Thứ Năm, 1 tháng 4, 2021

Cú sốc thất nghiệp tuổi 40 của dân văn phòng



Sau mấy chục năm làm việc văn phòng máy lạnh, nhiều người trung niên bỗng nhiên bị thất nghiệp và cuộc sống vật vã.
Tôi có một cô bạn, năm nay đã 43 tuổi, sau mấy chục năm gắn bó với xí nghiệp với vị trí kế toán. Bỗng dưng một ngày đẹp trời, xí nghiệp tái cơ cấu và dư kế toán. Thế là phải giảm biên chế, cô bạn tôi là người đầu tiên trong danh sách.
Thật phũ phàng, khi đổ vỡ nhiều dự định tương lai. Cô cứ nghĩ mình sẽ gắn bó với một công ty, rồi an nhiên hưởng lương hưu sau chục năm nữa. Nhưng xem ra đến đây thì khá bít đường vì khó thể tìm được việc ở chỗ mới. Vị trí kế toán bây giờ các công ty chỉ tuyển người trẻ mà người trẻ còn khó xin việc thì đâu ra đến lượt cô bạn tôi?
Lúc này, chuyện phó mặc cho ông xã kiếm tiền nuôi gia đình trong mấy tháng tìm việc là điều đương nhiên. Nhưng cũng may, kinh tế cũng nhẹ gánh vì vài tháng nữa là con đầu tốt nghiệp đại học có thể tự tìm việc là lo cho cuộc sống. Chỉ còn phải nuôi đứa con út đang học trung học.
Mất vài tháng tìm việc, rải hồ sơ nhưng chưa thấy hồi âm, cô bạn tôi trở nên khá hoang mang. Nhiều đêm mất ngủ khiến đôi mắt trũng sâu vì tương lai phía trước khá bất định. Lúc này, điểm tựa lớn nhất của cô là gia đình, chồng con khuyên giải, quan tâm hơn khiến cô cảm thấy tự tin và không áp lực. Cũng may, cô có nghề làm bánh từ khoai mì, vì vậy gác lại cái sĩ diện của người làm việc văn phòng, cô làm bánh, sáng bán trước nhà, rồi đăng bán online trong các hội nhóm chung cư. Xem như cũng có đồng ra đồng vào. Nhưng đây chỉ là nước đối phó tạm thời. Phải tìm gì đó mới ổn định hơn. Tôi nghĩ tuổi 40 chưa hẳn là già, mà cũng không còn trẻ. Cơ hội vẫn còn chứ đâu hẳn là dập tắt.
Nhưng xem ra khi thất nghiệp ở độ tuổi trung niên, dân văn phòng thường là đối tượng cảm thấy bị bơ vơ nhiều hơn so với người làm các ngành nghề khác. Bởi họ có hàng chục năm tiện lợi như nắng không tới mặt, mưa không tới đầu, có lương đều đều hàng tháng. Sáng đưa con đi học, chiều rước con về.
Như vậy, một thực tế khá nghiệt ngã chính là một khi quá quen với môi trường văn phòng, đến tuổi trung niên đột nhiên bị mất việc thì đó là một cú sốc khá lớn. Tuổi trẻ mất việc, nhảy việc thì có thể an tâm tìm việc. Công ty này khônng tuyển thì tìm công ty khác. Công ty này chê thì nộp hồ sơ qua công ty khác. Thời gian thất nghiệp có là nửa tháng, một năm thì cũng chẳng sợ. Vì xài hết tiền tiết kiệm thì có thể nương tựa cha mẹ, gia đình. Nhưng thất nghiệp tuổi trung niên thì đó là ác mộng thực sự. Tuổi này thì bao nhiêu thứ phải lo, con cái đang độ tuổi ăn tuổi học. tiền học phí...
Thế hệ trẻ ngày nay càng năng động và giỏi giang, vì thế cạnh tranh công việc cao. Người trung niên, nếu không muốn ngày nào đó bị sa thải hoặc bơ vơ không nơi nương tựa vì công ty giải thể tái cơ cấu, thì nên trang bị những "phao cứu sinh" cho mình bằng cách tích luỹ và học thêm một nghề khác như nấu ăn, làm bánh.
Tuy nhiên, nếu không có nền tảng và gia đình cảm thông, là chỗ dựa thì rất có thể rơi vào trầm cảm, một thời gian dài vẫn chưa thể cân bằng lại cuộc sống.
Nguồn: Tịnh Anh via Vnexpress

Những kẻ mộng mơ



Thứ Năm, 4 tháng 3, 2021

Đừng lãng phí thời gian nữa


 1. Đừng lãng phí thời gian nữa.

Khi các bạn cả ngày ngồi lướt news về Facebook thì xã hội đã bỏ các bạn quá xa rồi. Tụ tập ít thôi, shopping ít thôi, mạng xã hội ít thôi. Nếu tốt nghiệp Đại học mà bạn vẫn phải nhờ vả xin việc, thì nên tự hỏi cả thời Đại học bạn đã giết thời gian thế nào.

2. Đừng để công nghệ chi phối mình.
Dùng Internet để học, để giải trí, để kết nối, chứ đừng biến nó thành cuộc sống. Không nhất thiết ăn gì, mặc gì, nghĩ gì, làm gì, khó chịu gì, yêu thương gì cũng phải post lên mạng xã hội. Không cần thiết phải biến mình thành nô lệ của chiếc “Smart Phone” . Nếu đi ra ngoài chơi thì đừng cắm đầu vào điện thoại; nếu định chơi với điện thoại, thì đừng ra ngoài.

3. Tiêu tiền cho đúng cách.
Cái gì cần dùng và có ích thì hẵng mua, cái gì chỉ để khoa trương thì đừng mua. Nếu không cần thiết phải lên đời điện thoại từ iPhone 6 lên iPhone X chỉ vì chụp hình đẹp hơn một chút thì dùng iPhone 6 cũng được. Đừng có khoa trương khi thực chất bản thân chưa làm được gì.

Nếu vẫn sống chật vật với đồng lương mới ra trường, hay vẫn phải xin tiền bố mẹ, thì đi xe đạp cũng được, không cần đi SH hay Vespa làm gì. Đồng tiền kiếm thực sự không dễ.

4. Sống có kỷ luật đi.
Đừng có lười biếng, lộn xộn, hay ham vui quá đà. Tự kiểm soát cuộc sống của mình, vì không ai làm điều đó hộ mình cả. Tuổi trẻ, đừng biến cuộc sống của mình thành một mớ hỗn độn.

5. Đọc sách.
Sách gì cũng được, miễn là đừng để não mình rơi vào tình trạng chán tư duy, chán thay đổi, và thậm chí là thấy chán đời. Tuổi trẻ, có biết bao nơi phải đến, bao người thú vị phải gặp, bao thứ để học, và bao điều hay ho để làm. Lúc nào thấy chán nản, nên đi mua một cuốn sách mới.

6. Đừng trì hoãn.
Việc cần làm thì phải ép mình làm, mà làm cho xong. Ai cũng sống ngần ấy thời gian, người ta hơn nhau ở cái biết dùng thời ấy thế nào. Trì hoãn là lười biếng. Trì hoãn là không tôn trọng thời gian của chính mình, không tôn trọng chính mình.

Không ai ăn cắp hay giết thời gian của bạn cả, chỉ có bạn tự giết chết thời gian của chính mình, giết chết tuổi trẻ của chính mình. Tuổi trẻ chỉ có một lần, nên nghĩ kỹ về điều đó.

7. Đi thật nhiều.
Mỗi bước đi xa hơn là một bước lớn khôn hơn, để biết trân trọng quãng đời này, thực ra chỉ vài chục năm, không dài như mình tưởng.
Đi đúng nghĩa của đi. Đi trải nghiệm, cảm nhận, suy ngẫm, chứ không phải đi theo phong trào. Đi ào ào và chỉ để post hình thì cũng không khác gì không đi là mấy.

8. Rèn luyện sự tự tin từ bây giờ đi.
Mình không tin vào mình thì không ai tin mình cả. Cũng như luyện tập thể chất, tinh thần cũng phải luyện. Nếu sợ không làm được thì phải ép mình làm, thất bại nhiều lần rồi thì khắc hết sợ. Nếu sợ nói trước đám đông thì càng nên nói trước đám đông, sợ giao tiếp thì càng nên giao tiếp.

Tự tin không phải là thứ tự dưng có, nhưng chắc chắn là luyện được. Phải tự tin là mình làm được thì làm việc mới thành.

9. Sống có lý tưởng lên.
Thoáng ra, nghĩ rộng ra, làm thật nhiều vào và đừng sợ sai. Đạp lên định kiến với áp lực xã hội mà sống. Tuổi trẻ, phải sống như chưa từng được sống.

10. Cứ yêu đi.
Đổ vỡ cũng không sao, buồn cũng không sao, đau cũng không sao. Đổ vỡ thì làm lại, làm lại hai lần chưa được thì nhiều lần. Đừng sợ không tìm thấy người yêu mình cả đời, chỉ sợ mình quá hèn nhát không dám yêu thêm. Tình yêu là cách nhanh nhất khiến người ta hoàn thiện bản thân.

11. Độc thân cũng được.
Độc thân thì vui kiểu độc thân, dành thời gian mà làm nhiều thứ cho riêng mình. Đừng có vì thấy người ta có đôi có cặp còn mình Valentine một mình và kêu gào FA hay sinh chán nản. Cô đơn cũng là cái hay.

12. Đừng lập gia đình quá sớm.
Đừng ổn định quá sớm. Hãy độc thân tới khi nào thực sự sẵn sàng cho một cuộc sống mà mình phải gắn với rất nhiều sự ràng buộc và trách nhiệm. Nếu chưa cảm thấy mình có thể chăm sóc tốt cho bản thân mình, thì đừng vội lập ra đình. Hãy tập sống cuộc đời một mình cho tốt đã. Ai hỏi bao giờ lấy chồng hay lấy vợ, thì cứ kệ đi.

13. Phải độc lập. Phải cố gắng.
Tự mình học, tự mình cố gắng, tự mình kiếm việc làm, tự mình kiếm tiền, tự xây dựng sự nghiệp. Rồi sau này có con cái, sẽ có nhiều hơn những câu chuyện để kể. Có nhiều con đường dễ để đi, nhưng nếu con đường được trải thảm sẵn thì đi tới đích rồi cũng chả thấy gì vui thú. Những gì tự mình có mới là của mình.

Nghĩ khác đi. Tìm cái mới, nghĩ điều mới, làm điều mới, thậm chí là điều điên rồ và kỳ quặc.

Tuổi trẻ, đừng sống mòn như một chiếc máy cũ kỹ, hay như một con robot đã được lập trình.

Vì mình còn trẻ, nên không điều gì là không thể!

Nguồn: maistellatran | Tumblr
#nguoithanhdat 
Ẩn bớt

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2021


 "Có người dù họ tốt thế nào với mình, mình cũng không thể nào yêu họ. Cũng có người dù mình tốt thế nào với họ, họ cũng không thể yêu mình."

- ST
Ảnh phim: Little Women (2019)

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2021

 


Albert Einstein đã từng nói: “Thật ngu ngốc khi lặp đi lặp lại hành động cũ và đòi kết quả mới”.

Bạn không thể cứ làm 1 công việc ngày này qua ngày khác và lại mong chờ các kết quả khác nhau. Hay nói cách khác, bạn không thể duy trì mãi tư duy cũ để mong kết quả mới.

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2020

 


365 ngày còn có 1 ngày thôi…

người ta đã bắt đầu hốt hoảng hơn với 2 từ “cuối cùng” rồi đấy,
rồi lại thẫn thờ tự hỏi 12 tháng qua mình đã làm được gì?...
Ngoài kia kẻ đi đông về tây, có người thì đã tìm cho mình được công việc ưng ý, người thì vẫn đang loay hoay tìm cho mình một chỗ nghỉ chân, cuộc đời mà, mỗi người mỗi cảnh;
Có người thì sau bao nhiêu thăng trầm, chờ đợi đã đến bên được người mình thương, có người lại vừa kết thúc một mối tình mà ngỡ như là mãi mãi;
Có người vẫn chỉ như vậy, lặng thinh nhìn dòng người qua lại mà bất chợt thấy cô đơn, thấy mình lẻ loi lạc lõng quá…
Một năm, có thể còn nhiều điều tiếc nuối lắm;
Nhưng thôi, vẫn phải bước tiếp. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến thôi nhỉ, chỉ là đến chậm hơn một chút. Có sao đâu! Mình vẫn cố gắng là được.
Chuyện tình cảm cũng vậy, người cần gặp rồi cũng sẽ gặp thôi. Đừng vì sợ cô đơn mà vội nắm nhầm bàn tay khác. Nhé!
Chúc bạn những ngày cuối năm thật nhiều điều may mắn;
Chúc cho những ước nguyện sớm được thành hiện thực, và những nỗi buồn chẳng còn vương đọng trong suy nghĩ;
Chúc bạn, trọn đời bình yên!
--------
Via: Xanh Lá
Ảnh: Xuân Tiến

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2020

 

1. Trong bận có nhàn

Nhà văn người Pháp Romain Rolland từng nói: "Gánh nặng lớn nhất trong cuộc sống không phải công việc, mà là sự vô vị."

Con người khi rảnh rỗi quá, không có việc gì để làm, tâm sẽ sinh ra rất nhiều tạp niệm, dễ suy nghĩ lung tung, rồi đánh mất đi chính mình giữa những lợi ích và mất mát.

Trong một cuốn sách mang tên "Thái Căn Đàm" có viết: "Nhân sinh thái nhàn, tắc biệt niệm thiết sinh."

Phương thức nhàn rỗi không đúng, cả ngày không có việc gì làm, sẽ buồn chán, khi buồn chán, con người ta dễ suy nghĩ lung tung, càng khiến bản thân rơi sâu hơn vào vòng xoáy của những vướng víu, phiền muộn.

Cổ nhân bảo rằng chỉ khi cái "tâm" thực sự được thoải mái, an tịnh, bình yên, đó mới là sự nhàn rỗi chất lượng cao.

Nhà tâm lý học người Mỹ gốc Hungary nổi tiếng, Mihaly Csikszentmihalyi từng đưa ra một khái niệm gọi là "tâm lưu", tức "dòng chảy" rằng: sự xuất hiện của dòng chảy tâm lý sẽ khiến con người ta cảm thấy hài lòng và thư thái tới cực hạn.

Khi "dòng chảy" được sản sinh, nó sẽ khiến con người ta hoàn toàn đắm chìm vào những chuyện mà mình đang làm, nội tâm cảm thấy thanh thản và bình yên, thậm chí quên mất thời gian và sự tồn tại của chính mình.
Vậy thì, "dòng chảy" này xuất hiện như nào?

Có một câu chuyện cười như này:

Có người tới thỉnh giáo một thiên tài như này: "Khi học toán xong thấy mệt thì cậu thường nghỉ ngơi, thư giãn bằng hoạt động nào?"

Thiên tài đáp: "Tớ chuyển sang làm văn."

Cười rồi, bạn sẽ ngộ ra được một đạo lý như này: nhàn rỗi, phải sinh ra từ trong sự bận rộn. Trong cái siêng năng, bạn tìm thấy được niềm vui, tìm thấy được đam mê, nhiệt huyết, thì đó cũng chính là sự hưởng thụ, sự nhàn rỗi. Sự nhàn rỗi có được thông qua bận rộn là thứ đáng quý nhất, cả cơ thể và tâm hồn đều cảm thấy an tịnh, thoải mái, lại càng đáng quý hơn.

2. Trong khó có dễ

Cuộc sống luôn tồn tại những câu chuyện rất khó để nói ra thành lời, cứ như vậy, chúng ở lại trong tim, rồi dần dần biến thành một khúc ca. Con người chính là như vậy, chưa có được thì không ngừng lao đầu vào, mất đi rồi mới học được cách trân trọng. Cái gọi là được mất, duyên phận, phong cảnh, trạm dừng chân, tất cả đều dần dần tan biến trong khói bụi nhân gian. Mặc dù có rất nhiều thứ khó có thể buông bỏ, nhưng, những thứ không thuộc về mình, sớm muộn gì cũng sẽ rời xa.

Đời người, được định sẵn là sẽ phải trải qua rất nhiều chuyện. Trên con đường hồng trần, có những tiếng cười sảng khoái, có những giọt nước mắt tủi thân, có sự ngốc nghếch kiên trì, có sự vỡ òa khi thành công, có những bài học nhớ đời khi thất bại, mỗi một trải nghiệm đều vô cùng quý giá.

Một con ngõ nhỏ nọ, thường xuyên có rất nhiều gánh hàng rong đi ngang qua, trong đó có một ông lão rất được lũ trẻ yêu thích.

Bởi lẽ mỗi lần ra ngoài với chai dầu đều là chúng sẽ được chứng kiến kĩ thuật đổ dầu điêu luyện của ông.

Ông múc một thìa dầu, mắt nhìn vào miệng chai, chiếc thìa hơi nghiêng, dầu trong thìa ngay lập tức biến thành một dòng chảy màu vàng, chảy thẳng vào chai, không hề rớt một giọt nào ra ngoài.

Một đứa trẻ không nhịn được hỏi ông lão: "Vì sao ông có thể nhẹ nhàng rót dầu vào chai mà không đổ một giọt nào vậy ạ?"

Ông lão cười cười đáp: "Trong khó có dễ cháu ạ, khi mới bắt đầu, ông cũng từng làm đổ rất nhiều dầu ra bên ngoài. Vạn sự khởi đầu nan, nhưng nếu cháu luyện tập trong một thời gian dài rồi, mọi thứ sẽ tự nhiên trở nên dễ dàng, thuần thục thôi."

"Hiệu ứng bánh đà" trong tâm lý học của nhà tư vấn nổi tiếng Jim Collins cũng giải thích rất rõ điều này.

Để bánh xe chuyển động, ban đầu bạn phải dùng rất nhiều lực để đẩy rất nhiều lần, cho đến khi đạt đến một điểm giới hạn nhất định, trọng lực và động lượng của bánh đà sẽ trở thành một phần của lực đẩy.
Lúc này, bánh đà có thể chuyển động nhanh chóng mà không cần tốn nhiều sức.

Khó khăn của mỗi sự việc thực ra đều là món quà của cuộc sống, vượt qua được bao nhiêu khó khăn, bạn sẽ tới được bấy nhiêu bến bờ thoải mái và vui vẻ.

"Cái khó ló cái khôn", gặp khó khăn, cần phải hiểu rằng "dễ từ khó mà ra" rồi điều chỉnh tốt tâm thái.

Trước tiên cứ làm đã, rồi khắc phục, rồi giải quyết, có lẽ bước đầu tiên sẽ rất khó khăn, bước thứ hai còn khó khăn hơn, nhưng cứ đi rồi lại đi, dần dần bạn sẽ phát hiện ra rằng "à thì ra cũng không khó như mình tưởng tượng", bởi lẽ chân khi đã quen đường rồi, đường tự nhiên sẽ êm ái dễ đi hơn.

3. Trong cho có nhận

Một thanh niên đang trên đường đi du lịch, tới một con suối nọ, cậu thấy một bà lão đang loay hoay không biết qua suối kiểu gì. Cậu thanh niên khi ấy dù đã khá mệt nhưng vẫn cố gắng giúp bà lao qua suối. Kết quả sau khi qua suối, bà lão không nói không rằng một câu nào liền bỏ đi.

Chàng thanh niên hoang mang, cậu thấy mình đúng là "vác tù và hàng tổng", đến một câu "cảm ơn" cũng chẳng được nghe.

Nào ngờ đâu, vài tiếng sau, khi cậu đang mệt tới không muốn bước đi nữa thì có một chàng trai cưỡi ngựa chạy với theo cậu.

Chàng trai cảm ơn cậu thanh niên vì đã giúp bà của cậu ấy, bà chàng trai dặn mang chút đồ tới cho cậu thanh niên. Nói xong, chàng trai lấy ra lương khô và đưa con ngựa của mình cho cậu thanh niên.

Bạn xem, thế gian này, không tồn tại cái gọi là "mất đi thực sự". Cho đi rồi sẽ được nhận lại, lòng tốt của bạn sẽ không thực sự mất đi, tương tự, có được cũng ắt sẽ có mất. Được thì thản nhiên, mất thì cũng bình thản, vậy là đủ.

Bất kể bạn có gặp ai, đó đều là đúng người; bất kể chuyện gì có xảy ra, đó đều là chuyện nên xảy ra; bất kể sự việc bắt đầu khi nào, đó đều là đúng thời điểm; cái đã qua thì cũng đã qua.

Đời người là một hàng trình du lịch, thứ bạn gặp được đều là phong cảnh. Dù có đau khổ, nó cũng chỉ là quá trình, cứ không ngừng tiến về phía trước, tràn đầy hi vọng vào tương lai, cho tới khi gặp được ánh cầu vồng sáng rực thì thôi.

Nếu chuyện không được như ý, hãy tin rằng ông Trời muốn dành cho bạn một sự sắp đặt khác; những thứ mất đi, rồi sẽ quay trở về bên bạn, chỉ là bằng một phương thức khác mà thôi.

Theo Doanh nghiệp và Tiếp thị

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...