Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Ngược lại với yêu là gì?

Sự trả thù đau đớn nhất không phải căm ghét mà là lãng quên...

Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên:
 
- Ngược lại với yêu là gì?
 
- Ghét ạ!
 
Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:
 
- Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!
 
- Vì sao?
 
- Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.
 
- May mắn quái gì, phi lý!
 
Ngược lại với yêu là gì? 1

- Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi: “Bà B ơi có nhớ tôi không?”. Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói: “Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”.
 
Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…
 
Giáo sư khẳng định: “Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.
 
Cả lớp nhất trí với giáo sư: “Ngược lại với yêu là lãng quên!”.

GỞI NHỮNG AI ĐÃ VÀ ĐANG CÓ NHỮNG YÊU THƯƠNG TỪ MỘT PHÍA :)


Khi còn trẻ tôi cứ nghĩ khi tôi biết yêu tôi sẽ dốc hết lòngmà yêu thương chăm sóc người mình yêu, tôi vẫn cứ nghĩ một khi tình cảm đã traođi nhất định sẽ được nhận lại, dù chỉ là một phần hẳn là cũng sẽ được nhận lại. Vậymà sự thật mọi thứ vẫn không như những gì ta từng nghĩ.
Lớn lên tôi mới biết, mọi việc muốn đạt được phải cố gắnghết mình nhất định thành quả sẽ khiến ta mỉm cười, chỉ duy nhất tình yêu là khôngthể cứ cố gắng từ một phía là được, không thể cứ nổ lực đạt lấy trong khi đốiphương chẳng mảy may chú ý gì đến mình, chỉ xem mình như những con người xung quanhhọ trong cuộc sống của họ. Khi rơi vào trường hợp như thế thì dù cho có khó khăn đến như thế nào thì cũng cố gắng buông tay đi bạn nhé. Vì nếu cứ tiếp tục nhưthế, cái mà ta nhận được chỉ là nổi đau ngày một lớn mà thôi.
Dẫu biết tình yêu là lí lẽ của con tim, lý trí chỉ đứngbên lề, nhưng cũng đừng vì thế mà tự biến bản thân mình thành một kẻ mù quáng trongmột tình yêu mà mình biết đó là ngõ cụt, đừng tự giết đi khoảng thời gian tuổithanh xuân tươi đẹp của bản thân vào những nổi buồn chất chứa. Có thể ai đó sẽcảm thán lên rằng nói suông thì dễ lắm nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu đượcnó như thế nào? Tôi từng đọc được ở đâu đó 1 câu nói như thế này “ Yêu đơnphương 1 ai đó cũng giống như việc bạn tự đái vào chân mình. Người khác cho rằngbạn là kẻ ngốc, còn bạn thì cảm thấy rất ấp ám”. Thực ra, tôi cũng từng cảm thấynhư thế, cảm thấy ấm áp như kẻ ngốc vậy. Tôi cũng từng dồn toàn tâm toàn lực đi yêu một người không yêu mình, anhấy còn nói rằng chỉ xem tôi là bạn. Tôi chỉ cần anh ấy cười với tôi, nói chuyệnvới tôi vài câu là tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng và ấp ủ thêm một chút hi vọngđược đến gần anh ấy hơn. Khi anh ấy buồn tôi cũng buồn rồi cố gắng động viênanh ấy, tôi cứ nghĩ cứ ở bên cạnh anh ấy như vậy, mọi nỗ lực của tôi anh ấy sẽnhìn thấy rồi có một ngày nào đó anh ấy sẽ yêu tôi dù chỉ là một chút. Rồi chuyệngì đến cũng sẽ đến, người con gái anh ấy yêu thương quay về. Khi người ta yêuthương ấm áp chỉ có mình tôi rấm rức khóc thầm.
Dẫu biết là đau khổ bản thân gánh lấy là không nhỏ, nhưng ngườingoài chỉ nhìn vào ta với ánh mắt thương hại, ai cũng sẽ bảo ta dại khờ. Rồi để đến sau này khi nghĩ lại vềđoạn kí ức ấy, có lẽ ta không hối hận nhưng tự bản thân ta cũng ý thức được taquá dại khờ. Thế giới này vẫn còn nhiều người yêu thương ta, vẫn âm thầm theodõi và lo lắng cho cuộc sống của ta, chỉ là ta quá mù quáng và bận rộn quan tâm những điều không đáng mà chưa hề mảy may phát hiện ra điều đó. Để rồi đến khi ta thật sự mệt mói, không còn sức lực tiếp tục, khi ta quay đầu lại vẫn thấy mộtngười còn đứng phía xa xa trong theo những bước chân ta. Thì bạn tôi ơi còn chầnchừ gì nữa, còn ngại ngùng gì nữa mà không chạy nhanh về phía con người ấy, là bờ vai vững vàng cho ta đấy.
Cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều tươi đẹp, vẫn còn nhiều người quan tâm đến ta, đừng vì một người không yêu thương mình rồi nghĩ rằng mình không may mắn, cả thế giới vứt bỏ mình. Hãy học cách xóa tan nổi buồn và tự bản thân tìm niềm vui trong cuộc sống chỉ có như vậy bạn mới không làm phí những giây phút thanh xuân đáng giá của cuộc đời này.
Rồi một ngày khi gặp lại người mà bạn từng dành tất cả yêu thương trái tìm thôi không còn đập liên hồi mà có thể đối diện với nhau bằng nụ cười đến tận khóe mắt. Để khi biết học sống tốt hay không ta cũng không còn lo lắng bồn chồn mà chỉ là cầu mong cuộc sống của họ được suông sẽ.
Muốn làm được như thế bạn phải tập buông tay từ bây giờ. Hãy tin vào bản thân mình không có gì là ta không thể làm được cả. Buông tay - tôi sẽ bắt đầu từ hôm nay

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Yêu chầm chậm…

CÀNG CHÓNG VÁNH, VẾT THƯƠNG CÀNG SÂU. CÀNG NHẠT NHÒA, NHỮNG MỐI TÌNH ĐI QUA CÀNG KHÔNG ĐỂ LẠI MỘT ĐIỀU GÌ CẢ.

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị. Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…

Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Yêu chầm chậm… 1

Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm…

Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.

Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.

Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.

Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.

Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy…

Đừng bao giờ ngã giá với yêu thương!

Không ai muốn trong cuộc đời mình phải cắn răng để nuôi vào lòng những nuối tiếc. Thế nên, đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ…

Đừng bao giờ định giá và kì kèo để được yêu thương. Hạnh phúc không phải thứ bạn phải chìa tay xin, nếu họ thật lòng yêu, thì bằng mọi cách họ sẽ cho bạn được hạnh phúc! Không có ai van nài người khác để mình được vui, thứ cảm giác dành được lúc đó có chăng cũng là tự thương hại chính mình.
 
Đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn của nhau. Có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Đừng nghĩ chỉ mỗi mình buồn mà người ta không hề hụt hẫng. Đừng nghĩ chỉ mỗi nước mắt mình biết đắng, phía sau đó còn là tổn thương chất chồng của một người khác mà họ không hề nói ra.
 
Hãy học cách đặt cảm giác không phải của chính mình vào đôi mắt của bản thân, để cảm thông và hiểu cho nhau thêm đôi chút. Một câu xin lỗi trước dù biết mình chẳng làm sai, một tí chút nhún nhường trong lòng tự trọng so với việc mất nhau, cái nào sẽ là giá đắt?
 
Không ai muốn trong cuộc đời mình phải cắn răng để nuôi vào lòng những nuối tiếc. Thế nên, đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ…
 
Đừng bao giờ ngã giá với yêu thương! 1
 
Đừng mặc cả để trao cho nhau những hạnh phúc giản đơn, cứ cho đi rồi mình ắt sẽ có lại. Toan tính thiệt hơn, chần chừ rồi nghi ngại, thương yêu sẽ rớt rơi dần, và biến mất lúc nào chẳng hay…
 
Đừng đặt nỗi buồn của chính ta lên vai một kẻ khác, đừng để nỗi lo của mình thành nặng gánh cho những người ngoài kia… Học cách đặt niềm vui của ta lên đôi môi người khác, và nuốt nước mắt của người vào tận trái tim ta…
 
Đừng trao quyền khiến mình bị tổn thương cho bất kì ai, và cũng đừng quá tin ai mà trao cho họ toàn quyền để mình được hạnh phúc. Chúng ta vĩnh viễn không cầu xin niềm vui từ một kẻ khác, hạnh phúc có chân sẽ đến với những người xứng đáng và bỏ đi với những kẻ không biết học lấy cách nâng niu.
 
Đừng xua đuổi tình yêu như thể mình không đáng được người ta yêu. Và cũng đừng bi lụy tình yêu như thể nó là cả sự sống. Không có ai được chỉ định sẽ là của ai mãi mãi, bởi mãi mãi ở đâu, không một ai biết, không một ai hay?
 
Đừng bao giờ ngã giá với thương yêu và ngã giá với chính bản thân. Ai cũng có quyền được hạnh phúc theo cách mình muốn, chỉ là với ai, ở đâu, và đến bao giờ?

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Bạn có bao giờ để ý rằng...



Bạn có bao giờ để ý rằng, khi bạn cảm thấy nhớ một người nhiều nhất đó là khi người ấy ở ngay bên cạnh bạn nhưng không phải là của bạn? 

Bạn có bao giờ để ý rằng, nói về một điều để rồi về sau ước giá như bạn không nói; và không nói gì để rồi về sau ước giá như bạn nói, thì việc nào đau lòng hơn?...

Bạn có bao giờ để ý rằng, những điều quan trọng nhất lại luôn là những điều khó nói nhất? 

Bạn có bao giờ ngại nói với một người rằng bạn yêu mến người đó? Nếu bạn nói, có thể họ sẽ làm bạn đau lòng. Nhưng nếu bạn không nói ra, bạn có thể làm đau lòng họ. 

Bạn có bao giờ cảm thấy ngại quan tâm đến một người nào đó quá nhiều, đơn giản vì bạn sợ người đó không quan tâm lại bạn nhiều như thế, hoặc thậm chí là chẳng quan tâm chút nào đến bạn? 

Bạn đã bao giờ để ý rằng chúng ta thường nói dối về chúng ta, sợ người khác biết một điều gì đó về chúng ta, nhưng mỗi khi chúng ta nói một lời nói dối, những thứ chúng ta sợ lại càng tăng lên?

Bạn có bao giờ nghĩ rằng, cuộc sống ngập những rủi ro và cần có những bước nhảy vọt? Đừng là một con người luôn phải nhìn lại để tự hỏi mình có thể có gì, hay mình đã không nên làm gì… Vì không điều gì có thể đợi bạn mãi được.

THẾ NÀO MỚI LÀ YÊU?



Phải chăng là khi tim bạn đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là THÍCH.
Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ THÈM MUỐN.
Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là MAY MẮN.

Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?
Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang CÔ ĐƠN.

Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG TRUNG THÀNH.

Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ MÊ MUỘI.

Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?
Đó không phải là yêu… Đó là TÌNH BẠN.

Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?
Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã NÓI DỐI.

Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG THẢO.

Thế nhưng…


Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...
Đó mới là YÊU.
Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…
Đó mới là YÊU.
Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
Đó mới là YÊU.
Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
Đó mới là YÊU.
Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
Đó mới là YÊU.
Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?
Nếu có thì đó là YÊU.



Người bạn thích và người bạn yêu 

Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN.  
Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.  
Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN. 

Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG 
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI. 

Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ. 
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.

Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF". 

Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH. 
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU. 

Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy. 

Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI. 
Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT. 

Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.  
Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn. 

Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó. 
TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU 
VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU.

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

Cuộc đời là một chén trà.

Cuộc đời là một chén trà.Người đi trà nhạt,hết tình thì trà tan.Trà trong chén đã nguội lạnh từ rất lâu,đến độ nàng không thèm nhấp môi,nhưng rồi cũng chẳng nỡ hất tay đổ đi.Vài người khuyên nên hâm lại cho nóng,bỏ thêm một muỗng đường,thì đâu lại vào đấy.Nàng cười xua tay.. Dù nóng hay lạnh,ngọt hay đắng thì nàng cũng chẳng muốn thử nữa..
Một ngày nàng giật mình vì “trà trong chén đã tan”.Thì ra tình đã cạn vào một buổi sáng mùa hạ,khi nàng không còn bận tâm đến sự hiện diện của anh,không còn đau lòng vì kỉ niệm,không vào ra FB anh như đi chợ mỗi ngày.Nàng biết mọi thứ đã ổn.Ngày không anh,nàng căng tràn sức sống,như chồi non nảy mầm xanh,như bầu trời bỗng nhiên xanh ngắt sau đêm mưa bão..
Anh ở đây.Nàng vờ như không hay.Nửa đêm hôm qua nàng đã nói như này :”I wish we never  met again in our lives”.Đoạn nàng cười ha ha rồi tắt phụt laptop,đắp mền ngủ một mạch đến sáng..
Cuộc đời là một chén trà.Người đi trà nhạt,hết tình thì trà tan.Trà trong chén đã nguội lạnh từ rất lâu,đến độ nàng không thèm nhấp môi,nhưng rồi cũng chẳng nỡ hất tay đổ đi.Vài người khuyên nên hâm lại cho nóng,bỏ thêm một muỗng đường,thì đâu lại vào đấy.Nàng cười xua tay.. Dù nóng hay lạnh,ngọt hay đắng thì nàng cũng chẳng muốn thử nữa..
Một ngày nàng giật mình vì “trà trong chén đã tan”.Thì ra tình đã cạn vào một buổi sáng mùa hạ,khi nàng không còn bận tâm đến sự hiện diện của anh,không còn đau lòng vì kỉ niệm,không vào ra FB anh như đi chợ mỗi ngày.Nàng biết mọi thứ đã ổn.Ngày không anh,nàng căng tràn sức sống,như chồi non nảy mầm xanh,như bầu trời bỗng nhiên xanh ngắt sau đêm mưa bão..
Anh ở đây.Nàng vờ như không hay.Nửa đêm hôm qua nàng đã nói như này :”I wish we never  met again in our lives”.Đoạn nàng cười ha ha rồi tắt phụt laptop,đắp mền ngủ một mạch đến sáng..

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...