Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016


"Nếu một người có triệu chứng: không muốn đi đâu, không thích đi đâu, chẳng muốn chơi cùng ai, nhìn ai cũng thấy bực bội...Thì không phải người đó đau ốm gì, mà là hết tiền thôi !!!"
- Dennis Q. dịch

Có những ngày như vậy, muốn phát hờn với cả thế giới nhưng phải tỏ vẻ bình thản.
Mỗi ngày điều cố gắng kiên cường, cố gắng mạnh mẽ nhưng thực ra là chỉ mong che giấu được sự yếu đuối trong nội tâm mình.
Cứ nghĩ bản thân mạnh mẽ lắm, nhưng rồi cũng có những lúc yếu lòng, cần một ai đó để tựa vào.
Nếu sau này chàng trai nào yêu một người con gái mạnh mẽ, hãy trân trọng cô ấy, đừng để cô ấy mãi mãi âm thầm bước sau lưng bạn, hãy bước lại gần bên, dành cho cô ấy một cái ôm thật chặt và nhớ rằng đừng bao giờ làm tổn thương cô gái ấy vì con gái mạnh mẽ… rất mong manh…

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016


❝ Đôi khi, vô tình biết được một chuyện, mới nhận ra điều mình vẫn luôn để ý nực cười đến thế nào. Đừng cho rằng người mà bạn không nỡ buông tay, cũng sẽ không nỡ buông tay bạn.
Cá không có nước, cá sẽ chết; nhưng nước không có cá, nước càng trong hơn.
Ai không từng nói dối, ai sẽ không thay đổi, đến cuối cùng, không ai thực sự là ai của ai đó, việc gì phải tự đánh giá mình quá cao, cần gì phải coi trọng một số người, một số sự việc đến như thế?...❞

❝Tháng sáu, mưa… Lại có người ngồi trầm ngâm ngắm những con phố loáng uớt, những bàn chân, dòng xe vội vã trong mưa; hay bâng khuâng trước những giọt nước long lanh còn đọng lại đâu đó… Nỗi nhớ và kỷ niệm chợt ùa về...❞

Khi yêu ai đó, cứ nghĩ rằng yêu người đó nhất đời, yêu người đó dài lâu, còn hứa với nhau là mãi mãi cơ mà. Rồi cũng đã từng mơ về sau về xa, về ngôi nhà và những đứa trẻ. Cũng điên khùng nghĩ đến lúc về già, gọi nhau "bà nó" "ông lão" rất là đậm sâu!
Cơ mà rồi chẳng mấy lâu sau, những lời hứa bị lãng quên, con tim chẳng còn chung nhịp. Chúng ta vô tình hay do qua mệt mỏi, cảm giác cái nắm tay ko còn siết chặt...thế là tuột khỏi nhau. Rồi cũng chưa hết yêu, chúng ta vẫn cố gắng vun vén lại, cố nén lại, cố gắng chịu đựng và đợi chờ nhau thêm một chút. Nhưng rồi thì vẫn chẳng thể đi tiếp cùng nhau, thế là chia tay.
Khi đó, đau đớn lắm chứ, buồn lắm chứ, thậm chí có người còn tưởng như giời sập luôn xuống mà chết ngay đi được ây. Vật vã lắm, lăn lộn lắm, sầu thảm ghê gớm ấy chứ (tình yêu tan vỡ cơ mà). Rồi có thấy ai nào chết được đâu, vẫn sống nhăn nhở ra cả anh cả em đấy thôi. Chỉ là câu nói, những câu gọi ngày xưa là "anh và em" thì sau tất bây giờ trở thành là "anh" và "em" vậy thôi...!

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016


Bạn của tôi, dù thế nào tôi cũng mong rằng bạn đừng bao giờ ngừng tin tưởng vào cuộc sống này.
Đôi lúc bạn sẽ phải đi hết cả thời trẻ của mình, sau nhiều lần thất vọng, để tìm kiếm được một người thực sự dành cho mình, một người đáng để bạn đặt niềm tin vào họ và chính họ sẽ không bao giờ làm bạn phải thất vọng.
Mạnh mẽ lên, đừng từ bỏ, cứ sống vui đi! Chắc chắn ngày hạnh phúc sẽ tới với bạn vì bạn hoàn toàn xứng đáng!
Nguồn : https://www.facebook.com/namplusvn

"Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy, chúng ta thực sự không biết bản thân muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai… Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt ít nhiều.”

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...