Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

Những ngày lỗi hẹn với chính mình

Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.

Nghe thì có vẻ như ngồ ngộ, nhưng quả thật vậy. Có những ngày tôi lỗi hẹn với chính tôi.
 
Chiều cuối tuần, không vội tất bật về nhà sớm, cũng không đủ kiên nhẫn để hòa thành một chấm tròn nhỏ xíu trong dòng xe xuôi ngược giờ tan tầm, tôi chọn một góc nhỏ của quán quen, ngồi nhâm nhi nhạc Trịnh và lật giở những trang sách mới còn thơm lừng mùi giấy.
 
Cảm giác dòng thời gian trôi thật chậm, nhẹ bẫng, bỗng rút hết những mỏi mệt hay muộn phiền của một ngày, của một tuần, và cả những nỗi buồn hay phiền muộn nhân những ngày nghỉ biếng lười sắp tới.
 
Lâu rồi không tự thưởng cho mình một buổi nhởn nhơ chơi, không vờn bắt cảm xúc của lòng mình và cũng không tự vấn lương tâm về những câu hỏi không đầu không cuối.
 
Lâu rồi không tự mở rộng lòng để đón nhận lòng ai đó, không để ý đến ánh mắt xung quanh, không chỉn chu hình thức, không rất nhiều thứ không, cứ thế lặng lẽ dìm mình vào công việc và sẵn sàng để cho đống áp lực nhấn chìm.
 
Chỉ là những ngày đang còn trẻ, lại quắt quay với những bộn bề, vội vã trôi theo dòng hối hả. Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.


Để rồi đến một lúc nào đó, khi lắng lòng dừng lại nhìn quanh quẩn, mới nhận ra rằng mình bị đẩy trôi xa trên đường đời quá vội. Để rồi chợt hối tiếc một điều xa xôi không định hình vuông méo, cứ chậc lưỡi để nghe tiếng thời gian thở dài thật dài.
 
Có ai đó giống tôi? Thấy những ngày của mình trôi qua quá sức gồng mình. Là niềm vui treo trên khuôn mặt chỉ vì người khác muốn nhìn như thế. Là khi nỗi buồn xuất hiện thì nhanh chóng giấu nhẹm đi, cố nhét cho đầy một cái túi vô hình tưởng tượng. Là cơ hội và thách thức chỉ nhanh như một cái lật tay, cũng không nhận ra mà trễ nải…
 
Nếu như giống tôi, thì hẳn là đã lỗi hẹn với bản thân mình quá nhiều điều. Đang còn tuổi trẻ nghĩa là đang còn sung sức, hãy giành dụm cho mình chút ít thời gian mà đắm say với đời, tận hưởng với người. Có những nỗi đau mà tuổi trẻ cần vấp váp, có những chuyện mà tuổi trẻ cần trải qua, có những thứ tình cảm mà tuổi trẻ cần đôi lần say đắm.
 
Đừng thờ ơ với cuộc đời của bạn, cũng đừng tự làm mình lỡ hẹn với thanh xuân!

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

Thế nào mới là yêu?

Dẫu rằng hôm nay tôi sẽ không nói lời chia tay với em. Nhưng tôi quyết định hôm nay là lần cuối. Để thôi trở thành một cái bóng trong tình yêu, chỉ biết cho mà chẳng bao giờ được nhận.
***
Em đến trễ 2 giờ đồng hồ. Tôi ngồi đợi chờ đến bao nhiêu điếu thuốc cháy tàn, bao nhiêu khách đến rồi đi. Vẫn cái nhìn như soi mói, em bình thản hỏi như thường lệ em vẫn nói:
- Anh đợi em có lâu không ?
- Lâu. Một thế kỷ rồi.
Em hỏi mà không cần giải thích rằng tại sao em đến trễ như vậy. Em không cần biết rằng vì đợi em mà tôi đã trễ một buổi hẹn với bạn bè. Đó là nhóm bạn thân học từ thời phổ thông, đã hẹn với nhau từ tuần trước. Mỗi đứa sau khi ra đời, có biết bao nhiêu công việc chi phối, việc gặp nhau như hôm nay thật là điều khó. Nhưng với tôi, em biết rằng em quan trọng hơn mọi điều. Tôi dự tính chỉ gặp em chừng hơn một giờ đồng hồ, sau đó đến buổi hẹn với bạn bè cũng được. Nhưng dù cho tôi nhắn liên tục vào máy của em, những tin nhắn vẫn không được trả lời. Đơn giản bởi vì em biết rằng tôi rất yêu em, yêu hơn cả những dòng sông yêu nước nguồn, yêu như thể em chính là ngọn gió thổi lộng trong đêm hè nóng rát. Em không trả lời những tin nhắn, vì em biết rằng tôi sẽ đợi em.

the-nao-moi-la-yeu
Em ngồi xuống ghế đối diện. Em nhìn hai chai bia đã cạn hết nước:
- Anh uống mới có hai chai bia mà. Em đâu có trễ.
Tôi bỗng buồn, nỗi buồn của một sự mất mát. Dẫu rằng hôm nay tôi sẽ không nói lời chia tay với em. Nhưng tôi quyết định hôm nay là lần cuối. Để thôi trở thành một cái bóng trong tình yêu, chỉ biết cho mà chẳng bao giờ được nhận. Tôi cần sự bình đẳng.
Tôi cười như không có chuyện gì xảy ra trong suy nghĩ của mình:
- Em kêu nước đi. Vẫn sữa tươi phải không?
Em lắc đầu:
- Em cũng uống một chai bia.
Ừ, thì uống một chai bia. Để em dấu che rằng việc em đến trễ bởi vì em mới vừa hẹn hò với Phùng. Em lao vào Phùng như một ngọn lửa cháy, sẵn sàng để cho tôi chờ đợi.
Tôi hỏi vu vơ:
- Phùng vẫn khỏe phải không ?
Em ngây thơ:
- Em đâu biết, em với ảnh lâu ngày không gặp.
Tôi đâu còn nhỏ bé để không nhìn ra rằng em vừa tô lớp son môi, thỏi son màu cánh sen tôi đã tặng em, em rất thích nó, đi đâu cũng mang theo. Em không dấu được vết son lem ra ngoài chứng tỏ đã có một hay những nụ hôn làm cho nó nhòa đi mà em không chú ý. Em không dấu được mùi thuốc lá 555 còn vương trên tóc, mà Phùng thì vẫn thường hút loại thuốc đó. Và nữa, chiếc ảo mỏng cho nên không dấu được chiếc nịt ngực cài còn chừa một khuy. Chỉ bao nhiêu đó thôi mà lòng tôi như đang nổi gió giông. Bởi ba năm trời yêu em, tôi xem em như một thần tượng. Tôi yêu, tôi chung tình, tôi khát khao cũng được em chung tình. Tôi cảm nhận được những đêm khuya trời mưa như trút nước, em đi làm về trên con đường xa, chắc lạnh sắt se. Tôi cảm nhận được căn phòng nhỏ em ở, có tấm rèm cửa rực rỡ màu đỏ. Có khi tấm màn rủ xuống, chiếc xe của em để dấu ở một góc vườn. Nhưng lúc đó thì máy của em đã khóa, hoặc gọi điện chỉ vang lên những chuỗi tín hiệu dài. Tôi đã quen những cuộc hẹn, em bỏ dở hoặc không bao giờ tới mà không bao giờ nêu lý do. Quen như thế, rồi rộng lòng tha thứ như thể tôi đã là một người tu hành đắc đạo, không dành chỗ cho giận hờn hay muộn phiền trong trái tim mình.
Bao lần em làm cho tôi giận, em nhớ không? Không thể nào đếm hết. Để rồi chỉ cần một cuộc điện thoại: "Đi uống cà phê". Là bỏ công việc, là từ chối mọi chuyện để tới. Ngồi một quán quen, có người nhìn thấy, em nói: "Mấy người đó là bạn thân của anh Phùng". Thế là tôi phải đi tìm một quán khác, quán không có ai quen, như thể tôi đang ngoại tình với em. Tình yêu xa vời của em đang chễm chệ ngồi trong cuộc tình quá đỗi mỏng manh này.
Em thầm thì:
- Hôm nay em thấy anh khác quá. Sao anh lại cứ ngồi im như vậy.
- Đâu có gì đâu? Tại anh đang nhìn con ruồi bay ngang. Sao anh chẳng biết đó là con ruồi đực hay ruồi cái.
Em vẫn cười, vẫn lời nói quen:
- Ruồi cái, vì nó cứ bay gần anh chứ không bay gần em.
Tôi kêu thêm một chai bia nữa, uống cùng em. Tôi uống cho một cuộc chia tay chuẩn bị trước. Một cuộc chia tay chỉ có mình tôi biết. Vì em không thể ngờ được rằng hôm nay là lần cuối gặp nhau, đã là lần cuối thì hai giờ trễ hẹn của em không phải là nhiều. Bởi dẫu tôi có yêu em như trời bể, tôi có nỗi khát khao cùng tận được nắm tay em dắt đi cho đến cùng trời cuối đất. Nhưng em không thể biết được là tôi đã quá mỏi mệt trong ba năm dằng dặc với cuộc tình này. Em đẹp và kiêu hãnh, với em, tôi không là ngoại lệ trong sự thần phục, chờ đợi và lo lắng cho em. Tôi chăm sóc em như thể đó là niềm vui của mình. Ba năm trời tôi xuôi ngược dâng hiến như một kẻ nô lệ tình ái. Còn em thì thờ ơ nhận những món quà mà đôi khi tôi đã phải xoay sở đủ điều, đắn đo chọn lựa với thái độ ban ơn. Em nói:
- Chiếc đồng hồ anh tặng bị người ta chê xấu. Anh không có thẩm mỹ gì hết.
Đó là chiếc đồng hồ mặt vuông, gắn những viên đá đẹp. Tôi chọn tặng ngày sinh nhật em. Hôm đó tôi phải dày công chọn một nhà hàng lãng mạn, đặt chiếc bánh sinh nhật đính những đóa hồng xinh đẹp. Tôi muốn ngày đó em được vui.
Em không dành trọn cho tôi niềm vui tôi cẩn trọng trao em. Em xem đồng hồ như một lãnh đạo cao cấp phải xếp lịch hẹn:
- Ngồi với anh như thế là nhiều rồi. Lát em còn dự tiệc ở chỗ ông giám đốc nơi em làm việc chiêu đãi.
Khi đi em còn ngoái đầu dặn dò:
- Chiều nay anh đừng nhắn tin hay gọi điện gì vào máy em đó. Em không thích người ta nói.
Và em đi. Em hồn nhiên trong ngày sinh nhật của mình. Còn tôi ngồi ngắm nhìn những ngọn nến đang cháy, những ngọn nến long trọng cho một tình yêu hờ hững.
Thuở học trò, tôi không tin câu nói cửa miệng của bạn bè : theo tình tình chạy, bỏ tình tình theo. Bởi tôi yêu em hơn mọi điều trên thế gian này, tôi cần gặp em như mỗi ngày phải ăn. Tôi không muốn là cho em giận hờn hay đau khổ. Còn em thì xem tình yêu của em đối với tôi như là một ân huệ. Hôm đó, những ngọn nến sinh nhật chưa cháy hết, nến chưa tàn mà lòng tôi đã tàn sự kiên trì.
Em đứng dậy, vẫn như thói quen khi có những dòng tin nhắn trên máy. Động tác trả lời của em rất thuần thục. Em cười tươi như hoa với những dòng chữ nhảy múa trên chiếc điện thoại di động.
Vẫn đôi mắt nhìn ra xa :
- Em phải đi đây.
Tôi hững hờ:
- Ừ, em cứ đi.
Em bỗng bật cười:
- Sao những lần trước anh bảo em ngồi với anh thêm chút nữa, lần này anh lại bảo em cứ đi đi. Anh giận à?
Tôi cũng cười:
- Nếu giận được em thì anh vui hơn.
- Thật không?
- Thật?
Em nhắc lại :
- Em đi đây.
Và em lìa khỏi tôi.
Tôi trả tiền. Tôi cũng bước chân ra khỏi quán. Nhìn em từ phía sau, em phóng xe, khuất lần khuất lần cuối con đường. Rồi tôi bấm máy điện thoại, tìm số điện thoại của em. Tôi xóa đi con số đó một cách cương quyết. Tôi xóa đi sự kiên trì của mình, tôi xóa đi sự hãnh diện trong tình yêu của em. Tôi đi xe chậm trên đường, rồi đi dần ra ngoại ô. Tôi nhớ có lần đưa em ra nơi này, khi mùa lúa bắt đầu đơm hạt, màu vàng lúa và mùi thơm lá khiến cho tôi cảm thấy hạnh phúc. Chỉ một lần, một lần đó thôi, vì em không thích lang thang cùng tôi như thế nữa.
Con đường bị cắt đôi bởi một chuyến tàu chạy qua. Dòng xe đang ồn ào bỗng dưng dừng lại hết. Chiếc ba-ri-e sơn hai màu trắng đỏ đã chắn lại cuộc hành trình. Trên tàu kia có bao nhiêu người đang đi hoặc đang tìm về, làm sao tôi biết được. Vậy mà bỗng dưng tôi đưa tay lên, vẫy vẫy. Tôi đang tiễn một con tàu. Cũng thật lạ, tôi thoáng thấy nơi ô cửa tàu., qua khung cửa kính, vẫn có mấy bàn tay vẫy đáp trả lại cái vẫy tay của tôi. Họ không hề biết tôi vừa quyết định chia tay với một mối tình, chỉ một mình tôi chia tay. Còn em thì đang đi về phía khác, vẫn chưa biết rằng chẳng bao giờ em được đến trễ cùng tôi.

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

“Có những ngày như thế, lặng lẽ, không buồn, không vui, chầm chậm trôi... qua hết một ngày!

Có những người như thế, âm thầm yêu một người, bên một người lặng lẽ ngày qua ngày.!”

Đừng yêu một chàng trai quá tốt

Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, nó sẽ khiến bạn cảm thấy như đang đặt cược toàn bộ với vận may của mình. Khi mà may mắn mỉm cười thì anh ấy xuất hiện bên cạnh, còn khi cuộc đời giành giật lấy lại, bạn sẽ phải buông anh ấy ra.

Con gái ấy mà, tại sao luôn rắc rối thế? Trong những mớ mâu thuẫn rối như tơ vò nửa muốn nửa lại không, có bao nhiêu phần trăm là sẽ làm theo trái tim sai khiến đâu? Thật ra thì cô gái nào cũng muốn yêu một chàng trai tốt, nhưng những chàng trai quá tốt lại không nên yêu một chút nào.
 
Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, căn bản vì có nhiều lúc chàng trai quá tốt ấy chẳng thật sự dành cho mình đâu. Và luôn khiến bạn nảy sinh cảm giác hồ nghi, rằng có đúng là chàng đang thật sự yêu thương mình hay chỉ là đơn thuần vì chàng tốt nên mới đối xử tốt với mình?
 
Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, căn bản vì có nhiều lúc bạn sẽ cảm thấy anh ấy nâng niu và tôn trọng bạn quá mức để rồi mọi thứ cảm xúc lại biến thành sự xa cách. Cho dù có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể hâm nóng được tình cảm nóng lên, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy mọi thứ không chân thật.
 
Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, căn bản vì có nhiều lúc bạn sẽ cảm thấy anh ấy đâu phải thuộc về mình bạn đâu? Anh ấy đối xử với ai cũng tốt như khi ở bên bạn, anh ấy chia sẻ nụ cười với tất cả mọi cô gái, anh ấy galant đến mức khiến bạn dễ dàng phát điên lên mỗi ngày.


Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, nó sẽ khiến bạn cảm thấy mình ngày càng xấu xa và ích kỷ. Bạn sẽ trở thành một người chỉ chấp nhất chuyện anh ấy đi với ai, tốt với ai, có vượt qua mức cho phép hay không; luôn sống trong lo âu và sợ hãi rằng một ngày nào đó người ấy sẽ chẳng còn yêu mình mà chỉ cầm chừng mối quan hệ chỉ vì không muốn bạn bị tổn thương chứ không phải vì tình yêu.
 
Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, nó sẽ khiến bạn cảm thấy như đang đặt cược toàn bộ với vận may của mình. Khi mà may mắn mỉm cười thì anh ấy xuất hiện bên cạnh, còn khi cuộc đời giành giật lấy lại, bạn sẽ phải buông anh ấy ra.
 
Đừng bao giờ yêu một chàng trai quá tốt, bởi vì mặc dù không để xảy ra những chuyện như trên, rất có thể anh ấy sẽ khiến bạn phát chán. Tình yêu không thể nào lấy lòng tốt và sự tử tế ra để đo lường. Người tốt như anh ấy có thể sẽ chỉ là một người chồng tốt chứ không thể là một người yêu hoàn hảo. Khi mà đang lúc thanh xuân phơi phới bạn cần phải tìm cho mình một cảm giác yêu đương mãnh liệt chứ không phải là chỉ những cái nắm tay không nặng cũng chẳng nhẹ.
 
Cái gì “quá” cũng thành ra hỏng bét, chỉ cần vừa đủ có khi mới là hạnh phúc bền lâu. Có thể bạn sẽ nghĩ khác, nhưng thật sự là những chàng trai quá tốt, vì thật sự ở đời làm gì có ai hoàn hảo. Có thể người ấy tốt, nhưng không hẳn bạn yêu người ấy đã là tốt đâu.

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

KHI NGƯỜI ẤY KHÔNG CÒN YÊU BẠN NỮA…



Nếu như…

Có một người đã từng coi bạn là cả thế giới, yêu thương bạn bằng cả trái tim và sự sôi nổi của tuổi trẻ.

Có một người đã từng âm thầm chờ đợi bạn, lặng lẽ nhìn bạn gặp gỡ và chia tay các cuộc tình.

Có một người đã từng không để người nào khác vào trong mắt, vào trong trái tim bên ngực trái, bởi vì người ấy cất bạn ở đó, đã quá đủ đầy.

Nếu như…

Có một người đã từng rất yêu bạn, giản đơn như thế…

Và nếu như người ấy không-còn-yêu bạn nữa

Xin đừng viết blog, đừng kể lể về cuộc sống của bạn mỗi ngày. Bởi lẽ người ấy sẽ không còn quan tâm nữa. Những dòng bạn viết ra chỉ là tự mình gặm nhấm lấy nỗi buồn của riêng mình mà thôi. Cái trò độc thoại này, cái trò tự khóc tự cười này, đau lòng lắm. Xin đừng viết nữa.

Đừng quỵ lụy, đừng nói ngay cả 1 lời xin lỗi hay giá như. Bạn và người ấy đến được với nhau, là do số phận an bài, mà có không đến được với nhau, cũng là do số phận đã an bài. Xin đừng làm những điều vô nghĩa. Nếu như bạn sống thật kiêu hãnh, ngẩng thật cao đầu, ít ra vẫn còn lưu lại được một ấn tượng tốt đẹp nào đó trong người ấy.

Xin bạn đừng khóc, đừng khóc trước bất kì ai. Nước mắt dư thừa lắm, rẻ rúng lắm. Bạn đừng nuối tiếc, cũng đừng than trách bản thân. Yêu chỉ là yêu, chỉ là một cung bậc thăng hoa của cảm xúc mà thôi. Bạn có thể chấp nhận những điều tan vỡ, một cách dịu dàng…

Đừng bao giờ tự hỏi tại sao, cũng đừng buồn nữa khi thấy người ấy sóng đôi bên một người khác. Các bạn chia tay, 2 người là 2 dòng kẻ song song sẽ không thể 1 lần nữa bắt nhịp cùng nhau trên quãng đời này. Mọi vui buồn của người ấy, mọi hạnh phúc hay là bất hạnh của người ấy, đã không còn liên can tới bạn nữa rồi. Bạn có thể mừng, có thể không, cho người ấy. Nhưng tuyệt đối không được đối xử tệ với bản thân mình.

Đừng gọi điện, đừng nhắn bất cứ một cái tin gì cho người ấy, dẫu rằng chiếc điện thoại bạn có nhấc lên rồi hạ xuống đến cả trăm lần. Dẫu rằng mỗi lần chạm vào máy, bạn lại dường như không kiềm chế được, mỗi lần điện thoại đổ chuông là một lần tim bạn nghẹt lại, có phải là số của người ấy gọi đâu. Xin bạn đừng trông đợi vào cái điều hão huyền sẽ không bao giờ xảy đến… Can đảm nhìn thẳng vào sự thật đi thôi, người ấy không còn yêu bạn nữa, hiển nhiên là muốn xóa bạn khỏi bộ nhớ, xóa rồi.

Xin đừng than vãn, kể lể cho bạn chung của cả 2 người nghe về tình trạng đau ốm của bạn hiện tại. Bởi vì người ấy sẽ không quan tâm đến bạn nữa đâu, xin đừng làm cho người thứ 3 phải khó xử. Bạn chờ đợi điều gì đây? Một lời ủi an vụng về à? Nghe xong bạn có ổn được hơn không? Có khá được lên không? Cho nên, xin bạn, đừng kể nữa…

Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, hãy buông tay, hãy để phần tình cảm của bạn dành cho người ấy được trở thành một kỷ niệm ôn hòa, đừng bao giờ day dứt bởi những điều quá khứ. Chiếc áo đẹp ấy bạn có còn mặc vừa nữa đâu.

Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, xin đừng vì thế mà đánh mất niềm tin vào giá trị của bản thân. Không có người ấy thương yêu, bạn vẫn là chính bạn, bạn vẫn giữ nguyên vẹn các giá trị của chính bạn cơ mà.

Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, nếu chẳng may sau này có gặp lại nhau thêm một lần tình cờ ngoài cuộc sống, hãy mỉm cười bạn ạ, tất cả đã trôi qua rồi…

Có thể sẽ là rất đau đấy,

Nhưng con người ta, để trưởng thành, cần phải trải qua những nỗi đau.

để trưởng thành,
.
.
.
có khi người ta phải học cách hồi sinh từ sau những lần vỡ nát!

Người yêu cũ.

Trước khi người yêu cũ trở thành người yêu cũ, người yêu cũ rõ ràng đã từng là người yêu. Ngoại trừ gia đình, bố mẹ, anh em bạn bè, so với người lạ, người yêu luôn là người mà ta yêu nhất.


Vậy thì tại sao người ta yêu nhất, lại trở thành “người cũ mà ta từng yêu nhất”?

Vì người đó không tốt với ta?
Vì ta đã yêu người khác.
Bởi vì người đó không tốt với ta nên ta đã yêu người khác?
Vì ta không tốt với người đó?
Vì ta đã có người khác?
Bởi vì ta đã có người khác nên ta đã không tốt với người đó?

Dù là bất cứ lý do gì, người cũ vẫn chỉ là người cũ. Chúng ta trân trọng những thứ đã qua, nhưng không bao giờ được phép cho nó chạm tay vào hiện tại.

Trong tình yêu đừng có quá tham lam, yêu một người, nhưng lại tiếc một người. Việc làm tức cười đó, hại cả 2,3 người một lúc!

Tự nhiên hết yêu


- Thường khi yêu con người ta trải qua rất nhiều cảm xúc . Vui có , buồn có , ghét có . Nhưng đôi khi tôi tự hỏi có bao giờ bạn gặp tình trạng này chưa ? 
- Tự nhiên 1 buổi sáng thức dậy , tôi cảm thấy mình .....  - không còn yêu người đó nữa . Không có lí do nào cả , tôi cũng không biết tại sao . Mà tôi cũng tò mò chẳng biết được lí do gì , tự nhiên cảm thấy hết yêu người đó . Thế thôi ?! 

- Chẳng phải là có người mới , hay lay động trước 1 ai khác . Và có đấu tranh tâm lí để dằng xé tình cảm . Không có 1 chút gì hết . Không đau đớn hay sợ sệt , không mệt mỏi chán chừng , không thấy chút tội lỗi . Thấy NHỚ mà cũng thấy THƯƠNG . Mỗi thứ không còn mãnh liệt nữa , không còn 1 chút gì nghi ngờ lẫn nhau . Nhưng rồi có cảm giác băn khoăn và hồi hộp , chờ đợi bất chứ thứ gì ... - cũng không còn cái cảm giác thuộc về nhau . Thực sự là không còn cảm nhận được gì hết . Vậy chắc là HẾT YÊU . 

- Chính tôi đã từng trải nghiệm này . Nhưng chính lúc đó chúng tôi không chia tay . Mà cả 2 tháng sau thì mới kết thúc . Từ cái ngày tôi thấy mình hết yêu anh ....- cho đén cái lúc mỗi đứa mỗi nơi . Thì thứ duy nhất níu kéo tôi và anh ... tôi nghĩ là trắc nghiệm. Mà nếu bạn không tin vào chuyện tự nhiên có chuyện đó xảy ra mà không có lí do thì tôi cũng không biết giải thích như thế nào . 8 tháng trước khi chúng tôi chia tay anh và tôi lần đầu gặp nhau ở TRÀ  SỮA ở đầu phố . Tôi tự nhiên cảm thấy yêu anh như không điều kiện , không gì lí do gì cả . Rổi tôi vẫn tiếp tục yêu anh cho đến cái ngày tự nhiên tôi nhận ra rằng tôi không còn cảm giác yêu anh ấy nữa . Hình như lúc đầu , cũng không có lí do cũng không dò hỏi nhau bất cứ điều gì . Cái này tôi nói với anh là " Chúng ta hãy chia tay đi " Anh bàng hoảng , anh hỏi tôi lí do . Tôi chỉ biết lắc đầu , tôi không biết nói thế nào cho anh hiểu . Anh bảo " Cứ đưa cho anh 1 lí do nào cũng được bất cứ lí do gì cũng được cho anh 1 lí do thôi , 1 lí do thôi là đủ rồi . Nhưng mà ....- tôi biết đưa cho anh lí do nào đây . Chính tôi cũng không kiếm được 1 lí do cho mình đây . Haizzzzzz .........

- Mấy ngày sau cái ngày mà tôi nói chia tay , lúc mà anh cũng không còn ở bên cạnh tôi nữa rồi , tôi cảm thấy trống vắng , tôi cũng thấy buồn . Nghĩ lại những kỉ niệm của 2 đứa đã có lúc tôi nghĩ là tôi sai . Có lẽ tôi cũng còn yêu anh nhiều lắm . Tôi cũng đã nghỉ ra cái trường hợp hết yêu , mà đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi . Nhưng rồi tôi ại nhận ra , là tôi chỉ yêu những kỉ niệm chung của 2 đứa . Mà tình cảm tôi dành cho anh ở hiện tại và trong tương lai cũng không CÒN NỮA . 

- Ừ thì .... - chắc là tôi hết yêu thật rồi  


http://me.zing.vn/zb/dt/holyveve/20431631?from=like

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...