Thứ Năm, 28 tháng 2, 2019


Người viết thì ít, nghề viết thì bạc, dăm ba con chữ không dễ đổi được bữa ăn sáng. Mệt mỏi vung ra vài dòng nhàm chán, từ ngữ chẳng màng chau chuốt chỉnh chu, cũng là cái phận có cái thú vui không nuôi nổi thân chỉ cứ thẩn thờ vật vờ mỗi ngày không gì mới.
Người đọc thì nhiều, nhiều đến tạp nham, nhìn không tinh, không chọn lọc, không biết xét nét, chỉ bới móc, nữa vời cảm, nữa vời diễn giải hiểu không đúng đề.
Không theo nghiệp viết được, lấy nghiệp thì phải ăn, uống, ngủ, nghỉ, phải trăn trở, phải sống còn, phải toàn tâm toàn ý với nó. Khó lắm, tuổi đời không bao nhiêu, kinh nghiệm chẳng đủ nhiều, suy nghĩ chưa đủ chín. Ấy vậy mà trong khi mình còn nhác tay chưa dám lỗ mãng vẽ vời thì bao ấn phẩm sách báo láo nháo cứ in cứ xuất bản rồi tái bản hàng ngàn hàng vạn ba cái thứ lệch lạc vô bổ tiêm nhiễm những tư duy độc hại ngập các kệ thư viện, nhà sách, siêu thị.
Người viết thì ít, ít vì cần có tâm, viết cần có trách nhiệm, không có thì vẫn viết được, nhưng viết cho ra cái gọi là "người viết" không dễ nên không tính. Kẻ viết thì nhiều, nhiều đến mức người viết chẳng muốn đọc nhiều nữa... rồi cũng không hứng thú buồn viết luôn. Cái đáng đọc, càng khó tìm, càng hiếm hoi vì vậy!
Nguồn: Từ Facebook : Tran Son FB


Lũ trẻ thì có quá nhiều câu hỏi, người lớn thì im lặng chẳng biết đâu đúng sai, người già lại hay bay vẽ những gì mình đã từng "không làm" cho người khác... thế ở đâu mới là trưởng thành?
Có lẽ không có gì là trưởng thành cả, chỉ có thời điểm khi mà áp lực cuộc sông đập vào mặt bạn và bạn nhận ra nó không phải màu hồng, bạn sống khác đi, suy nghĩ khác đi, hành động khác đi. Và luôn khác mỗi ngày một cách khác, cho đến lúc cuộc sống thôi tìm cái bản mặt bạn mà đập nữa.
... có thể là nó đập bạn chết rồi, hoặc có thể nó tìm thấy một cái bản mặt khác gợi đòn hơn bạn.

Nguồn: Từ Facebook : 

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2019



“Đời người sẽ trải qua ba lần trưởng thành: Lần đầu tiên là khi phát hiện ra mình không phải trung tâm của thế giới. Lần thứ hai là khi nhận ra có một số việc, dù bạn cố gắng như thế nào, bạn vẫn không thể thay đổi. Lần thứ ba là khi biết rõ có một số chuyện rõ ràng là sẽ không có kết quả, nhưng vẫn bất chấp tất cả để theo đuổi.
Ngày bé, mỗi lần giận dỗi, bố mẹ dỗ ba ngày ba đêm vẫn không xong. Hiện tại nổi giận, chỉ một lúc sau đã thấy nó không cần thiết. Thời gian sẽ dần bào mòn những xốc nổi ngây thơ, chậm rãi lắng đọng tất cả thành tự mình hiểu lấy. Ngày bé, ngay cả đa sầu đa cảm cũng phải khuếch đại thành kinh thiên động địa. Hiện tại, càng đau càng bình tĩnh. Càng khổ, càng trầm mặc. Đây là cuộc sống. Cuộc sống biến trái tim bạn trở nên mạnh mẽ hơn, đem tất cả cảm xúc của bạn dần dần điều chỉnh thành chế độ im lặng.”
¨)
¸.•´¸.•*´¨) ¸.•*¨)
(¸.•´ (¸.•` ¤ Không lời nhạc
The Best Of Inuyasha
https://www.youtube.com/watch?v=6RpmEaX_9Wo

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018



Sau này nếu mình có chia tay, anh đừng dẫn ai đến đây nhé.
Sao lại vậy?
Ít ra thì em muốn có một thứ gì đó của riêng chúng ta. Để mỗi lần anh đến đây, anh chỉ nhớ mình em thôi. Nhớ người con gái duy nhất đã từng cùng anh dùng bữa, trò chuyện ở đây, dù cuối cùng cũng chẳng là gì. Nghe có vẻ ngốc nghếch, nhưng nếu như chúng mình chia tay thì anh hãy làm cho em điều cuối cùng này như một đặc ân nhé.
Anh không làm được đâu.
Có nhiều chỗ tốt hơn mà. Hãy dẫn cô ấy đến những chỗ đẹp hơn, đắt tiền hơn.
Không phải, chỉ là vì anh sẽ không bao giờ buông tay em...
( Sưu tầm )

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018



Có những chuyện nếu sớm đã không còn thể quay lại, vậy thì hãy để nó trở thành quá khứ; có những người đã sớm rời xa,vậy thì đừng nắm chặt không buông.
Đừng vừa hối hận về quá khứ,vừa cố gắng cho hiện tại.
Quay đầu nhìn lại, lúc nào cũng không thể nhìn rõ được con đường dưới chân.
Mỗi người sinh ra đều đã được định sẵn chỉ dành riêng cho một người, để có đi qua vạn người vẫn không bỏ lỡ nhau. Người ấy đến là vì bạn được sinh ra. Bạn đợi là vì người ấy chắc chắn không lỡ hẹn. Duyên chính là gặp được nhau giữa bao hợp tan, còn phận lại là liệu có thể bên nhau bao lâu. Bởi vậy, còn được thấy nhau thì nhất định phải trân quý từng phút giây. Buông tay thì dễ, nắm tay nhau đến tận cuối đời mới khó. Cái nắm tay khi đầu bạc răng long chính là cái giá cho những giông bão thời non trẻ.
HÃY NHỚ RẰNG...
Phải luôn trân trọng hiện tại, đừng để tiếc nuối để lại thêm nhiều tiếc nuối,đừng để hối hận để lại thêm nhiều hối hận.
______
Nguồn: Theo Tĩnh Tâm

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018


"...Hãy đi gặp người mà bạn muốn gặp đi. Nhân lúc ánh mặt trời dìu dịu, nhân lúc gió lay nhè nhẹ, nhân lúc người ấy vẫn còn ở đó, nhân lúc bạn chưa già..."

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018



Tôi muốn một tình yêu không bao giờ chia tay, ngay cả khi tranh cãi, thậm chí tức giận, thậm chí tách biệt, vẫn sẽ luôn ở bên nhau.

Cho dù chúng tôi đều rất bận, ngay cả khi rất mệt mỏi, khi nhìn thấy nhau sẽ trao cho đối phương một nụ cười ấm áp, vẫn sẽ cùng nhau đi chung một đoạn đường.

Tôi muốn một tình yêu không bao giờ chia tay, chầm chậm cùng bước bộ, cùng ngắm hoàng hôn, còn trẻ tới cho bạc đầu.

Sau đó nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của em và nói rằng: cảm giác của anh đối với em vẫn luôn vẹn nguyên như vậy. Yêu thương...

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...