
Image
–       Đã bao năm rồi
Nàng vẫn ẩn sâu trong vết thương của ta
Ta đã buông cả đất trời này
Nhưng lại chẳng thể nào buông nổi nàng
Ngàn non vạn nước trong sinh mệnh của ta
Từng thứ từng thứ cáo biệt theo nàng
Thế gian này, ngoại trừ sinh tử, còn chuyện nào không phải chuyện tầm phào.
–       Ta muốn làm viên đá giữa hồng trần
làm bờ nước, đê xanh, cầu gỗ
Chờ đến luôn hồi ước hẹn
gặp nhau dưới trăng tàn
Khi tử đằng ra hoa.
Tử đằng ra hoa
trời tàn đất tận
Chỉ nguyện mười năm đưa đò, trăm năm chung gối, ngàn năm se duyên
Quả thực ngẫm lại thấy mình cũng có đôi phần duyên số với những bài thơ của Thương Ương Gia Thố, cái tính tôi vớ được thơ hay ở đâu cũng chỉ thích đem cất về Word chứ không tìm hiểu kĩ xem là của ai. Đêm qua tự nhiên ngủ mấy tiếng chợt tỉnh rồi không ngủ được nữa, định lên tìm xem có bộ ngôn tình nào chưa đọc nhằm giết thời gian thì tình cơ biết về Thương Ương Gia Thố, sau đó thì cứ như bị cuốn vào mà say mê tìm hiểu, một vị Đạt Lai Lạt Ma mà viết thơ tình thì quả là cuốn hút (*cười cười*). Tìm thơ của ngài thì thấy có đến phân nửa là số thơ mình thích đem về giữ đã lâu nhưng không biết tác giả, làm bản than ngẫm vui đến mức ngủ không nổi sang hôm sau đi học vẫn còn phấn khích.
Ai đã đọc Bộ bộ kinh tâm chắc không thể quên bài thơ Tương tư thập giới. Lúc mới đọc bài thơ này, tôi nghĩ tác giả chắc phải nếm đủ mùi tương tư tình kiếp rồi mới viết ra được những lời thơ ai đọc cũng đồng cảm như thế, không ngờ nhưng lời thơ đấy lại xuất phát từ môt vị chân tu lãng mạn (*lại cười cười*)
Một, tốt nhất là không gặp, không gặp sẽ không yêu.Gió lạnh thổi tà áo nhẹ bay, sầu vương cánh quạt
Hai, tốt nhất đừng quen biết, không quen chẳng tương tư.Ta giấu lòng thương nhớ bên gối, sớm nay còn vệt nước mắt thấm qua.
Ba, tốt nhất không làm bạn, không bạn sẽ chẳng nợ nhau.Tiến đi dứt khoát cắt lìa, tránh một mối tơ vò khó thoát.
Bốn, tốt nhất là không thương, không thương làm sao nhớ.Tình yêu đó dành cho người, chỉ xin được chôn chặt trong ký ức.
Năm, tốt nhất chưa từng yêu, không yêu thì sẽ chẳng bao giờ chia tay.Cổng nặng nhà sâu hun hút, ta chỉ có thể từ đây ngóng họa lầu tây.
Sáu, tốt nhất không có quan hệ gì, đã không quan hệ hà cớ phải gặp nhau.Nhỡ đâu gặp gỡ lại bơ vơ biết nối bước ai về.
Bảy, tốt nhất không gây lỗi lầm, như vậy không cần phụ rẫy.Gánh vác cả thế gian, gánh nặng như núi.
Tám, tốt nhất không hứa hẹn để người khỏi mang lòng chờ đợi.
T
hỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng mưa dưới ngô đồng đêm nào.
Chín, tốt nhất không phụ thuộc, như vậy chẳng sinh ra dựa dẫm.Người đông lao lực, kẻ tây tiệc tùng, tự ý tùy lo sải cánh bay.
Mười, tốt nhất nữa là không tình cờ gặp mặt, mãi mãi không ở bên nhau.Nhạc hết người tan đi đi về về thương biệt ly.

Nhưng vừa gặp được , liền vừa hiểu.Có gặp không gặp khác gì nhau?Đành cùng người quyết ý đoạn tuyệt,Tránh một lúc thương nhớ đến sống chết…. 
Ai đọc ngôn tình chắc cũng không bỏ qua “Đức Phật và nàng”. Thực ra lúc đầu tôi không hề có cảm tình với tên truyện chút nào, Đức Phật làm tôi lien tưởng đến một cõi đạo vô cầu vô dục, không vướng chút hồng trần, nhưng lại “ và nàng “ ư ?
Nghĩ thế xong rồi cũng để đó, hôm vừa rồi vô tình biết được tên gốc của bộ truyện là “ Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh “ ( Không phụ Như Lai, chẳng phụ nàng ) thì nhớ đến cũng một bài thơ mình biết đã lâu ( giật mình ồ hoá ra cũng của ngài )
Tự khủng đa tình tổn phạm hành
Nhập sơn hựu phạ ngộ khuynh thành
Thế gian an đắc song toàn pháp
Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh
——————
Thẹn tình mình nhơ chốn nghiêm trang
Vào núi tu hành, bóng người mang
Đời này cách nào trọn vẹn cả
Không phụ Như Lai, chẳng phụ nàng ?
Đọc thơ Thương Ương Gia Thố cứ cảm thấy luôn tồn tại sự giằng co mà lại rất tĩnh, rất bình thản, rất …nói thế nào nhỉ…như thể mọi chuyện an bài rồi, có làm gì cũng không thể thay đổi.
Nàng gặp, hay không gặp ta
Ta vẫn ở đây, không mừng, không luỵ
Nàng nhớ, hay không nhớ ta
Yêu vẫn ở đây, không thêm, không bớt
Nàng theo, hay không theo ta
Tay ta vẫn nơi nàng, không lơi, không siết
Hãy ngả vào lòng ta, hoặc là dành cho ta một chỗ trong trái tim nàng
Bình lặng yêu nhau
Âm thầm thương tưởng
Hôm rày có đọc ở wordpress của một chị nào đó viết rằng có đọc Thương Ương Gia Thố thì phải đọc “Một đêm, một tháng, một đời”, chạy đi tìm thì thấy quả rất hay.
1. Một đêm ấy, ta nghe trọn một đêm Phạn ca, chẳng vì lĩnh hội, chỉ để tìm một chút hơi thở của người.
Một tháng ấy, ta xoay qua tất cả luân kinh, chẳng vì siêu độ, chỉ để chạm đến dấy tay của người.
Một năm ấy, ta dập đầu nhận lấy bụi trần ai, chẳng vì hướng Phật, chỉ để kề cận hơi ấm của người.
Một đời ấy, ta leo qua cả Thập Vạn Đại Sơn, chẳng vì tu lai sinh, chỉ để giúp người an bình hạnh phúc.
Một đêm, một tháng, một năm, một đời ấy.
2. Một khắc ấy, ta giơ cao phong mã, chẳng vì cầu phúc, chỉ vì đợi chờ người trở lại.
Một ngày ấy, nhắm mắt giữ kính điện mù hương, bỗng nghe thấy chân ngôn trong lời người tụng.
Một tháng ấy, ta xoay hết tất cả luân kinh, chẳng vì siêu độ, chỉ để chạm đến dấu tay của người
Một năm ấy, ta dập đầu nằm rạp trên sơn lộ, chẳng vì gặp gỡ, chỉ để kề cận hơi ấm của người
Một đời ấy, ta chuyển nước chuyển non dời Phật tháp, chẳng vì tu lai sinh, chỉ để giữa đường cùng người gặp lại
Cánh hạc tiên trắng muốt trên trời cao, xin cho ta mượn đôi cánh của người
Ta chẳng muốn bay tới miền xa thẳm, đến Litang liền quay về
Chỉ là, vào đêm hôm ấy
Ta quên đi hết thảy, bỏ cả tín ngưỡng, chẳng màng đến luân hồi
Chỉ vì, đoá hồng từng nỉ non trước Phật kia, đã sớm chẳng còn vẻ lấp lánh như ngày cũ.
3. Một đời này, ta tìm thoát khỏi linh hồn bị ràng buộc, chuyển thế luân hồi, chỉ để cùng người gặp lại
Một năm này, ta tìm khắp trăm núi ngàn sông, đột nhiên quay đầu, đã là biển hoá nương dâu
Một tháng này, ta quét hết lá bồ đề rụng, chẳng vì nối lại Phật duyên, chỉ để chặt đứt si niệm
Một ngày này, ta chôn chặt những chuyện đã qua, lại ngưng bước Phật, thế nhưng lòng ta, loạn đã nghìn năm.
Thơ của ngài rất nhiều, nhưng nguồn bảo do ngài viết có nguồn lại nói không phải, cũng chẳng rõ đúng hư thực sai như nào, chỉ biết thơ hay thì vẫn nên đọc.
Nguyện sống chết có nhau, cùng nắm tay cho tới bạc đầu
( Chấp tử chi thủ, du tử giai lão )
Ai, vuốt mặt ta, an ủi ta nửa đời đau thương?
Ai, chiếm trái tim ta, tan chảy ta nửa đời băng giá
Ai, ôm tai ta, xua ta một đời tĩnh mịch
Ai, gọi trái tim ta, che ta một kiếp tủi hờn
Ai, vứt bỏ ta mà đi, để ta một đời lẻ loi, chết choc
Ai, có thể hiểu lòng ta, khiến đời này ta không hối tiếc
Ai, có thể giúp ta, tung hoành vạn năm vô song
Ai, có thể lay động trái tim ta, từng chút tựa như hư ảo
Ai, có thể lấp đau thương ta, cười trời đất hư vô, tim ta điên cuồng
Nàng, phủ lên đôi môi ta, xoá ta kiếp trước phiêu dạt
Nàng, nắm giữ lòng ta, xoá ta kiếp trước nông nổi
Nắm nay nàng, cùng nàng cuồng nhiệt ngàn kiếp
Hôn sâu lên đôi mắt nàng, bầu bạn cùng nàng vạn kiếp luân hồi
Nắm tay nàng, cùng nàng một đời sương gió
Hôn lên mắt nàng, tặng nàng tình thâm một đời
Ta, nắm bàn tay ngọc ngà nàng, nhận cả kiếp này của nàng
Ta, vuốt cổ thanh tú, che nàng một kiếp gian khổ
Ta, buộc mái tóc xanh, buộc tâm tình cả đời nàng
Ta, nắm tay nàng, cùng trải tình ái dài một kiếp
Đã từng, lấy tên của thiên đế, tránh cho nàng một đời âu sàu
Đã từng, xót tình của ta, chúc nàng một đời bình an!
—————————————————

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015


"Mỗi người đều có một thời thanh xuân, đều có một cuộc tình đẹp như pháo hoa trên trời, tuy rằng ngắn ngủi, nhưng suốt đời không quên được. Thế gian này, những việc có thể quay trở lại có rất nhiều, nhưng khi thời gian trôi đi và một cuộc tình bị bỏ lỡ thì cũng là một đi không trở lại. Dù cho như vậy, chúng ta cũng không thể xóa đi những thứ mà chúng ta đã từng có được,những điều vụn vặt ngày trước được niêm phong trong trí nhớ của chúng ta, bền lâu mà không bị phai màu. Cho nên, chúng ta sẽ luôn vì một bức ảnh đã bị ố vàng mà suy nghĩ rất lâu, sẽ vì tình cờ nghe được một bài hát mà rơi lệ, sẽ vì một cảnh ly biệt gặp lại mà cảm động không dứt.

Khi tôi biết rằng có rất nhiều người bởi vì đọc thơ tình của Thương Ương Gia Thố, mà quyết định thu thập hành lý đi lên Tây Tạng, trong lòng nảy sinh hàng ngàn cảm xúc khác nhau. Tôi luôn tin tưởng, những người này đi Tây Tạng, không đơn giản là vì tìm hiểu Thương Ương Gia Thố của kiếp trước hay kiếp này mà bọn họ muốn biết, ở nơi phong cảnh lãng mạn đó, rốt cuộc là có một cuộc tình không giống người bình thường ra sao. Kết quả là làm thế nào mà một vị Đại Lai Lạt Ma có thể viết được ra hai câu thơ nổi tiếng như thế:

“Thế gian an đắc song toàn pháp
Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh”.


Mà những người khách qua đường vội vàng đó, đều là những người phóng khoáng, sở dĩ bọn họ vượt ngàn dặm xa xôi để đi tìm hiểu về câu chuyện xưa kỳ lạ của người khác, có lẽ là vì đáy lòng bọn họ cũng cất giấu một câu chuyện mà không muốn người khác biết.
Chỉ có những người có tình, mới có thể dễ cảm động với tình yêu của những người khác. Phong cảnh trên thế gian này vốn không có tình cảm, từng ngọn cây,từng cọng cỏ, từng hạt cát đều là do những câu chuyện xưa và truyền thuyết kể ra nên mới có máu thịt. Nếu năm đó, không có công chúa Văn Thành xuất giá, không có thơ tình của Thương Ương Gia Thố, thì mảnh đất Tây Tạng bát ngát mà hoang vu kia, có lẽ sẽ không có nhiều sắc thái lãng mạn.Cung Potala tráng lệ, cũng chỉ là một ảo ảnh thời gian, vì không có những chuyện xưa mà trở nên cằn cỗi. Hiện tại, bởi vì có sự tồn tại của họ nên không bị bào mòn dù cho trải qua bao nhiêu năm tháng.

Ba trăm năm, thời gian dài đằng đẵng biết bao, triều đại chuyển dời, con người đổi thay, chỉ có những cây cỏ này vẫn tươi tốt như trước, đá núi vẫn như xưa. Nhân gian là một màn kịch, bao nhiêu máu và nước mắt chảy thành sông, tràn ra mà không ai thu dọn được. Mà chúng ta của hiện tại, vì sao vẫn còn làm thương tổn nhau, vì sao không thể giống như trăng và gió, chứa đựng lẫn nhau, chung sống yên bình? Tôi tin rằng, những người đã đến Tây Tạng, đã nhìn thấy núi tuyết, thảo nguyên, đã từng uống nước ở Thánh hồ, tâm của họ từ đây sẽ trở nên trong sáng. Sẽ hiểu được người còn sống là một chuyện không dễ dàng gì, đều biết thật sự quý trọng tất cả duyên phận, tất cả mọi người nên chúc phúc cho nhau"
"Đó là một buổi tối mùa thu se lạnh, một đôi trai gái ngồi ở góc phố cổ bên ly cafe. Tôi thấy họ cười nói nhẹ nhàng rất vui, thỉnh thoảng chàng trai vuốt tóc cô gái dịu dàng. Trời về khuya, họ đứng dậy tính tiền và ra về. Chàng trai lấy chiếc mũ bảo hiểm đội cho cô gái rồi cài dây cẩn thận. Họ không nói gì, chỉ cười rất tươi dưới ánh đèn vàng nhạt.
Cô gái lên xe tạm biệt rồi chạy từ từ hòa mình giữa dòng người trên phố. Chàng trai đứng lặng yên nhìn theo cho đến khi không còn bóng cô gái nữa mới lững thững dạo bộ trên con phố trở về. Có lẽ chàng trai từ nơi nào xa xôi đến thăm cô gái. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nghĩ mọi thứ phù du trên đời đều chẳng còn đáng giá nữa"
Winston Churchill
Tôi đã phát hiện ra bí mật rằng sau khi leo lên đỉnh ngọn đồi, người ta sẽ thấy những ngọn đồi khác. Tôi nghỉ ngơi ở đó một lát, quan sát khung cảnh huy hoàng quanh tôi, nhìn lại quãng đường tôi đã vượt qua. Nhưng tôi chỉ nghỉ một lát thôi, sự tự do trở thành trách nhiệm, tôi không nán lại, vì đoạn đường vẫn chưa kết thúc.
Nelson Mandela, cựu tổng thống Nam Phi,
Hình ảnh mà bạn hình dung về tương lai, trong mọi hoàn cảnh, đều có giá trị lớn hơn nhiều so với sự hồi tưởng của bạn về quá khứ.
Michael Korda
Có một số bằng chứng cho thấy người nào ít gặp may mắn lúc đầu đời sẽ có cơ hội thành công hơn những người ngay từ đầu đã có được mọi thứ. Sở dĩ như vậy là vì người ít may mắn phải cố gắng nhiều hơn và nỗ lực nhiều hơn để bảo đảm thành công.
Krisana Kritmanorote
Cuộc sống của chúng ta là một hành trình bất tận
Chúng ta phải học hỏi và phát triển
khi qua mỗi khúc quanh của cuộc đời.
Trên con đường đó, đôi khi chúng ta vấp ngã,
Nhưng luôn hướng đến điều tốt đẹp nhất trong chúng ta.
Gerald L.Coffee
Chúng ta cứ làm như thể những tiện nghi xa hoa là một đòi hỏi tất yếu và sẽ mang lại ý nghĩa trong cuộc sống chúng ta! Trong khi đó, tất cả những gì ta cần để cho cuộc sống thật sự hạnh phúc và ý nghĩa, chính là có một điều gì đó để mà thực sự say mê, thực sự tâm huyết.
Charles Kingsley
Nếu trong bạn trước giờ vẫn chưa có được ngọn lửa đam mê thắp sáng, thì bạn phải thổi bùng nó lên.

Vince Lombardi
Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng.
Ralph Waldo Emerson
 
“Hãy mạo hiểm những gì đã được tính toán kỹ. Điều này khác xa so với sự liều lĩnh.”
Tướng George S. Patton, Jr.
“Sống với mạo hiểm có nghĩa là vượt ra khỏi lối mòn, nhảy xuống khỏi vách núi và tạo cho mình đôi cánh để có thể bay lên cao hơn.”
Ray Bradbury
“Vấn đề tinh tế khó nhận ra nhất là ở chỗ, nếu bạn không dám mạo hiểm gì cả, thì cuộc sống của bạn đang ở mức mạo hiểm cao nhất đấy.”
-EricaJong
 
“Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, bạn hãy luôn là chính mình.” – Buckaroo Bonzai
“Một người có thể thành công ở hầu hết mọi lĩnh vực mà anh ta thể hiện lòng nhiệt tình vô hạn.” - Saclơ Suýt
“Cần nhớ là chúng ta tồn tại để làm gì và chúng ta đang cố đạt tới cái gì” - Gie-xin-ski
“Khi đặt một mục tiêu, đừng đặt thấp hơn khả năng của bạn. Ít người đạt được mục tiêu cao hơn mục tiêu họ đặt ra.” - Patricia Harris
“Đừng thương tiếc hôm qua, đừng đợi ngày mai, đừng lảng tránh hôm nay.” - Ngụ ngôn Pháp
“Gieo hành vi bạn sẽ gặt thói quen, gieo thói quen bạn sẽ gặt tính cách, gieo tính cách bạn sẽ gặt số phận.”– Khuyết danh
“ Đường tuy gần không đi không bao giờ đến, việc tuy nhỏ không làm chẳng bao giờ nên.” - Tuân Tử
“Thất bại không phải là vấp ngã mà là cứ nằm lì sau khi ngã.” - M.A.Carrera
“Sự thành công cho ta thấy một mặt của cuộc đời. Thất bại cho ta thấy nốt mặt kia của nó.” - T.Catôn
“ Cần phải lựa chọn một cách nghiêm ngặt xem nên học gì và không nên học gì.” - Tônxtôi
“Ngày nào mà bạn không bổ sung cho vốn hiểu biết của bạn dù chỉ một mẩu kiến thức nhỏ nhưng mới mẻ với bạn thì bạn hãy coi đó là một ngày mất đi vô ích, không thể lấy lại được.” - Xta-ni-lap-xki
“Loài người thích chinh phục những ngọn núi hùng vĩ, những dòng sông bất tận, và cả vũ trụ bao la. Thế nhưng, có mấy ai khám phá được hết bí ẩn trong chính con người mình.” - St. Augustine
http://khatvongtuoitre.com/index.php?option=com_content&task=view&id=57&Itemid=10

HIỂU ĐỜI - CHU DUNG CƠ

HIỂU ĐỜI - CHU DUNG CƠ

(Khát vọng tuổi trẻ)-Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày mất một ngày.
Qua một ngày vui một ngày.
Vui một ngày lãi một ngày.
Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.
Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.
“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quảcông nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.
Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.
Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.
Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.
Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.
Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạhữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).
Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.
Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.
Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổsở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.
Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thếlà không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.
Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.
Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống…).
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh).
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh … Tất cả đều là muộn.
Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thểnghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.
“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.
Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.
Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại nhữngước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có nhưvậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.
Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quảngắt vội không bao giờ ngọt. Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.
Thử thách của thành công không phải là ở chỗ ta làm gì khi ở đỉnh cao
Mà là khả năng vươn lên mức nào sau khi đã rơi tận đáy.
George S.Patton
Một trong những điều tuyệt vời nhất của cuộc sống là thời khắc hiện tại, không phải là thời khắc cam go và nghiệt ngã. Hãy ghi khắc điều này trong tim để từng ngày qua đi sẽ là ngày tốt đẹp nhất trong năm
Ralph Waldo Emerson
…Từ bầu trời, mặt đất, một hình dáng vụt qua cho đến mảnh báo cũ hay tơ nhện, chúng ta phải chọn ra cái tốt nhất cho mình ở nơi ta có hể tìm thấy nó.
Pablo Picasso
Chúng ta tạo nên cuộc sống từ những điều nhận được, nhưng chúng ta thực sự làm nên cuộc đời chính từ những điều mà chúng ta cho đi
Winston Churchill
Tôi đã phát hiện ra bí mật rằng sau khi leo lên đỉnh ngọn đồi, người ta sẽ thấy những ngọn đồi khác. Tôi nghỉ ngơi ở đó một lát, quan sát khung cảnh huy hoàng quanh tôi, nhìn lại quãng đường tôi đã vượt qua. Nhưng tôi chỉ nghỉ một lát thôi, sự tự do trở thành trách nhiệm, tôi không nán lại, vì đoạn đường vẫn chưa kết thúc.
Nelson Mandela, cựu tổng thống Nam Phi,
Hình ảnh mà bạn hình dung về tương lai, trong mọi hoàn cảnh, đều có giá trị lớn hơn nhiều so với sự hồi tưởng của bạn về quá khứ.
Michael Korda
Có một số bằng chứng cho thấy người nào ít gặp may mắn lúc đầu đời sẽ có cơ hội thành công hơn những người ngay từ đầu đã có được mọi thứ. Sở dĩ như vậy là vì người ít may mắn phải cố gắng nhiều hơn và nỗ lực nhiều hơn để bảo đảm thành công.
Krisana Kritmanorote
Cuộc sống của chúng ta là một hành trình bất tận
Chúng ta phải học hỏi và phát triển
khi qua mỗi khúc quanh của cuộc đời.
Trên con đường đó, đôi khi chúng ta vấp ngã,
Nhưng luôn hướng đến điều tốt đẹp nhất trong chúng ta.
Gerald L.Coffee
Chúng ta cứ làm như thể những tiện nghi xa hoa là một đòi hỏi tất yếu và sẽ mang lại ý nghĩa trong cuộc sống chúng ta! Trong khi đó, tất cả những gì ta cần để cho cuộc sống thật sự hạnh phúc và ý nghĩa, chính là có một điều gì đó để mà thực sự say mê, thực sự tâm huyết.
Charles Kingsley
Nếu trong bạn trước giờ vẫn chưa có được ngọn lửa đam mê thắp sáng, thì bạn phải thổi bùng nó lên.

Vince Lombardi
Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng.
Ralph Waldo Emerson
 
“Hãy mạo hiểm những gì đã được tính toán kỹ. Điều này khác xa so với sự liều lĩnh.”
Tướng George S. Patton, Jr.
“Sống với mạo hiểm có nghĩa là vượt ra khỏi lối mòn, nhảy xuống khỏi vách núi và tạo cho mình đôi cánh để có thể bay lên cao hơn.”
Ray Bradbury
“Vấn đề tinh tế khó nhận ra nhất là ở chỗ, nếu bạn không dám mạo hiểm gì cả, thì cuộc sống của bạn đang ở mức mạo hiểm cao nhất đấy.”

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Chẳng ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.

Hôm trước trong buổi cafe, mình và bạn bè chơi trò Kingcong, người bị phạt sẽ phải nói thật khi bị hỏi, bất kể câu gì.
Câu hỏi của mình là: Thời điểm nào trong đời bạn cảm thấy đau khổ nhất?
Ngẫm lại từ nhỏ đến giờ, cuộc sống, học hành sự nghiệp của mình khá xuôi chèo mát mái, mỗi tình duyên lận đận nhiều thị phi.
Đau khổ là cảm nhận từ tâm hồn, sao mà mang ra cân đo đong đếm. Nhớ lại rồi liệu có chính xác lần nào nhiều hơn không?.Vả lại, thời điểm đau khổ nhất, cũng chẳng phải việc gì hay khiến người ta dốc lòng dốc tâm mà nhớ lại.
Cuối cùng mình cũng lựa 1 câu chuyện để kể lại, với kiểu bông đùa nhất có thể. Cả bọn ố á nghe và luôn miệng bảo: Trời, chuyện của bây nghe như phim Hàn Quốc.
….
Vậy đấy
Những đau khổ tưởng sẽ khiến người ta không thể trụ vững, tưởng khiến người ta thà chết đi còn hơn sống mà gặm nhấm, có một ngày sẽ qua như cơn gió, trở thành câu chuyện làm quà giữa cuộc vui. 
Có một ngày chính bản thân người kể cũng mơ hồ, bản thân mình có phải là nhân vật chính của chuyện ấy không, hay chỉ là đang kể câu chuyện cuộc đời người khác?.
Chẳng ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...