Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Hãy "hết mình" với thanh xuân

Dành tặng cho những cô bạn đang nghĩ mình bắt đầu già nua xấu xí và thỉnh thoảng đi ghen với đời, ngúng nguẩy với đời.

Khi bạn 19 - 20, cụm từ “tuổi thanh xuân” có vẻ như vẫn còn khá xa lạ và dường như cũng chả có tí liên quan gì đến mình. Thanh xuân ư, vẫn còn thờ ơ chán.

Bỗng một ngày, khi ở cái ngưỡng vừa không hẳn còn trẻ, lại vừa chưa kịp già,  bạn giật mình nhận ra, quá khứ tuổi xuân của mình đã trôi qua như thế nào nhỉ, có điều gì tiếc nuối không, đi kèm với nó có phải là “giá như” không?

Hãy "hết mình" với thanh xuân 1
Này nhé, bạn đừng hiểu nhầm “hết mình” ở đây. Hết mình chẳng phải là bạn sống chết với nó bằng bất cứ giá nào, để rồi những sai lầm để lại chẳng bao giờ sửa nổi. Đó chỉ là cách bạn sống đúng với tuổi trẻ của mình mà thôi. 

Cách mỗi người chạm vào quá khứ chẳng ai giống ai. Tuổi xuân mỗi người là một cuốn sách mang câu chuyện của chính họ, hay hoặc dở, đau khổ hoặc hạnh phúc, tiếc nuối hoặc mãn nguyện. Đôi lúc tôi tự hỏi, vậy câu chuyện thanh xuân của bạn, của tôi có còn gì vương vấn? Giống như một người lữ hành, tôi mang nhiều quá khứ trong mình, không thể bỏ lại điều gì và vẫn tiếp tục nhặt nhạnh mọi thứ trên đường mình đi.

“Đơm hoa không kết quả thì sao chứ? Là cá thì nhất định phải bơi ư?” Tình yêu không kết quả, chỉ cần nở hoa, màu sắc đã rực rỡ rồi. Được trông thấy màu hoa rực rỡ đó, tuổi trẻ của tôi, không còn gì để hối tiếc nữa. Một nhân vật trong “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi” của Cửu Bả Đao đã trải lòng thế đấy.

Bạn tôi có một “mối tình”, tình mà không phải là tình. Có những điều không muốn mất đi thì tốt nhất không nên chạm vào, có  những người chẳng cần phải yêu nhau, có những mối quan hệ chẳng cần gọi tên nhưng cũng đủ khiến tôi thấy tim mình không mệt. Nhưng phải chăng quyết định không xen vào cuộc sống của nhau có phải là điều tôi nên làm vào thời điểm đó? 

Bạn tôi đang yêu với mối tình đã gần 8 năm, những tưởng một đám cưới sẽ là điều tuyệt vời nhất với cô ấy. Nhưng dường như, cái gì gắn bó với ta lâu quá cũng sẽ mang đến cảm giác tù túng… Họ chia tay, ngồi ngẫm lại quãng thời gian 8 năm tuổi xuân, cô ấy tiếc vì đã có những thời điểm đáng ra cần buông tay nhưng đã không dám, hay chính xác là không đủ tự tin với những mối quan hệ mới, những “trái tim mới”. Cả đời chỉ yêu một người thật đáng ngưỡng mộ, nhưng thời sinh viên nếu có trải qua một vài mối tình thì cũng đáng nhớ lắm chứ?

Hãy "hết mình" với thanh xuân 2

Tôi muốn quay lại thời thanh xuân trẻ trung đầy nhiệt huyết ngày xưa ấy.

Giả sử nhé, chợt cái tình yêu không kết quả, chỉ đơm hoa rực rỡ ấy xuất hiện trong cuộc đời bạn, hãy cứ yêu đi, đừng ngại ngùng. Thường thì người ta hay nói, phần đẹp nhất của tình yêu chính là giai đoạn mập mờ, đến khi thực sự ở bên nhau, rất nhiều cảm giác sẽ biến mất. Nhưng đấy chỉ là lí trí của những cô gái đang tự cho mình cái quyền “già” về tâm hồn thôi, đừng vịn vào đấy mà bắt trái tim mình lỡ nhịp. Biết đâu nhịp đấy lại đi theo bạn suốt đời thì sao nhỉ?

Và còn cô gái đang ôm cái túi tiếc nuối 8 năm to đùng kia nữa, cô có tin rằng những gì cô đã làm mới chính là những tháng ngày không thể nào quên của cô không. Bất cứ điều gì xảy đến trong đời đều có lí do của nó. Đừng hối tiếc vì suốt từng ấy năm mình chả quen thêm một Mr Right nào nhé, vì thực sự cô đã hết mình với tuổi xuân mà cô tưởng như không phải đấy. 

Có thể ngày hôm nay chúng ta không hiểu hết ý nghĩa của những việc chúng ta đã làm, nhưng khi thời gian trôi qua chúng ta lớn lên và nhìn lại thì chúng ta có thể thấu hiểu mọi chuyện, để biết rằng ta đã hết mình cho thanh xuân!

P/s: Dành tặng cho những cô bạn đang nghĩ mình bắt đầu già nua xấu xí và thỉnh thoảng đi ghen với đời, ngúng nguẩy với đời.

Tôi bây giờ…

Chẳng biết trong cuộc đời đầy biến cố trắc trở, cơ hội để tìm thấy một người mình yên tâm dựa vào và đủ rộng lớn để che chở bao bọc cho mình đến bao nhiêu lần trong đời nhỉ?

“Chim sợ cành cong”, tôi cũng vậy, một cuộc tình thất bại, ai dám nói rằng những cuộc tình sau sẽ không? Đôi khi tôi cố mạnh mẽ, để cho mọi người thấy rằng bên cạnh tôi không cần một chàng trai làm chỗ dựa. Lựa chọn bước đi một mình để tránh những niềm đau, tôi hoàn toàn tự tin – kể cả khi tôi một mình. 

Mải miết với những bộn bề, những tính toan, những sự sắp đặt bận rộn của chính mình… nhưng rồi một phút giây nào đấy dừng lại bỗng thấy mình cô đơn và lẻ loi đến vô cùng. Thèm một bàn tay vỗ về chăm sóc. Thèm một cái ôm phía sau đầy quan tâm… Và, chợt nhận ra rằng, hóa ra mình cũng cần một bờ vai để sẻ chia. Hóa ra mình tự lừa dối bản thân mình bởi những sợ hãi trong quá khứ. Chẳng dám đối mặt, chẳng dám chấp nhận và tất nhiên sẽ chẳng thể nào vượt qua.

Tôi bây giờ… 1
Tự hỏi lòng mình chẳng biết trong cuộc đời đầy biến cố trắc trở, cơ hội để tìm thấy một người mình yên tâm dựa vào và đủ rộng lớn để che chở bao bọc cho mình đến bao nhiêu lần trong đời nhỉ?

 Và để cơ hội ấy đến với mình, tôi bây giờ đã khác nhiều lắm!

Tôi bây giờ, sẽ không gồng mình lên để mạnh mẽ, để chịu đựng. Đôi lúc, tôi sẽ cuộn tròn như mèo trong vòng tay ai đó để sự dịu dàng ngọt ngào con gái đừng dần dần tan biến mất...

Tôi bây giờ, sẽ yêu lắm một ai đó khuyến khích tôi khóc, lặng im khi thấy tôi chảy nước mắt hơn là nói những câu vô nghĩa kiểu "Chuyện đó đã qua rồi" hoặc "Cái gì đến sẽ đến!"

Tôi bây giờ, sẽ yêu một người đàn ông nắm rõ lịch sinh hoạt hàng ngày của tôi. Một hôm anh ý sẽ biến mất cả ngày rồi bất chợt xuất hiện với một sms: "Hôm nay có ăn được nhiều không em?"

Tôi bây giờ… 2

Tôi bây giờ, sẽ ôm thật chặt người đàn ông biết "vô tình" làm tôi bật cười khi tôi đang cáu giận hay mệt mỏi. 

Tôi bây giờ, không mong sẽ yêu một anh chàng hát hay, đàn giỏi, chụp ảnh đẹp… chỉ cần người ấy ngượng ngùng khẽ hát qua phone bài hát mà tôi yêu thích, ru tôi ngủ với những giấc mơ yên bình. Tình yêucủa tôi sẽ đơn giản, nhẹ nhàng vậy thôi.

Tôi bây giờ, sẽ không có một mối quan hệ rầm rộ và trói buộc... mà sẽ ích kỷ giấu người đàn ông đó cho riêng mình.

Và…

Tôi sau này, sẽ... cầu hôn người đàn ông đó! 

Với mong ước…

Giấc mơ ngày xưa với nhiều hoa hồng… có người đàn ông bên mình yêu thương, sẻ chia với một happy ending luôn là hạnh phúc bên nhau trọn đời sẽ thành hiện thực!

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Hết yêu em - điều anh chưa từng nghĩ đến

Em cũng đừng hỏi là tại sao anh lại yêu em, yêu em nhiều hơn những gì em nghĩ, một chàng trai chưa bao giờ ngừng yêu em.

Em có quyền không tin điều đó vì anh biết rằng với một người con gái từng tổn thương trong tình yêu như em thì đó là một cái gì đó viển vông, xa vời. Anh biết rằng em không hề tin vào một tình yêu mãi mãi, em không có định nghĩa về một chuyện tình lâu bền. Dĩ nhiên anh hiểu mình không thể bắt em bước vào “vườn yêu” cùng anh. Nhưng em hãy tin anh, những điều anh nói là thật và việc hết yêu em anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến.
 
Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, tình yêu tìm đến em rồi rời bỏ em đi chỉ đơn giản như quy luật hay duyên số. Chẳng phải chúng ta luôn đổ lỗi như thế mỗi khi một cuộc tình tan vỡ nhưng có mấy ai một lần dám thừa nhận lý do đơn giản nhất chỉ là hết yêu. Cô bé ngốc của anh cũng thế, em cứ nói với anh là người ấy hết yêu em. Em đừng để nước mắt giải thích cho tình yêu của em. Em biết không…?
 
Anh tin vào một ngày nắng đẹp sẽ có một chàng trai đến tìm em và ngỏ lời yêu, lúc ấy em sẽ nhận lời chứ?
 
Anh tin có một chàng trai dám trao hết tình cảm của mình, đặt vào em một niềm tin yêu mãnh liệt.
 
Hết yêu em - điều anh chưa từng nghĩ đến 1
 
Anh tin có một chàng trai sẽ xem em như hơi thở, như không khí, như làn gió mát lành và cả những tia nắng cũng như hạt mưa, xem em như bốn mùa. 
 
Anh tin có một chàng trai sẵn sàng bỏ tất cả mọi việc chỉ để chạy đến bên em khi em nói “em cần…”
 
Anh tin có một chàng trai đã từng vì nụ cười của em mà ngơ ngẩn và đợi chờ.
 
Anh tin có chàng trai yêu mái tóc dài, yêu giọng nói ngọt ngào như làm tan chảy đối phương.
 
Anh cũng tin có một chàng trai yêu em nhiều hơn chính bản thân mình.
 
Em đừng hỏi tại sao gió thổi thì mây sẽ bay, mưa tạnh thì cầu vồng xuất hiện. Mây bay là do mây nương nhờ vào gió, mây cần gió cho những chuyến ngao du vô định; cầu vồng xuất hiện là bởi cầu vồng cần có mưa, cần mưa để thấy cầu vồng sáng rực rỡ khi làn mưa tan đi.
 
Em cũng đừng hỏi là tại sao anh lại yêu em, yêu em nhiều hơn những gì em nghĩ, một chàng trai chưa bao giờ ngừng yêu em.

Ai cũng nên có một tình yêu

Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu lại là thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất.

Nếu bạn nói tình yêu là chỉ có tổn thương, tình yêu là lãng phí thời gian, tình yêu là một thứ khó nắm bắt nhưng lại dễ tuột mất, và tình yêu từa tựa như đồ vật được biến ra từ chiếc đũa phép, chớp mắt một cái là có thể thay đổi. Bạn không muốn yêu, bạn sợ hãi và né tránh tình yêu, bạn không muốn chuốc lấy những vết thương khoác lên người.
 
Nhưng kỳ thực, ở đời này, ai cũng nên có một tình yêu. Dù đau khổ nhưng sẽ khắc cốt ghi tâm, dù lỡ dở nhưng trở thành câu chuyện cuộc đời thật ý nghĩa, dù có thể tan vỡ nhưng chí ít vẫn sẽ giữ lại quá khứ yêu thương, dù khi trái tim nguội lạnh thì vẫn còn đó cảm giác hạnh phúc.
 
Không có tình yêu, thật sự khổ lắm! Không phải là sự triền miên đi về lẻ bóng, mà là sự cô đơn bắt đầu men theo đó mà bám rễ trong lòng. Những phút tĩnh lặng nghe thấy tiếng trái tim mệt mỏi, đâu đây là tiếng tự an ủi nghĩ thôi cũng thấy xót xa. Người ta cô đơn vì người ta không tìm thấy chỗ bấu víu tâm trạng, cũng giống như một sáng mở mắt dậy chẳng tìm thấy động lực sống tiếp. Mọi thứ trách nhiệm đổ lên đầu bất giác khiến tinh thần mỏi mệt, chỉ mong nhận được một lời an ủi, động viên.
 
Đôi khi, một hình bóng xa lạ bước vào cuộc sống sẽ khiến chúng ta cảm thấy cảm xúc được nương tựa, chỉ cần được yêu thôi đã là hạnh phúc tròn đầy.
 
Những người trưởng thành, thường đến một lúc nào đó bỗng cảm thấy khao khát yêu thương. Cũng giống như người về già vẫn hay hoài niệm chuyện cũ, nhắc lại cuộc đời, thì chúng ta cần những rung động nhẹ nhàng để cuộc sống thêm ý nghĩa.
Tất nhiên, không yêu cũng chẳng sao, nhưng không yêu, thì sẽ rất cô đơn.
 
Bạn biết không, có những người trưởng thành vẫn rất nhiều lần khóc trong cô đơn.
 
Tình yêu cũng như một loại gia vị, không có nó, hoàn toàn có thể thay thế bằng những loại gia vị khác. Chúng ta vẫn sống cùng với mục tiêu và lý tưởng, vẫn sống bởi vì những trách nhiệm phải gánh, vẫn chạy thục mạng trong guồng quay chật hẹp chỉ có 24 tiếng, và đôi khi vẫn giằng co bởi vô vàn nhưng thứ khác xuất hiện trong cuộc đời.
 
Ai cũng nên có một tình yêu 1
Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu là một thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất, sau tất cả những gì còn lại, những gì mãi mãi rời khỏi, và những gì vĩnh viễn không thể có được.
 
Đó là lý do, ai cũng nên có một tình yêu. Dẫu cho câu chuyện tình sẽ chẳng giống như cổ tích, sẽ ra đi và để lại những dấu tích khó xóa sạch. Nhưng, nên có một tình yêu, để cảm nhận cuộc sống này bằng con mắt của người biết yêu và được yêu. Khi ấy chúng ta mới có thể phát hiện, hóa ra có những thứ khác biệt quá nhiều so với thuở chúng ta còn đơn độc.
 
Một chút quan tâm, một chút ngọt ngào, một chút hy sinh, một chút bao dung, một chút chiều chuộng, một chút dỗi hờn, một chút mâu thuẫn, một chút cãi vã. Nghe tưởng như vô giá trị, nhưng chính là thứ hạnh phúc giản đơn nhất trên đời.
 
Đừng tìm cách khước từ yêu thương, nếu như có thể. Bởi ai cũng cần có một tình yêu.
 
Để hạnh phúc, để trưởng thành, để tìm thấy con người thật của chính mình thông qua một hình bóng khác, để chia sẻ sự quan tâm đầy ý nghĩa, để dành lại một chút hoài niệm!
 
Có muôn vàn ngã rẽ, nhưng ngã rẽ nào cũng sẽ mang dáng dấp yêu thương.

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Những người trẻ, đừng bi quan với thế giới!

Những người trẻ... Lần đầu tiên biết yêu đơn phương một người trong vô vọng, lần đầu tiên biết khóc vì những oan ức tự dưng rơi trúng, lần đầu tiên biết ngơ ngác vì một người bạn nào đó quay lưng phản bội...

Những người trẻ...
Có thể vì đối diện với những điều chẳng công bằng, nên niềm tin bắt đầu sụp đổ. Nhưng đừng vì thế mà nghĩ rằng thế giới này hoàn toàn vô nghĩa, cuộc sống này là thứ đáng bỏ đi…
Có thể vì bị ai đó quay lưng mà trở nên tê liệt cảm xúc. Nhưng đừng vì trái tim chai sạn mà dùng con mắt thành khiến nhìn tất cả mọi người.

Đừng vì tổn thương mà căm hận, cũng đừng vì ngã quá đau mà không chịu đứng lên. Bạn biết không, có ai là không phải chịu thử thách? Kể cả những người tưởng như được số phận ưu ái, được bao người chở che, rồi cũng sẽ đến lúc, bánh xe của số phận lao vào bão tố. Cuộc đời mà, chúng ta chỉ có thể nhận lấy khi cho đi, chỉ có thể nhặt được may mắn khi đã chuốc lấy không biết bao lần xui xẻo.
Có ai đó đã từng nói: Người nào chưa từng trải qua chướng ngại, khó khăn, người ấy chắc chắn chưa thể trưởng thành, mà làm gì có ai là sống mà không trưởng thành lên?

Người trẻ chúng tôi bây giờ bi quan nhiều, tiêu cực cũng nhiều. Cuộc sống trôi đi hàng ngày trong hầu hết là phiền muộn. Chúng tôi lớn lên với quá nhiều biến động, phải tự dưng đối chọi với bao thứ phức tạp mà đôi khi suy nghĩ quá nhiều cũng khiến trái tim mệt mỏi, tâm trạng rã rời. Hoang hoải kéo dài, để rồi bỗng chốc trở nên bi kịch hóa cuộc đời.

Những người trẻ, đừng bi quan với thế giới! 1

Những người trẻ...
Vấp ngã nhiều lắm khi cái gì cũng là lần đầu tiên trải qua. Lần đầu tiên biết yêu đơn phương một người trong vô vọng, lần đầu tiên biết khóc vì những oan ức tự dưng rơi trúng, lần đầu tiên biết ngơ ngác vì một người bạn nào đó quay lưng phản bội, lần đầu tiên biết đau vì ngay cả gia đình, bạn bè, học tập, công việc,… đều tồn tại những chuyện khiến mình tổn thương.
Thực ra, xã hội càng khốc liệt, con người sống trong xã hội sẽ càng cứng cỏi. Biết nhận lấy một cái xô ngã để hóa giải nó thành bậc thang bước lên tiếp chặng đường, biết tránh một cái tát để bảo vệ bản thân, biết bước qua một viên đã tránh đường để lấy đà mà chạy.

Những người trẻ...
Còn có rất nhiều chuyện phải làm, nhiều mục tiêu phải hướng tới và nhiều thứ cần phải chịu trách nhiệm đến cùng. Sống vẫn phải sống, vậy thì đừng chọn ngã lòng, hãy chọn cứng cỏi, đừng chọn vô cảm, hãy chọn niềm vui, đừng chọn bất hạnh, hãy chọn ngày càng lạc quan hơn nữa…

Dù cho thế giới lắm lúc tàn nhẫn thật, thì cũng đừng có quay đầu từ bỏ. Bởi vì đến lúc nào đó bạn sẽ thấy, bi quan với thế giới mình đang sống là một việc dại dột, nó sẽ khiến bạn nghĩ tới việc từ bỏ chính mình.

Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh...

Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi...


Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.

Anh càng đủ dũng cảm để nhận ra sự thoáng buồn trên gương mặt cô ấy.
 
Cô ấy biết chúng mình là mối tình đầu của nhau. Cô ấy tôn trọng điều đó. Và nó cũng là lí do khiến anh yêu và tôn trọng cô ấy. Suốt buổi nói chuyện giữa 3 người, em không ngừng đả động tới những kỉ niệm.
 
Em còn “khéo léo” nhắc cô ấy về những thói quen, sở thích ăn uống của anh với lí do giúp cô ấy hiểu anh hơn. Em đang cố chứng tỏ rằng em hiểu anh đến từng chân tơ kẽ tóc, rằng em là người con gái đã từng chia sẻ với anh, rằng mình từng yêu nhau, rằng cô ấy là người đến sau.
 
Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh...
 
Đâu cần em phải làm thế, cô ấy luôn biết vị trí của mình. Anh có cảm giác em như một con nhím bị tổn thương, xù lông lên phòng vệ. Kì lạ là ở chỗ, ngày đó, chính em là người quyết định ra đi. Vậy mà giờ đây em có gì đó như hậm hực.
 
Sau những lời em nói, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù anh biết đó là một nụ  cười gượng gạo. Cô ấy đủ lịch sự để nói với em những lời cảm ơn nhẹ nhàng sau mỗi chỉ dẫn “thân tình” của em. Lúc đó anh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho anh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và anh thấy mình thật hạnh phúc khi yêu và được yêu cô ấy.
 
Anh thừa nhận, mối tình đầu với em là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh. Nhưng tình yêu với cô ấy chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời anh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước. Anh yêu người con gái ấy không phải để lấp khoảng trống mà em để lại, càng không phải là vật thế chân. Anh yêu cô ấy vì cô ấy là chính mình. Với anh, cô ấy không phải là người đến sau mà là người ở lại với cuộc đời anh.
 
Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh...
 
Có thể em đã không biết rằng, những lời em nói về tính cách, sở thích hay thói quen của anh chỉ đúng là anh của quá khứ. Cái con người hiện tại mà vợ chưa cưới của anh yêu hoàn toàn không giống với con người mà em từng cho là mình hiểu rõ ấy.
 
Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi. Nó phù hợp với cô ấy. Và vì vậy anh biết chắc, anh mà em nhắc tới, hoàn toàn khác với anh bây giờ - người chồng sắp cưới của cô ấy.
 
Ra về, anh khẽ khàng hỏi: “Em có chạnh lòng không?”. Cô ấy nói rất nhẹ:
 
- Không anh ạ, chị ấy là mối tình đầu của anh, nhưng em mới là vợ anh.
 
Cô ấy nói đúng. Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh. Và đó là điều làm anh hạnh phúc nhất.

Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

Có ai yêu thương em hơn em yêu thương chính mình?

Biết bao nhiêu người đã tổn thương, biết bao nhiêu sự thật khốc liệt diễn ra bởi vì những lần thử thách và đánh đổi. Thà em đừng tin vào việc đó, còn hơn là bị nó làm lao đao.

Em đã từng nói với tôi, hay là một lúc nào đó đột nhiên biến mất, để xem xung quanh có bao nhiêu người thật lòng quan tâm tìm kiếm em...
 
Em đã từng nói với tôi, hay là một lúc nào đó thử hủy hoại bản thân một chút, thử sống buông thả và trượt dài ra khỏi quỹ đạo một chút, xem có bao nhiêu người cuống cuồng lo lắng cho em…
 
Em đã từng nói với tôi, hay là phó mặc bản thân cho một ai đó, để rồi thử xem người ấy có thật lòng yêu thương em hay không…
 
Bởi vì chúng ta vốn dĩ luôn cảm thấy bất an khi đối diện với lòng người sâu như biển mò mẫm mãi cũng không thấy đáy, chúng ta không thể đo đếm, càng không thể nhìn thấu, chúng ta càng không biết có bao nhiêu người là thật lòng yêu thương chúng ta.
 
Chúng ta vô vọng, chúng ta sợ hãi nỗi cô đơn mỗi khi quạnh quẽ nghĩ về yêu thương.
 
Chúng ta lo lắng, chúng ta kỳ vọng, bởi vì nếu cuộc đời không có lấy một người thật lòng quan tâm đến mình, sẽ đáng buồn biết bao.
 
Có ai yêu thương em hơn em yêu thương chính mình? 1
Nhưng kể cả có như vậy thì xin em cũng đừng mang bản thân ra thử thách. Em sẽ lại thất vọng thôi, bởi vì ngoài em ra, chẳng ai có thể yêu thương em hơn em yêu chính bản thân mình!
 
Mọi thử thách đều sẽ phải nhận lấy một sự trả giá tương xứng, bởi vì nếu kết quả không như mong muốn, chỉ e rằng em sẽ bị tổn thương.
 
Trên đời này còn có ai đó yêu thương em hơn em yêu bản thân mình sao? Người đó lo lắng cho em, trân trọng em, và muốn em được hạnh phúc hơn là em mong muốn những điều đó cho mình, có hay không?
 
Sinh mệnh của mỗi người chỉ có một, nên ai cũng phải tự bảo toàn và quý trọng lấy nó. Vô vàn mối bận tâm trong cuộc sống, những sự chọn lựa, muôn nẻo đường để đi, biết bao trách nhiệm phải gánh. Vậy mà em vẫn tin rằng có người vì em như thế hay sao?
 
Biết bao nhiêu người đã tổn thương, biết bao nhiêu sự thật khốc liệt diễn ra bởi vì những lần thử thách và đánh đổi. Thà em đừng tin vào việc đó, còn hơn là bị nó làm lao đao. 
 
Tin tôi đi em, cuộc sống của em, con người em, chỉ có em là yêu thương nó nhất. Bất cứ ai đều không thể, và kể cả có người yêu em sâu đậm đi chăng nữa, cũng không thể đem tình cảm của người ta ra để đo đếm, rằng người ta đã yêu em hơn em yêu bản thân mình hay chưa.
 
Có ai yêu thương em hơn em yêu thương chính mình? 2
Cô gái ngốc nghếch của tôi, ai chẳng có cuộc sống riêng, và ai cũng mang trong mình những mục tiêu cần theo đuổi, em có thể vì một lúc nào đó mà buồn vì cảm thấy bị bỏ rơi, vì một lúc nào thất vọng vì cảm thấy chẳng có ai bên cạnh, vì một lúc nào đó tinh thần sa sút vì cảm thấy cô đơn. 
 
Thế nhưng, chỉ có thể là tự bản thân em mới biết cách nhấc mình ra khỏi, chỉ bản thân em mới có thể khiến em vui vẻ, hạnh phúc, chỉ có em mới tự nâng được mình dậy, và tiếp tục sống, và tiếp tục đi, và tiếp tục kỳ vọng.
 
Đừng trông đợi vào sự quan tâm từ người khác, cũng đừng hy vọng ai đó sẽ luôn luôn kịp thời ở bên để yêu thương em, bởi vì họ cũng có cuộc sống của riêng mình, họ không thể biết lúc nào em buồn, lúc nào em cần chỗ dựa, cần điểm tựa để nghỉ chân. Tất cả, chỉ riêng em biết, và việc chờ đợi sự chú ý từ người khác là quá muộn.
 
Đứng lên đi em, và tự hỏi bản thân mình, có ổn hay không?

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...