Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

Từ khi quen em

Từ khi quen em, cuộc sống của anh rời xa những ngày tháng ồn ã để về lại những ngày bình yên. Anh trở lại với thói quen nằm nghe nhạc lúc nửa đêm, sau khi nghe điện thoại của em và nghĩ về những điều em nói.

Từ khi quen em, anh học cách đếm một ngày trôi qua không phải bằng giờ mà bằng từng phút, từng giây.
 
Từ khi quen em anh đổi thói quen từ để điện thoại im lặng sang để nhạc chuông, chỉ để chắc rằng khi em cần anh, anh sẽ luôn sẵn sàng trả lời tin nhắn và những cuộc điện thoại từ em.
 
Từ khi quen em anh mới hiểu vì sao khi người ta quen với cảm giác được yêu thương người ta lại không muốn trở về những ngày tháng một mình.
 
Từ khi quen em, mỗi bữa ăn anh dặn mình phải ăn thêm nhiều nữa để em sẽ không phải lo và bảo anh rằng sao anh ốm quá.
 
Từ khi quen em 1
Từ khi quen em, mỗi sáng anh thức dậy đều vội vã chộp lấy điện thoại và nhắn tin chúc em một ngày mới vui vẻ và bình yên. “Bình yên” như tình yêu của 2 đứa mình vậy.
 
Từ khi quen em, mỗi cuốn tiểu thuyết tình cảm anh đọc lại 5 lần, chỉ để thấy mình trong đó. Và để có thể yêu em nhiều hơn, mỗi ngày.
 
Từ khi quen em anh quen với việc nghe điện thoại của em mỗi đêm. Những cuộc điện thoại dài ngắn khác nhau, đôi khi kéo dài đến tận 1 – 2 tiếng. Nhưng anh vẫn muốn sẽ được nghe tiếng em nhiều hơn. Mỗi câu em nói, mỗi nụ cười của em anh đều ghi nhớ, theo một cách nào đó. Trong đó có cả những khoảng lặng mà anh và em dừng lại thật lâu, những khoảng lặng mà anh hay gọi bằng cái tên “bình yên”.
 
Từ khi quen em 2
 
Từ khi quen em, cuộc sống của anh rời xa những ngày tháng ồn ã để về lại những ngày bình yên. Anh trở lại với thói quen nằm nghe nhạc lúc nửa đêm, sau khi nghe điện thoại của em và nghĩ về những điều em nói. Bản nhạc sẽ trở nên ấm áp và sâu lắng hơn.
 
Trước khi quen em, anh không tin vào số phận và định mệnh. Mỗi con người có quyền lựa chọn cuộc sống cho riêng mình, tại sao không lựa chọn một cuộc sống mà mình mong muốn? Nhưng quen em rồi anh nghĩ rằng đâu đó vẫn còn những điều không thể nào lí giải được. Như tại sao anh có thể gặp em và yêu em nếu không có một sự sắp đặt nào có của số phận. Phải không em?

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Có một ngày... em đi!

Em cũng sẽ chọn buông tay, cho người xuôi theo một duyên tình mới.

Có một ngày mà em ngồi ngẩn ngơ nghĩ về chuyện tình yêu của mình, khi em cố níu còn một người cố tránh xa. Có một ngày em cố gắng ngoan để rèm mi không ướt nước, cố gượng cười để làm yên lành một ai đó vốn quen thuộc bỗng trở thành xa lạ. Có một ngày, có một ngày buồn lắm, là một ngày như thế… em đi!

Em gói ghém hành trang là chuỗi ngày yêu êm đềm chỉ còn thuộc về quá khứ. Quá khứ vốn mong manh đã sớm trở nên tàn lụi. Ngày ấy mình yêu nhau, êm đềm dịu ngọt, ngày ấy bên cạnh em là một chàng trai ấm áp và tin cẩn. Ngày ấy bỗng xa xôi…

Em kéo lê những lời hứa từ ngày này sang tháng khác, như kéo theo một va li nặng trịch cho hành trình tìm quên của mình. Rồi em sẽ gặp lại đâu đó những lời hứa cũ, như gió thoảng mây bay, như một người từng kề bên trong bức tranh rêu phong màu kỉ niệm. Những lời hứa cũng mỏng tang, như chuyện tình rơi vỡ, vào một ngày trời không xanh nắng cũng chẳng còn vương.
Có một ngày... em đi! 1
Em vun tay ủ ấm một mầm hy vọng mới, về một chuyện tình khác không còn lưu bóng một người lạ từng yêu. Em ru ngủ mối tình trở nên xa xôi hoang hoải, không cho phép mình mệt nhoài bởi những nhớ thương trao gửi chỉ một chiều. Ngày mầm xanh lớn dần, ngày chuyện tình mình nứt vỡ, con tim em cũng bung ra trăm ngàn cảm xúc. Ngày ấy không còn xa, ngày ấy sẽ sớm thôi, phải không anh?

Em biết sẽ là ngốc nghếch và dại dột khi mãi tôn thờ một thứ tình cảm không rõ riêng chung. Mặc dù duyên hạnh ngộ giữa đôi người một ngả là điều đáng trân quý, nhưng cũng chẳng là gì khi đối phương mãi dùng dằng đi ở. Em chọn buông tay như chọn một vết cứa buồn, vết cứa không sâu, chỉ mảnh và đau khẽ. Rồi em sẽ ổn cả thôi!

Những ngày lặng trôi không còn tin nhắn hay cuộc gọi hỏi han ân cần như trước, không còn những hẹn hò e ấp thuở ban sơ, em biết rằng tình đã nhạt và duyên không còn thắm. Em cũng sẽ chọn buông tay, cho người xuôi theo một duyên tình mới.

Chỉ là… những ngày này em có buồn một chút, có thương một chút, có nhớ nhung và có cả giận hờn. Em tiếc nuối những mảnh vỡ từ mối quan hệ mà em đã cố sức thật lòng, chân thành và say đắm. Em tiếc nuối một người em từng chọn lựa, một người vẫn nhủ rằng mạnh mẽ nắm tay em. Cho nên, đừng phiền lòng khi thấy em còn mãi đứng đây ngóng trông và chờ đợi. Em sẽ đi, một khi quyết ra đi sẽ tỏ ra vô cùng mạnh mẽ, anh đừng lo!

Rồi sẽ có một ngày… em không đủ đau lòng để níu…

Rồi sẽ có một ngày… em nhận ra đã đến lúc mình nên buông…

Rồi sẽ có một ngày… em đi!

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

Tóc ngắn, anh yêu em được không?

Tóc ngắn ơi, em đã cho anh biết rằng yêu một người không phải là vì người đó giống với hình mẫu lý tưởng của mình mà chính là lý tưởng hóa tình yêu cho phù hợp với người mình yêu.

Tóc ngắn à, hẹn em một ngày không xa. Ngày ta tự tin để nói rằng ta hợp với em...
 
Tóc em ngắn, em không phải chân dài. Tóc em ngắn, em không xinh lung linh trong chiếc váy chấm bi ngang đầu gối. Nhưng ta vẫn tự hỏi, tại sao ta thích nhìn em đến vậy.
 
Tóc ngắn à, sự thật là anh không thích những cô nàng tóc ngắn. Anh vẫn luôn mơ ước có một cô bạn gái cao nhưng không thô, tóc dài nhưng không xơ rối đi bên cạnh mình.
 
Ấy vậy mà, một chiều tháng 5, không gió, không mưa... anh bắt gặp một cô nàng tóc ngắn, chân cũng ngắn ngồi bên bờ hồ.  Dĩ nhiên em không thể lọt vào mắt anh rồi tóc ngắn ạ, em sẽ chỉ là giọt nước giữa mặt hồ phẳng lặng, lá cây giữa một rừng cây và không là gì trong cuộc sống của anh nếu như em không kéo anh vào thế giới của em.
 
"Anh gì ơi! Chụp cho em kiểu ảnh!"
 
Em đưa tay về phía anh mà gọi, anh giật mình nhìn xuống ngực, chiếc máy ảnh đang treo lủng lẳng trên cổ anh. Tóc ngắn muốn chụp ảnh. Anh đưa tay gãi đầu, tỏ vẻ ngần ngại, em lại chạy đến để kéo anh như anh chính là thằng bạn thân lâu năm của em.
 
"Anh chụp cho em cái cảnh giữa hồ ấy! Chỗ có hai con vịt đang bơi đấy!"
 
Tóc ngắn, anh yêu em được không? 1
 
Anh há hốc nhìn em rồi nhìn về phía giữa hồ. Cảnh đẹp đấy, nhưng anh cứ nghĩ nhân vật sẽ là em chứ không phải là hai con vịt đang quấn quýt bên nhau. Và rồi anh chụp cảnh em muốn anh chụp, nhưng vô tình anh đã để em lọt vào khung cảnh mà không có hai con vịt. Và thế là anh chủ động làm quen với em.
 
Trong mắt anh, em đặc biệt không chỉ vì tóc em ngắn mà vì em không giống nhiều cô gái tóc dài anh từng gặp, từng quen. Họ có thể tạo đủ kiểu từ mái tóc dài khiến bao chàng trai mê mẩn, họ cài và kẹp đủ thứ màu sắc lên đầu… còn em chỉ đơn giản tóc ngắn, mái ngố, không màu gì khác ngoài màu đen huyền bí ẩn – như chính con người của em.
 
Tóc ngắn ơi, em đã cho anh biết rằng yêu một người không phải là vì người đó giống với hình mẫu lý tưởng của mình mà chính là lý tưởng hóa tình yêu cho phù hợp với người mình yêu.
 
Yêu không phải là đòi hỏi đáp lại tình cảm mà chấp nhận những gì người mình yêu trao, nhận nó một cách chân thành và giữ nó thật cẩn thận.
 
Yêu không phải là nhìn vào cái đẹp rồi rung động mà là trân trọng cả những điều không đẹp từ bên trong con người của người mình yêu.
 
Yêu là nhớ ngay cả khi ở gần bên, là không muốn rời xa, là im lặng khi nỗi nhớ ùa về… chỉ vì không muốn làm người yêu mình phải chịu những cảm giác buồn như mình.
 
Yêu là không quan tâm đến lý do của tình yêu, là dù cả thế giới này thú vị hơn người yêu mình, nhưng vẫn chấp nhận ở bên người yêu mà không một lời ca thán.
 
Yêu là không cần nói yêu nhưng trái tim và khối óc vẫn biết đó là yêu. Là anh yêu em, tóc ngắn à.
 
Tóc ngắn à, giờ thì anh nhận ra không phải em kéo anh vào thế giới của em mà chính anh tự nguyện bước vào thế giới diệu kỳ, nơi có một cô gái tóc ngắn, chân ngắn nhưng đáng để anh dành tình yêu, đáng để anh phải nâng niu, trân trọng cả cuộc đời.

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

If tomorrow is the doomsday..

Giả sử ngày mai là ngày tận thế thì hôm nay mình làm gì?

Mấy ngày nay trên báo, đài, tivi rồi bạn bè …v..v. đều đề cập đến ngày tận thế. Mọi người bàn tán với nhau về ngày tận thế rời có người tranh thủ kinh doanh các món hàng chờ ngày tận thế.
Riêng mình, mình nghĩ ngày tận thế nếu có thật thì sẽ xa, xa, xa, xa thật xa, lâu lắm mới đến ngày tận thế chứ không phải ngày mai, ngày kia, năm sau, năm tới. Nhớ năm 2000 cũng nghe đồn là tận thế nhưng có tận thế gì đâu nay 2012 lại bảo tận thế tiếp, tận thế đâu ra mà lắm thế nhỉ !?
Ngồi nghĩ vẩn vơ: Giả sử mai là tận thế thật, tất cả mọi người chết hết, trái đất cũng không còn, chẳng còn gì hiện hữu nữa. Vậy, hôm nay mình sẽ làm gì nếu mai chắc chắn là ngày tận thế
Tận thế là chết, chết thì vật chất, tiền của chẳng mang theo thế giới bên kia được, vật chất, tiền bạc lúc này là phù du
Nếu mai là tận thế mình sẽ tận hưởng cuộc sống trong hôm nay
Nếu mai tận thế hôm nay mình sẽ không ráng làm việc đến mệt mỏi rã rời để kiếm tiền nữa.
Nếu mai tận thế hôm nay mình sẽ không từ chối lời rủ rê đi chơi của những người yêu thương mà sẽ cùng nhau đi mua sắm, đi chơi.
Nếu mai tận thế hôm nay mình sẽ không cần ăn kiêng giảm béo mà sẽ đi tất cả các hàng quán, nhà hàng để ăn tất cả các món ăn yêu thích.
Nếu mai tận thế hôm nay mình sẽ không chờ đợi đến cuối tuần mới về thăm bố mẹ.
Nếu mai tận thế hôm nay mình sẽ …..
Nếu mai tận thế hôm nay mình sẽ …..
Chợt nhận ra, mình có nhiều thứ cần làm trong hôm nay lắm nếu ngày mai là ngày tận thế.
Không biết có ai nghĩ vẩn vơ giống mình không nhỉ?

Anh có thương em đâu...

Em sợ rằng anh nói không, rằng không thương em, cũng chẳng thích em, anh chỉ ở bên cạnh em như một thói quen khó bỏ, và quan tâm em như cách quan tâm tới một người em gái…

Em hay tìm về với anh nhân ngày tâm trạng mình nổi bão. Em muốn trút hết muộn phiền, cùng anh kể lể những chuyện vặt vãnh đâu đâu. Chẳng hạn như sớm ngày em đã bị người ta bắt nạt. Hay như chuyện cô lao công đầu ngõ vừa nhìn thấy em phi xe ra đã mỉm cười, nụ cười ngòn ngọt, man mát như tính cô hiền lành…
 
Em hay tựa đầu vào vai anh mỗi lần hai đứa mình có dịp đi chung một chuyến xe bus lúc tan tầm vội vã. Anh không ngoái đầu, anh nhìn thẳng và cắm tai phone chia cho em một tai bên trái, cứ thế giai điệu của bản tình ca ngân lên da diết, tim em cũng khe khẽ nhẩm hát theo…
 
Em đôi lần cũng vì tò mò thắc mắc, muốn hỏi rằng liệu anh có thương em không? Nhưng em không đủ can đảm để đối diện với một câu trả lời. Em sợ rằng anh nói không, rằng không thương em, cũng chẳng thích em, anh chỉ ở bên cạnh em như một thói quen khó bỏ, và quan tâm em như cách quan tâm tới một người em gái…


Em chia sẻ với bạn bè lửng lơ câu chuyện với một người anh đáng mến. Bạn em cười, bảo em hồn nhiên ngây thơ có thừa nên gây ra vô số tội. Bạn em chắc mẩm rằng, anh có thương em thì anh mới thế…
 
Đúng là em đôi lần ngốc nghếch, sợ vụt mất đi thứ tình cảm đầu đời sáng trong, nên mải mê nâng niu trên tay như một khối cầu pha lê dễ vỡ. Em chỉ sợ, khi em nói ra một điều gì đó không giống như ngày thường, anh sẽ lánh xa em, rồi em mất anh tự nhiên như thế…
 
Là con gái, em cứ sợ vậy thôi anh. Đôi khi em bấu víu vào một mẩu niềm tin nhỏ xíu, chỉ để bản thân mình không quá bị tổn thương. Vậy đấy, là một cách tự vệ thôi…
 
Nên em cứ tự nhủ mình, rằng anh không thương em đâu, đừng mộng mơ gì nhiều hơn thế nữa!
 
Nhưng sự thật, em mong rằng anh sẽ trả lời em bằng một câu nói khác, anh biết không?

Chờ đợi người thương

Chúng ta nhắc với nhau một điều rằng, vì người đến không dễ dàng và ta cũng đã không dễ dàng để chờ đợi, nên trân trọng lấy nhau thì hơn.

Đôi khi một đứa con gái cũng sẽ yếu lòng, cũng trở nên mỏng manh, ước ao có một người nào đó tồn tại đặc biệt, đi bên cạnh cuộc đời mình. Để con gái co mình nhỏ xíu như một con mèo con, dựa dẫm vào người đặc biệt đó, yên bình và ấm áp, hết mực tin tưởng.

Đôi khi một đứa con gái cũng sẽ vấp ngã, vết thương dù đau cũng không bằng sự trống rỗng hở hoác trong tâm hồn, ước ao có một người nào đó tồn tại đặc biệt, đi bên cạnh cuộc đời mình. Để con gái mặc sức khóc, được níu tay cầm tay, được ôm ấp vỗ về.

Chỉ là đôi khi, một đứa con gái dù vô cùng bướng bỉnh, dù vô cùng ngoan cố, cũng sẽ không kìm được lòng mình trước một mảnh hạnh phúc phất phơ. Con gái thèm thuồng thứ tình cảm chân thành, đến từ một người có trái tim ấm áp, sẵn lòng quan tâm và chia sẻ, sẵn lòng dừng chân chờ đợi.

Vậy nên sẽ có những lúc con gái muốn tìm một bờ vai để tựa, một bàn tay để nắm, một tâm hồn đồng điệu.
 
Nhưng lại sợ…

Sợ tựa vào một bờ vai ai đó không phải của riêng mình…

Sợ nắm lấy bàn tay ai đó không phải của riêng mình…

Sợ đồng điệu với tâm hồn ai đó không chỉ tồn tại riêng mình…

Vậy thì nỗi đau sẽ càng lớn, nỗi cô đơn như hóa gã khổng lồ bóp nghẹt trái tim.

Mỗi cô gái sẽ không biết cho đến bao giờ, chính xác khi nào mình mới có thể tìm được người phù hợp.
 
Chờ đợi người thương 1
Hãy can đảm đi ra phố một mình, đối diện với cô đơn.Thật ra cô đơn không đáng sợ, tồn tại lâu thành quen, quen rồi sẽ thân, đối xử với cô đơn giống như một người bạn tâm tình. Rồi sẽ có lúc nhận ra, chúng ta cần những khoảng lặng riêng mình, bây giờ chỉ là đang tận dụng nó cho tương lai, để sau này có người thương xuất hiện, ta có thể cảm nhận rõ hơn sự khác biệt của đơn côi mà thôi.

Hãy làm cho bản thân bận rộn, quên hết những mảnh phiền muộn vương vất. Cũng đừng quên ươm đủ tự tin và nuôi dưỡng trái tim mình, chỉ khi nào con tim yêu không bình yên, luôn đập những nhịp rộn ràng mạnh mẽ, ấy mới là khi ta gặp đúng người cần gặp, tìm đúng người cần tìm.

Và hẳn nhiên, khi người ấy xuất hiện, hãy dành thời gian đủ nhiều để quan tâm tìm hiểu, dành thời gian đủ lâu để chăm sóc tình cảm của nhau. Chúng ta nhắc với nhau một điều rằng, vì người đến không dễ dàng và ta cũng đã không dễ dàng để chờ đợi, nên trân trọng lấy nhau thì hơn.

Cái giá của sự chờ đợi cần mẫn, là quả ngọt của hạnh phúc ngày sau!

Đừng bao giờ là cả thế giới của nhau

Chúng ta đừng dựa dẫm quá nhiều vào cảm xúc của nhau, cũng đừng vội cho rằng mọi mối quan hệ là vĩnh cửu. Nếu một ngày nào đó phải xa nhau, cả thế giới sụp đổ, anh và em sẽ sống sao?

Khi mà cả thế giới dường như là cái gì đó quá to lớn. Khi mà tình cảm bỗng chốc biến thành gánh nặng. Khi mà mỗi sáng thức dậy đều bất an, lo lắng, rằng cả thế giới của mình kia, liệu hôm nay có còn là của mình nữa không, hay dần dần chẳng còn là của mình nữa.
 
Em không muốn sống mà luôn phải cảm thấy chênh vênh, anh ạ. Ngay cả anh nữa, chúng ta cũng nhất thiết đừng trói buộc nhau bằng những suy nghĩ hoặc lời nói, rằng đối phương là tất cả, hoặc những gì to lớn tương tự như thế. Chúng ta đừng dựa dẫm quá nhiều vào cảm xúc của nhau, cũng đừng vội cho rằng mọi mối quan hệ là vĩnh cửu. Nếu một ngày nào đó phải xa nhau, cả thế giới sụp đổ, anh và em sẽ sống sao?
 
Cả thế giới, câu nói đó nói ra dễ dàng biết bao, nhưng lại mang gánh nặng nhường nào. Cuộc đời dài rộng, chúng ta không thể chỉ có mỗi nhau, chúng ta còn có rất nhiều người thân, cũng có rất nhiều bạn bè, còn có muôn vàn mối bận tâm khác. Em không thể vì anh mà loại bỏ hết toàn bộ tất cả những điều cần quan tâm đó, anh cũng không thể vì em mà đánh đổi tất cả những gì anh đang mang.
 
Đừng bao giờ là cả thế giới của nhau 1
Đó chính là cuộc sống, và chúng ta sống trong một thế giới mà cho dù một ngày nào đó đánh mất nhau có đau khổ đến muốn chết đi chăng nữa, cũng vẫn phải vực bản thân dậy để trở lại là mình, để tiếp tục sống, và tiếp tục sống tốt hơn.
 
Đi cùng nhau đến hết chặng đường đời, còn chưa thể khẳng định đối phương chiếm bao nhiêu phần trăm trong thế giới của mình. Hiện thực vẫn là hiện thực, ngoài yêu, chúng ta còn phải sống, còn phải hoàn thành những mục tiêu của bản thân, còn phải gánh lấy những trách nhiệm với những người thân xung quanh khi trưởng thành. Có quá nhiều thứ chi phối chúng ta mỗi ngày, và chúng ta không thể chỉ biết có yêu đương.
 
Tha thứ cho em, nếu em làm anh buồn khi nói rằng anh không phải là tất cả thế giới của em. Cũng xin lỗi anh vì những gì em nói so với hiện thực còn quá khốc liệt. Ngay cả việc sinh tồn chúng ta cũng phải giữ chặt lấy hàng ngày, thì việc yêu đương đến mù quáng cũng trở nên quá xa xỉ. 
 
Yêu thôi, cho hiện tại đã, chứ đừng trói buộc nhau bằng những lời lẽ xa hoa ấy làm gì. Bởi vì lúc đau khổ, tuyệt vọng vẫn phải sống. Nếu một ngày nào đó anh có thay đổi, có thể chúng ta sẽ nói lời chia tay trong khi em vẫn còn giữ thật nhiều tình cảm, thì em cũng không thể vì thế mà chôn vùi cả thế giới trước mặt. Càng không thể vĩnh viễn ngã khuỵu vì điểm tựa bên cạnh biến mất. Và nhất định em phải như thế!
 
Quan trọng nhất là, chúng ta luôn phải có trách nhiệm với cuộc đời mình.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...