Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Nhà hiền triết và chàng trai


Trên đường đi dạo, nhà hiền triết bỗng gặp một chàng trai với dáng vẻ thiểu não. Thoáng thấy gương mặt đầm đìa nước mắt của chàng trai nhà hiền triết đến gần và hỏi:
- Khung cảnh đêm nay tuyệt vời làm sao, điều đó không đem lại niềm vui cho anh à?
- Làm sao tôi có thể vui được khi người con gái tôi yêu tha thiết đã bỏ rơi tôi.
Nghe vậy nhà hiền triết cất tiếng cười lớn khiến chàng trai ngừng khóc và bực tức hỏi:
- Ông có vẻ là người trí thức, chắc ông phải biết một chút lịch sự và cư xử nhã nhặn với một người đang khóc vì đau khổ như tôi chứ?
Nhà hiền triết nhìn chàng trai bằng ánh mắt trìu mến rồi thong thả đáp:
- Tôi không cười trên nỗi đau của anh mà cười trên sự nhầm lẫn của anh.
Quá ngạc nhiên trước câu nói đó chàng trai hỏi:
- Tôi nhầm lẫn gì chứ?
Nhà hiền triết bình tĩnh đáp:
- Vì bị người yêu bỏ nên anh than khóc nhưng thực tế anh có bị mất gì đâu, tại sao phải than khóc chứ?
Dừng một lúc nhà hiền triết nói tiếp:
- Anh rất đau khổ chứng tỏ tình yêu vẫn đày ắp trong anh, còn đối với cô gái tình yêu trong cô ta đã mất lâu rồi. Vậy trong tình chuyện này anh có mất gì đâu. Người đáng lễ phải khóc là cô gái kia mới phải. Thôi nào hãy giữ lại tình yêu của mình để lần sau trao cho người xứng đáng hơn nhé.
Lời nói của nhà hiền triết làm chàng trai vô cùng ngạc nhiên, nó giúp anh cởi mở tấm lòng và vơi bớt những đau khổ, tâm hồn anh vì thế cũng thanh thản hơn nhiều. chàng trai cảm ơn nhà hiền triết và ra về.


Thông qua câu truyện này tôi muốn hé lộ cho các bạn một bí mật của tôi: "Tôi cũng đã từng một lần vấp ngã như chàng trai trên. Nhưng thời gian đó tôi chưa biết đến câu truyện này. Tôi đã phải tự mình vươn lên và cố gắng thoát ra khỏi nỗi đau khổ trong tâm hồn cũng như trong thể xác tôi. Khi mới chia tay cô ấy, tôi cảm thấy mình rất cô đơn, tôi nghĩ rằng mình sẽ không thể sống thiếu cô ấy. Nhưng rồi thời gian như một liều thuốc tinh thần tuyệt diệu, nó đã hàn gắn vết thương trong lòng tôi, giúp tôi vượt qua được cú ngã đầu đời, giúp tôi vượt qua được chính mình. Giờ đây khi đọc được câu truyện này, tôi muốn chia sẻ một chút cho những người đã và đang vấp ngã như tôi. Nhân đây tôi cũng muốn nói ra một chút ít kinh nghiệm của tôi cho tất cả mọi người:
- Khi tình yêu đến, cho dù sau đó vì bất cứ lí do gì nó phải tan vỡ, không thành, thì tình yêu đó vĩnh viễn không hề mất đi. Nó thấm sâu, lắng đọng trong tâm trí mỗi người. Sự tồn tại của nó qua những hình ảnh yêu thương trong quá khứ luôn ẩn hiện lúc tỏ, lúc mờ làm ta đau đớn, đau đớn bởi nhớ thương, hờn giận và nuối tiếc... Điều tôi muốn nói với các bạn trong kinh nghiệm trên là bạn hãy để cho những kỉ niệm về tình yêu đó giằng xé, gây đau đớn một cách nhẹ nhàng chứ đừng cố gắng quên nó đi. Tôi sẽ chắc chắn một điều rằng bạn sẽ không thể quên được nó mà ngược lại nó sẽ càng làm bạn đau đớn hơn gấp vạn lần. 

Mất gì ở một mối tình đơn phương

Dành cho những ai đã từng và đang yêu đơn phương…

Một anh chàng yêu một cô gái nọ, tuy cô gái không phải là người xinh đẹp nhất, nhưng đối với chàng trai, cô gái là tất cả. Anh chàng thường mơ về cô gái, về việc dành quãng thời gian còn lại của cuộc đời bên cô. Bạn bè của anh thắc mắc: “Tại sao cậu lại hay mơ mộng về cô ấy, trong khi cậu còn không biết liệu cô ấy có yêu cậu hay không”. Anh chàng nhận thấy rằng đó là một ý hay.

Về phía cô gái, cô đã biết ngay từ đầu rằng chàng trai này đang yêu mình. Một ngày nọ, khi chàng trai cầu hôn, cô gái đã từ chối. Bạn bè của chàng trai những tưởng anh ta sẽ nghiện rượu, thuốc phiện và sẽ hủy hoại cuộc đời mình trong vô vọng. Nhưng thật bất ngờ vì chàng trai đã không hề chán nản, tuyệt vọng.

Khi họ hỏi anh chàng làm thế nào anh lại không buồn phiền vì điều đó, anh ta đáp: “Sao tớ phải cảm thấy buồn? Tớ đã mất đi một người chưa từng yêu tớ, nhưng cô ấy đã mất đi một người thực sự yêu thương và quan tâm đến cô ấy”.


Bạn thấy không, với một cuộc tình đơn phương, người chịu thiệt thòi nhất, người mất mát nhiều nhất không phải là bạn mà chính là người không đáp trả tình cảm của bạn. Không được người mình yêu chấp nhận, có thể bạn rất đau khổ, nhưng thứ mà bạn mất đi chỉ là một chút rung động trong con tim tràn đầy cảm xúc của bạn mà thôi. 

Xung quanh bạn, gia đình, bạn bè vẫn luôn bên bạn. Còn người lạnh lùng từ chối kia mới chính là người mất nhiều nhất, mất đi một sự quan tâm, một tình cảm chân thành mà khi người ấy nhận ra và biết hối hận thì đã quá muộn màng.

Yêu đơn phương, bạn đâu có mất mát quá nhiều, đúng không? 

Im lặng...



Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt.

Người ta thường hay sợ cảm giác im lặng, đặc biệt là khi chia tay. Bỗng dưng một ngày không còn nhận được những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những lời hỏi thăm. Cả những lời chia sẻ trên các mạng xã hội cũng biến mất dần.
 
Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất.
 
Bạn phải vật lộn tìm cho mình những cách khác để níu kéo lấy những thứ trước đây thường thuộc về những cuộc trò chuyện. Bạn phải học cách chấp nhận sự im lặng và thu cuộc sống của mình lại. Có những người chóng vượt qua những đổ vỡ trong tình yêu nhưng cũng có những người để tang cuộc chia tay rất lâu, có thể là cho đến bạc đầu. Và họ dằn vặt mình bởi những cảm giác bực bội, gắt gỏng hay thậm chí là tuyệt vọng khi cuộc tình tan vỡ.
Im lặng... 1
Nhưng...
 
Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Có quá dễ dàng không nếu như tình yêu tan vỡ đồng nghĩa với việc quên hết về nhau? Vậy thì đó có gọi là tình yêu không?
 
Họ im lặng. Đó là cách họ chọn để vượt qua những đổ vỡ, không phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn vẫn luôn đặc biệt hơn những người khác.
 
Nếu bạn sợ hãi, bạn lo lắng, bạn hốt hoảng khi người ấy im lặng. Vậy thì có phải chăng bạn nên hỏi lại chính mình rằng bạn có tin vào tình yêu trước kia hay không? Hay bạn có thực sự yêu người ấy hay không?
Cuộc đời này là vô thường. Gặp nhau, yêu nhau rồi rời xa nhau, đó cũng là lẽ thường tình.
 
Quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời này...

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Có ai đó sẽ yêu tôi chứ?



Người ta cũng nói, cứ chờ đi rồi sẽ đến, cứ tìm ắt sẽ gặp, cứ cầu là sẽ thấy!

Thi thoảng, tôi chỉ nghĩ, giá như có một ai đó xuất hiện và kéo tôi ra khỏi những thói quen cũ rích, kéo ra khỏi những vướng bận ngày thường, chỉ để được ở bên cạnh nhau an yên không lo lắng.
Thi thoảng, tôi lại nghĩ, giá như có một ai đó chịu khó lắng nghe tôi, cùng tôi kể những câu chuyện phiếm nhàn nhạt trong cuộc sống đa màu sắc, lại chịu khó giảng giải cho tôi nghe những điều tôi còn chưa biết.
Thi thoảng, tôi tự bật cười, người ta vẫn an ủi nhau rằng rồi ai cũng sẽ tìm thấy một bàn tay để nắm, một bờ vai để tựa, một trái tim để dung thân. Người ta cũng nói, cứ chờ đi rồi sẽ đến, cứ tìm ắt sẽ gặp, cứ cầu là sẽ thấy!
Nhưng tôi cũng đã kiên nhẫn chờ đợi, một vài người đi qua rồi bỏ mặc, một vài người đến ngó ngàng cũng không buồn, một vài người thậm chí còn không nhận ra sự tồn tại của tôi trong cuộc sống này. Lúc bấy giờ, tôi lại hoài nghi, điều người ta nói có đúng không?
Có ai đó sẽ yêu tôi chứ?
Có ai đó sẽ yêu tôi chứ? 1
Dòng người ngày ngày vẫn vồn vã trong những guồng quay chật hẹp, đi ngoài phố lúc tan tầm dễ bị mắc kẹt trong những tiếng còi inh tai nhức óc, những ánh mắt khó đăm đăm, những nụ cười hờ hững vương trên nét môi xa lạ… Nhưng chịu khó kiếm tìm vẫn không tìm ra được một ai đó để tham lam giữ làm của riêng mình. Thật ngộ!
Công việc, học hành, người thân luôn chiếm giữ một khoảng lớn thời gian. Nhưng sau ngần ấy thời gian dành cho lao động mệt nhoài, dành để trao gửi yêu thương tới những người luôn bên cạnh mình, tôi vẫn thấy trong tim trống hoác một nỗi cô đơn từ xa xôi lắm. Thật lạ!
Giống như bao người khác, tôi chấp nhận một tình yêu không hoàn hảo, đến từ một người không hoàn hảo. Tôi không đặt ra những tiêu chuẩn khắt khe cho một người tình trong một cuộc tình, tôi chỉ mong mỏi một điều giản dị. Rằng ai đó sẽ tìm thấy tôi và chìa tay ra nắm lấy, đủ dịu dàng và bao dung để gom góp hành trang đi bên cạnh tôi. Tôi chỉ cần có một người như thế xuất hiện, chỉ cần như vậy mà thôi.
Nếu như thế, sẽ có một ai đó tìm thấy tôi và trao tình yêu cho tôi chứ?

Tình cũ, không phải cứ rủ là tới!



Tình cũ, mình rủ mà người ta không tới đã đành. Nhưng đâu phải cứ có người rủ là mình sẽ tới. Vì tình thì cũ, nhưng người đã mới rồi còn đâu!

Mọi người cứ kháo nhau tình cũ không rủ cũng tới, nhưng có ai biết tới rồi thì sẽ đi đến tận đâu? Yêu lại người cũ là đi đường vòng để quay lại nỗi đau, hay nhắm mắt cùng nhau quên đi nỗi buồn đã từng có. Rốt cuộc thì, yêu thêm người này lần nữa, đúng hay sai?

Nhiều lúc, chỉ ước giá có phải lên rừng xuống bể để mang được người ta về nối lại tình xưa thì cũng cam, dẫu sống lại chết đi vài ba lần nhưng được yêu thêm lần nữa thì cũng không hề gì sất. Nhưng khi người ta sững sừng ngay trước mặt, lắp ba lắp bắp đề nghị yêu lại từ đầu thì mình thành ra lưỡng lự. Chẳng phải giấc mơ giữa ban ngày là có thật rồi đây sao? Cớ gì mình lại không muốn thức?

Khoan đã rủ rê nào, người cũ ơi!

Tình cũ, mình rủ mà người ta không tới đã đành. Nhưng đâu phải cứ có người rủ là mình sẽ tới. Vì tình thì cũ, nhưng người đã mới rồi còn đâu!

Bởi cái ta đang yêu, suy cho cùng lại là ta trong quá khứ, người của quá khứ, chứ không phải người đã nhẫn tâm quăng quật ta vẫy vùng trong thương đau, giờ dửng dưng trở về như chưa từng vứt bỏ. Và như chưa hề có cuộc chia ly?

Nếu ngày trước đã dứt áo ra đi, giờ muốn về, hãy tự mình tìm đường quay lại. Chiếc chìa khóa ngày xưa vứt bỏ, giờ muốn mở, hãy tự rèn lấy đi! Cái gì cũng có giá của nó, đợi chờ cũng thế thôi. Tuổi thanh xuân vốn đã keo kiệt từng ngày, cớ gì chán là đi, buồn buồn thì quay trở lại? Ai trả lại những ngày đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ cho những người bị bỏ lại phía sau?

Tình cũ, không phải cứ rủ là tới! 1
Chúng ta chỉ loay hoay với những thứ đã qua, mà quên mất tất cả đã không còn như trước. Yêu lại người cũ, cái khó nhất chính là phải làm thân với một người lạ đã từng quen. Ta không còn là ta, người không còn của ngày xưa được nữa. Thời gian độc ác đến độ, biến một người ta yêu đến khắc cốt ghi tâm thành người dưng giữa đường.

Tình cảm dẫu có còn, thì cảm giác xưa đừng trông mong nó còn nguyên vẹn. Và người đã bỏ ta một lần, đừng cả tin mà nghĩ sẽ không có lần sau. Vốn đã yêu thì đừng toan tính, nhưng yêu lại người cũ chính là đem mình ra đánh cược. Được ăn cả, ngã lỗ cả quá khứ lẫn hôm nay!

Nếu người cũ có rủ, thì nhìn kĩ xem đó là người lạ, hay người đã quen. Ta yêu người đứng trước mắt, hay chỉ yêu cái hình dung kia trong quá khứ mà thôi. Đừng để yêu người cũ chẳng khác gì đọc một cuốn sách đến hai, ba lần, kết cục cũng đâu có khác xưa!

Tình yêu đâu dễ bỏ ta mà đi!



Tình yêu không bắt đầu từ lúc người ta trao cho nhau tiếng yêu, vì chẳng ai có thể dám chắc mình yêu thực sự một người chỉ sau một vài lần gặp gỡ.

Có những khi chán chường, nhìn nhau thôi cũng đủ cảm thấy mệt mỏi, những cuộc nói chuyện trở nên nhạt nhẽo lếch thếch, những lời yêu thương an ủi động viên giống như trách nhiệm, những ngày kỉ niệm trôi qua và quên đi, tuyệt nhiên chẳng còn chút ý nghĩa đặc biệt nào.
 
Có những lúc trong đầu ngổn ngang suy nghĩ: “Ước gì sau những lần giận dỗi cãi vã nhau kịch liệt một trong hai cương quyết mà buông tay ra đi thì chúng ta sẽ thanh thản lắm lắm”“Nếu có một ai đó yêu tôi chỉ cần có cảm tình, có lẽ, tôi sẽ quên anh ấy ngay thôi”, "Giá như có thể can đảm đi đâu đó một thời gian để dứt khoát mà quên anhi ấy thật”“Rồi chúng ta sẽ đi về đâu nhỉ, sẽ chẳng có tương lai gì đâu”.
 
Có những lúc chán nhau, ngán ngẩm nghĩ về nhau: “thế nào cũng được”, có những khi tức giận buông ra những lời nói cay nghiệt cốt làm tổn thương để vì tự trọng mà không phải nhìn mặt nhau, chẳng có cảm giác sợ hãi khi phải chia xa hay vô vàn những lý do khác có thể khiến người ta không còn ở bên nhau.
 
Vậy đấy, có những lúc như thế, sao người ta bắt buộc phải yêu nhau làm gì?
 
Tình yêu đâu dễ bỏ ta mà đi! 1
Nhưng rồi một lúc nào đó người ta chợt nhận ra chẳng phải nếu có một bờ vai để ta có thể gục ngã bất kì lúc nào sẽ tốt hơn cô đơn một mình giữa những nỗi chênh vênh buồn phiền của cuộc sống này hay sao?
 
Để ta có thể sống thật, cười thật, khóc thật, tức giận thật, quên đi bộ mặt “màu mè” giả tạo ở một nơi nào đó, mà trở lại chính mình khi bên anh, vẫn biết rằng có ai đó vẫn yêu ta, bên ta, cho dù ta có xấu xa đến thế nào, thật ra điều đó rất tốt phải không?
 
Để khi dù có lặng lẽ im lặng bên nhau, rằng những câu chuyện có nhạt nhẽo đến thế nào cũng có một người căng tai ra để nghe mà cười với ta, rằng có chán chường đến thế nào, vẫn biết rằng có ai đó đang buồn cùng nỗi buồn của ta, thở dài với những khó khăn và cùng ta vứt bỏ hết tất cả (trong một lúc nào đó) mà làm những việc điên rồ nhất hay sao?
 
Để dù sau những “cơn say nắng”, ta vẫn quay trở về, nơi bình yên ấy, để ôm ấp và vỗ về, để yêu thương và chở che, là nơi ta tỉnh dậy sau một cơn mơ, phía trước vẫn luôn có một người chờ ta, ở đó, hay sao?
 
Tình yêu không bắt đầu từ lúc người ta trao cho nhau tiếng yêu, vì chẳng ai có thể dám chắc mình yêu thực sự một người chỉ sau một vài lần gặp gỡ. Tình yêu nảy sinh khi chúng ta ở bên nhau, khi chúng ta biết dù sau những chán chường mệt mỏi, sau những vô vàn lý do có thể khiến ta chia cách chúng ta vẫn có nhau ở đó, vẫn có một đôi bàn tay ấm và một đôi bàn tay lạnh nắm lấy nhau, vẫn đủ khoan dung để tha thứ cho những tổn thương gây ra cho nhau. Vẫn biết rằng chúng ta, sẽ chẳng bao giờ có thể, sống thiếu nhau!
 
Tình yêu là vậy đấy, đâu dễ bỏ ta mà đi!
 

Gọi Tên Mùa Hạ


Ở nơi mùa hạ đi qua, mùa thu sẽ tới.
 
Ðã có đôi lần gã dừng xe lại giữa phố bởi ý muốn kỳ quặc: ngoái nhìn lại quãng đường đã đi qua của mình. Ðó là ý muốn lạ lùng bởi nó giữ gã trong sự bồn chồn khó hiểu mà có đêm nó dựng gã dậy giữa những giấc mộng mơ hồ, nó gần như là một tình yêu không được đền đáp.
Những kẻ lang thang vào mùa thu giống nhau bằng dáng đi xộc xệch và ánh mắt dại khờ câm nín. Gã không thể đứng đắn được dù qua tuổi mười bảy rất lâu rồi. Thời gian lướt nhanh như cánh chim nhạn, mùi bùn thơm trên vết chân còn làm nao lòng tất cả những kẻ từng đi qua cỏ non.
Bài hát yêu thương chỉ là âm hưởng còn trong căn phòng khép cửa. Gã đi mãi, chưa bao giờ biết rằng ngày tháng đến rồi đi trong đời người ta không phải bằng những tờ lịch mỏng manh rơi cùng ngày. Gã thôi đếm tuổi mình từ khi nhận ra mình không còn biết chờ mong. Hạnh phúc là chiếc lá rớt tình cờ vào đời gã - không trở lại lần nữa. Gã nghi ngờ mọi tấm gương, vì ở trong gương gã sầu muộn quá.
Mùa thu - Cỏ biết vàng, lời hát có cánh bay đi. Gã ở lại cảm thấy trong lòng mùa thu đang ngậm ngùi như kẻ tha phương ngày nào đó nhìn thấy tầm xuân nở hồng bờ rào nhà người mới hay mình lạc lõng nơi đất khách.
Bài hát yêu thương đã chỉ còn là âm hưởng đọng trong căn phòng tối. Tháng bảy, qua cửa sổ con tàu gã con trai muốn giữ mãi bàn tay cô nhỏ mà không nổi. Chuyến tàu mang cô đi xa lắc, hết ngày này qua ngày khác. Rồi một dạo, gã nhớ cô lắm. Thỉnh thoảng gã cũng tìm cách ra đứng ở sân ga. Gã nhìn người ta đưa đón nhau, hy vọng được thấy lại từ cửa sổ một con tàu nào đó những ngón tay thiếu nữ mềm và dễ thương nhớ như hoa ngoc lan, để gã lại được gọi tên: “Cô nhỏ yêu dấu!” nghe lòng buồn ngơ ngác. Chỉ mùa thu mới biết gã tiễn đưa cuộc hành trình.
Chiều nay, gã ngủ gục trên bàn giấy, nghe mơ hồ tiếng cô nhỏ cười, quen thương đến đau lòng. Trong mơ, gã đã yêu cô “Và tình yêu giống như bông hoa...”. Cô nhỏ khóc, nước mắt qua kẽ tay rơi dài trong mùa thu. Tiếng chuông xe điện leng keng hoài. Ô kìa, người ta đã mang tàu điện đi ba năm rồi kia mà! Ðã ba năm không còn nghe tiếng chuông lanh canh, thành phố mỗi sáng ngủ quên... Cô nhỏ yêu dấu, em gọi tên tôi đấy ư? Tháng bảy bất chợt mưa, tóc em còn ướt từ bấy đến giờ? Tôi chỉ biết nhớ chứ đã kịp nói gì đâu... Gã bị kéo ra khỏi giấc mơ bởi người bạn đồng nghiệp. Vốn là người thích đùa, anh ta buộc quanh tai gã sợi chỉ rồi kéo. Anh ta nheo mắt cười thích thú. Gã lúng túng gỡ sợi dây và suýt nữa òa khóc.
Cô nhỏ yêu dấu, bây giờ em ở phương nào? Chiều nay tan sở, gã đã dừng xe nhìn lại phố nhỏ và cây hoàng lan quen thuộc, vẳng đâu đây tiếng nhạc của một tình khúc cũ, gã nghe từ năm mười hai tuổi. Cũng quãng phố này một hôm gã giúp một bà cụ gánh đôi giành lá thơm, lơ đãng nghe cụ kể chuyện chợ búa. Chiếc đòn gánh in vết vào vai gã. Bầy giờ trở về một mình, treo mũ lên mắc áo sau cửa, thắp lên ngọn đèn trong sự im lặng của một buổi chiều muộn, gã hiểu rằng nỗi cô đơn mới là gánh nặng mà gã mang đi suốt cả cuộc đời.
Ngày mai, gã sẽ đem về một cây hoàng lan nhỏ để trồng trong vườn. Nhiều năm nữa, khi thời gian đủ sức xóa nhòa hình bóng cô nhỏ, hoa hoàng lan nở vàng sẽ bắt gã phải nhớ về một cuộc chia tay ở mùa thu, ngày ấy cô nhỏ vẫn còn chưa là người lớn...
 
Trang Hạ

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...