Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017



Chỉ có kẻ đã từng yêu hết mình mới hiểu, ta đã phải hi sinh những gì, chấp nhận vứt bỏ bao nhiêu thứ khác để theo đuổi một người.
Nhất là khi, đó chỉ là một tình yêu đơn phương hay thầm kín.

Kẻ được yêu làm sao hiểu được.
Phải. Làm sao có thể hiểu hết được. 
Mà đã không biết, thì mình trách làm chi?

Con người ta vốn đã rất ghét phải lựa chọn hi sinh cái gì để có được cái gì. Mà ở đây, thâm chí họ còn phải lựa chọn hi sinh rất nhiều thứ mà đổi lại chỉ toàn thấy mịt mờ.

#Kato
 

 
 

Hãy ngưng buồn mấy cái nỗi buồn của chuyện trai gái yêu nhau đi.
Tập trung vào công việc, vào chuyên môn. Cuối tuần là hạn deadline rồi.
Đàn ông, phải sợ công việc nó bỏ mình hơn là một cô nàng đỏng đảnh.

Chọn vợ thì chọn đứa biết điều. Ít ra nó giận thì mày còn xin lỗi được chứ công việc nó giận rồi bỏ đi thì chỉ có mà chết đói.
Bạn gái thì có thể chọn người biết điều mà tán. Còn sếp thì chỉ có mấy thằng khó tính mới trả lương cao thôi.

#Kato

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

16487712_410069946003474_8881096655042466841_o
" Đàn ông trưởng thành không dựa vào thước đo tuổi tác .. Đàn ông trưởng thành dựa vào những mất mát đau thương... Lăn lộn ngoài đời bao năm, trải qua bao nhiêu biến cố, buồn vui xui khổ nạn ... Vấp ngã rồi đứng lên, rồi chắt chiêu từng li từng tí kinh nghiệm...Chính những điều đó mới làm một kẻ trai trẻ máu lửa trở nên điềm đạm. Làm một gã bất cần trở nên ấm áp... Đàn ông lớn đầu chứ đừng lớn xác..."

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017



Quá quan tâm một người sẽ chỉ khiến cho bản thân càng thêm đau đớn... Quá để ý đến một người sẽ chỉ khiến cho bản thân càng thêm suy nghĩ, lo lắng và buồn phiền... Quá thương yêu một người, đôi lúc cũng chỉ là tự chuốc lấy những đắng cay... Vì thế... Cứ mặc kệ người ta mà sống...!

Những điều hồi trẻ chúng ta tưởng rằng không thể chịu đựng, chúng ta đã chịu.
Những thứ hồi trẻ chúng ta cho rằng không thể đánh mất, chúng ta đã mất.

Sau chia tay, sẽ có một giai đoạn bạn như thế. Nó được gọi là ám ảnh.
Ám ảnh không ngủ được một giấc trọn vẹn, nửa đêm ngồi bật dậy, làm một điều duy nhất là xem người ấy còn online facebook nữa không, zalo truy cập cách đây bao lâu. Nhớ rất nhớ, thương cũng rất nhiều. Biết bao điều muốn nói, muốn giãi bày, soạn rất nhiều tin nhắn nhưng không thể gửi sang, ngồi đọc một mình, nước mắt lặng lẽ rơi, hoặc nếu mạnh mẽ quá rồi thì cũng sẽ im lặng không biết mình đang nghĩ gì và làm gì. Sau chia tay, sẽ online nhiều hơn, dành thời gian để tâm đến điện thoại nhiều hơn. Bởi lẽ, đó là cách duy nhất biết được sự tồn tại của một người mình còn thương, còn yêu.

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017


Em chọn cách chia sẻ với a " bạn" fb, với mọi người. Trừ anh !
Anh im lặng, tự ngẫm nghĩ nói chuyện 1 mình cho 1 câu hỏi suốt đêm nay...
"Em còn cần Anh để làm gì vậy ?"

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...